Affichage des articles dont le libellé est ViecLam. Afficher tous les articles
Affichage des articles dont le libellé est ViecLam. Afficher tous les articles

vendredi 11 décembre 2009

9 công việc phổ biến nhất của teen ở Mỹ

Hãy nghĩ đến những người quen của bạn. Họ đều là nguồn tài nguyên đấy - tài nguyên con người. Và từ chính người cha, người mẹ của bạn, bạn học hỏi được nhiều điều để thành công.

Hiện nay, có rất nhiều công việc dành cho các teen năng động. Sau đây là 9 công việc phổ biến nhất của teen trên đất Mỹ.

1. Kiểm tra sự kiện:

Nguồn thu tiềm năng: từ 5 đến 15 đôla mỗi giờ tùy thuộc vào lượng khách hàng. Bạn có muốn đọc về lịch sử và những điều rất thú vị không? Hãy làm nghề thẩm định sự kiện. Hãy nói với các anh chị em của bạn, kể cả bạn của bạn, rằng bạn sẽ giúp họ kiểm tra lại bài vở ở trường. Khi họ viết, họ thường không có thời gian để kiểm tra lại tất cả các thông tin lần thứ hai. Bạn có thể giúp họ làm việc này. Bây giờ, họ sẽ đưa cho bạn một tờ giấy lớn, bạn sẽ biết tên đệm của Abe Lincoln là gì chứ.

Bạn cũng có thể phát tờ rơi ở các văn phòng. Bạn sẽ rất ngạc nhiên khi thấy mọi người cần các nghiên cứu thế nào. Để làm được việc này, bạn phải là người có tổ chức. Nếu bạn không cẩn thận, tùy tiện, quá mơ mộng, đây có lẽ không phải là công việc dành cho bạn. Bạn có thể làm việc trong thư viện hoặc tại nhà nhờ mạng Internet. Hãy tìm kiếm những vấn đề bạn đang cần, bạn đang trên đường trở thành một người kiểm tra sự kiện đấy.

2. Người đưa tin:

Nguồn thu tiềm năng: một đôla cho mỗi vấn đề hoặc hơn nhờ quảng cáo. Hãy trở thành người đưa tin. Mỗi tuần một lần hoặc mỗi tháng một lần, hãy tạo ra những trang tin của chính bạn. Bạn có thể đưa tin về một vấn đề nào đó mà bạn rất quan tâm như việc sưu tập búp bê, hoặc khiêu vũ hay về một đội bóng chuyên nghiệp, một ban nhạc độc đáo nào đó.

Nếu bạn quan tâm rất nhiều đến một vấn đề nào, có lẽ những người khác cũng quan tâm đến nó. Mọi người sẽ mua tin tức của bạn nếu chúng dễ tiếp nhận và giá cả không quá đắt. Ngoài ra, bạn có thể viết về một vấn đề mà bạn thông thạo, ví dụ về hàng xóm của bạn. Bạn có thể đến từng nhà hoặc phỏng vấn mọi người ngay cả trên đường sau đó viết về họ rồi xem ai sẽ mua những tin tức đó của bạn.

3. Tổ chức các bữa tiệc:

Nguồn thu tiềm năng: từ 10 đến hàng nghìn đôla. Đến tham dự những buổi tiệc sinh nhật không phải rất tuyệt sao? Thật không dễ để tổ chức các bữa tiệc đặc biệt là cho bố mẹ hoặc các em bé. Nếu có một anh bạn trẻ thông minh có khả năng tổ chức tiệc với giá cả hợp lí, mọi người sẽ nhờ anh ta làm ngay. Hãy nghĩ xem thật thú vị biết bao khi tổ chức những bữa tiệc sinh nhật cho một nhóm các bé sáu tuổi, những em bé vẫn đang học Mẫu giáo. Hãy viết ra những ‎ý kiến làm chủ đề cho các bữa tiệc như “Miền Tây hoang dã” hoặc “Rạp xiếc”. Sau đó, hãy tìm hiểu xem bạn phải chi bao nhiêu tiền để mua các đồ trang trí cho buổi tiệc, tính cả chi phí mua băng giấy, túi quà, phần thưởng cho trò chơi, bánh kẹo cho mỗi chủ đề.

Hãy phát tờ rơi cho những người bạn biết và cả những em bé. Do đó, họ có thể thuê người tổ chức tiệc cho mình với mức giá như vậy. Họ sẽ chọn chủ đề và bạn sẽ tiếp tục phát triển ý tưởng. Đó là một công việc bạn có thể kiếm được tối thiểu là 25 cho tới hàng nghìn đôla. Nếu bạn làm tốt, nhiều người có thể thuê bạn tổ chức những bữa tiệc lớn hơn với hàng trăm người. Từ kế hoạch, công việc và quảng cáo, bạn sẽ bắt đầu kiếm được rất nhiều tiền…

4. Thiết kế quần áo:

Thu nhập tiềm năng: làm ra một chiếc áo sơ mi với chi phí bảy đôla và bán nó với giá 15 đôla.

Bạn có thích vẽ không? Bạn có bao giờ ngồi vẽ tranh hoạt hình khi đang phải làm bài tập về nhà không? Bạn có thể biến những bức vẽ này thành tiền đấy. Hãy để các câu lạc bộ và các đội bóng trong trường biết rằng bạn có khả năng thiết kế áo đồng phục cho họ. Hãy cho họ xem những bức vẽ đẹp nhất của bạn, để họ thấy được tài năng của bạn thế nào. Bạn có thể chụp những bức ảnh thật ngộ cho các đội bóng hoặc các câu lạc bộ phim ảnh, do đó họ có thể cho những bức ảnh đó lên áo của mình. Tài năng hội họa của bạn sẽ lan rộng khắp trường và bạn bè bạn sẽ có những chiếc áo thật độc đáo.

5. Sửa trang web: Thu nhập tiềm năng: 25 đôla cho mỗi bài phê bình.

Bạn có thích thiết kê các trang web không? Bạn có hay vào các trang web dành cho giới trẻ và để mất cơ hội quý giá không? Đó là một cơ hội đấy. Hãy gửi thư cho chủ nhân của mỗi trang web mà bạn thấy chúng có giao diện thật nghèo nàn. Bạn có thể sửa lại chúng. Nếu bạn không có tài khoản trong trang web, hãy liên hệ với chủ nhân của các trang web đó và nói với họ rằng bạn có thể làm thuê cho họ. Bạn nên chỉ cho họ thấy các bạn thiếu niên sẽ thích và chưa thích điểm gì ở các trang web của họ. Chắc chắn họ sẽ đánh giá rất cao những lời nhận xét của bạn và bạn sẽ trở thành một người quan trọng giúp các trang web hoàn thiện hơn. Hãy yêu cầu được nhận 25 đôla cho những phân tích của bạn.

6. Gia sư công nghệ:

Thu nhập tiềm năng: từ 10 đến 20 đôla mỗi giờ.

Bạn có hướng dẫn cho bố mẹ cách dùng chiếc đầu mở đĩa mới không? Bạn có dạy mẹ cách sử dụng thư điện tử không? Không phải con cái của tất cả các vị phụ huynh đều thông minh như bạn để có thể giúp bố mẹ. Bạn có thể đảm đương công việc này. Hãy trở thành một gia sư về công nghệ. Hãy giúp bạn bè và hàng xóm của bạn học cách sử dụng những chiếc máy tính và vô tuyến mới. Có thể họ đang rất cần tìm một người như bạn đấy.

7. Làm việc cùng bố mẹ:

Thu nhập tiềm năng: Có thể không thu được tiền bạc, nhưng sẽ là cơ hội tích lũy kinh nghiệm quý báu.

Nếu bố hoặc mẹ bạn tự kinh doanh, có thể họ cần đến sự giúp đỡ của bạn. Thậm chí, nếu họ làm việc cho một công ty khác, họ cũng có thể giúp bạn có được một công việc bán thời gian ở đó. Nếu bạn biết cách tổ chức, bố mẹ bạn có thể cần bạn giúp họ làm sổ sách thuế trong suốt cả năm.

8. Làm việc ở cửa hàng bán lẻ:

Thu nhập tiềm năng: từ bảy đến 10 đôla mỗi giờ tùy thuộc từng cửa hàng. Nếu làm việc ở một cửa hàng nào đó, bạn sẽ rất có lợi, đó là bạn có thể thường xuyên nhận được các phiếu giảm giá cho những mặt hàng bạn mua ở đó (có thể khá lớn), và tiền hoa hồng từ những sản phẩm bạn bán được. Các cửa hàng bán lẻ phải tuân theo đúng luật lao động, nếu bạn dưới 15 tuổi, họ sẽ không được phép thuê bạn.

9. Chăm sóc người cao tuổi:

Thu nhập tiềm năng: Từ năm đến 10 đôla mỗi giờ.

Nhiều người cao tuổi đi lại rất khó khăn. Họ có thể rất hoan nghênh các dịch vụ của bạn như chuyển thực phẩm hoặc làm các việc lặt vặt. Hãy hỏi bố mẹ và những người hàng xóm mà bạn biết.

(Trích cuốn sách "Con sẽ giàu hơn cha" - do Thái Hà Books phát hành)

dimanche 6 décembre 2009

Bí quyết làm việc năng suất

Nhân viên nào cũng muốn tập trung làm việc chăm chỉ và hiệu quả để cống hiến cho công ty. Tuy nhiên các thống kê lại cho thấy điều ngược lại: hơn một nửa thời gian của nhân viên công sở bị lãng phí vào những việc không liên quan tới nhiệm vụ của họ.

Bí quyết làm việc năng suấtThống kê về thời gian trong ngày của một nhân viên công sở điển hình dưới đây chắc chắn sẽ làm bạn ngạc nhiên:

- 28% thời gian tiêu tốn vào những sự ngắt quãng không cần thiết;

- 25% thời gian tập trung thực hiện công việc;

- 20% thời gian dành cho các cuộc họp (với không ít cuộc họp không đem lại kết quả gì);

- 15% thời gian để tìm kiếm thông tin (với một nửa thời gian tìm kiếm không cho kết quả như mong đợi);

- 12% thời gian suy nghĩ cho công việc.

Vậy bạn có thể làm gì để làm tăng năng suất cũng như hiệu quả công việc của mình? Các chuyên gia nghề nghiệp đưa ra cho bạn một số lời khuyên sau:

Đặt ra mục tiêu cụ thể

Hãy đặt ra mục tiêu cụ thể cần đạt được trong ngày làm việc hoặc trong 2 giờ tiếp theo và quyết tâm làm theo mục tiêu đó.

Lên kế hoạch cho ngày làm việc

Trước khi bắt đầu công việc, hãy lập một khung thời gian cho ngày làm việc của mình: bạn phải làm những gì và thời gian tương ứng dành cho từng việc là bao nhiêu. Hãy đánh dấu khi hoàn thành một nhiệm vụ cụ thể.

Không để bị ngắt quãng một cách không cần thiết

Hãy đóng email khi không cần thiết, đóng cửa phòng làm việc (nếu có) và bật điện thoại ở chế độ trả lời tự động nếu bạn đang tập trung làm việc.

Nghỉ ngơi giữa các quãng thời gian tập trung

Hãy dành ít phút để tận hưởng một tách cà phê, co giãn cơ, hít thở sâu, thư giãn cổ và vai… Sau đó, bạn sẽ tập trung và làm việc hiệu quả hơn.

Giữ nơi làm việc sạch sẽ

Bàn ghế và tài liệu nên được sắp xếp ngăn nắp, kể cả thùng rác cũng cần đặt ở nơi thích hợp và sạch sẽ. Sự gọn gàng sẽ giúp đầu óc bạn thoải mái hơn để tập trung làm việc.

Chuẩn bị cho công việc ngày tiếp theo

Trước khi rời cơ quan, hãy chuẩn bị các tài liệu cần thiết cho ngày làm việc tiếp theo. Như vậy bạn sẽ không phải lãng phí thời gian lật tung tất cả lên để tìm vì không nhớ hôm trước đã để nó ở đâu.

Theo Tuổi trẻ

mercredi 28 octobre 2009

phân voi

Công ty Maximus tại quốc đảo Sri Lanka
thiệp từ phân voi
quá trình nghiền bột diễn ra ngay trong dạ dày của voi: “Chúng tôi nhận ra là phân voi có một lượng xenlulo rất cao. Vì vậy, thử dùng phân voi để làm giấy cũng tự nhiên thôi”.
giám đốc Thusitha Ramsinghe của Maximus
Phân tươi được phân loại, phơi nắng, luộc. Sau đó bột được ép để làm thành các tờ giấy. Giấy này, đắt hơn giấy nhập vào Sri Lanka chút xíu, có thể dùng để làm thiệp tặng, thực đơn, thiệp mời, và một loạt sản phẩm xa xỉ khác. Trung bình mỗi tấm thiệp làm từ nguyên liệu đặc biệt này có giá từ 20 tới 30 USD.
75% nguyên liệu đều là phân voi
Đưa tấm danh thiếp này lên ngửi, không hề có mùi khó chịu mà ngược lại nó còn mang theo hương thơm nhẹ nhàng như mùi cỏ khô.
Không ít doanh nhân nổi tiếng hay các quan chức Chính phủ người Srilanka giờ đây tự hào ghi đằng sau tấm danh thiếp của mình mỗi khi đưa tặng cho đối tác: “Tấm danh thiếp của tôi được tái chế từ phân voi đó”
một số khách hàng cao cấp như khách sạn Hilton, các hãng hàng không Sri Lanka, HSBC, Ngân hàng Ceylon…
Mỗi năm, công việc chế tác các sản phẩm từ phân voi mang lại cho mối người khoảng 270.000 USD.
một con voi trưởng thành trung bình một ngày có thể cung cấp hơn 100 kg “nguyên liệu”. Trong khi đó một kg phân voi có thể chế tạo ra hơn 60 tờ giấy kích cỡ A4.

lundi 26 octobre 2009

Câu hỏi

Có thể phân thành 5 nhóm câu hỏi: Các câu hỏi chung về công việc; Về động cơ xin việc; Trình độ học vấn; Kinh nghiệm, tư chất; và Các câu hỏi về lương, phúc lợi.

Các câu hỏi chung về công việc

- Hãy cho chúng tôi biết về anh/chị cùng những kinh nghiệm riêng
- Điều gì hấp dẫn anh/chị đến với chúng tôi?
- Anh/chị biết những gì về chúng tôi?

- Anh/chị nghĩ rằng có thể làm gì cho chúng tôi?
- Tại sao anh/chị thấy có đủ điều kiện để làm công việc này?

Các câu hỏi về động cơ xin việc

- Tại sao anh/chị lại muốn đổi nơi làm việc?
- Tại sao anh/chị lại muốn thay đổi định hướng nghề nghiệp?
- Anh/chị đã từng làm… Nguyên nhân nào khiến anh/chị tham gia vào lĩnh vực đó?

- Công việc hay định hướng nghề nghiệp lý tưởng của anh/chị là gì?
- Anh/chị nghĩ mình sẽ làm gì trong 5 năm tới?
- Nếu có toàn quyền tự do lựa chọn một lĩnh vực để sau đó rất thành công, anh/chị chọn nghề gì?

Các câu hỏi về trình độ học vấn

- Hãy kể về quá trình học tập của anh/chị
- Chuyên môn chính của anh/chị là gì?
- Anh/chị có những bằng danh dự gì?

- Anh/chị ghét môn học nào nhất?
- Anh/chị có được đào tạo gì liên quan đến vị trí đang nộp hồ sơ này chưa?

Các câu hỏi về kinh nghiệm,tư chất:

- Anh/chị có thể thỏa mãn công việc này như thế nào?
- Anh/chị có khả năng giúp chúng tôi cải tiến qui trình sản xuất của chúng tôi không?
- Anh/chị có những điểm mạnh và điểm yếu gì?
- Trong những trách nhiệm anh/chị đã từng trải qua, anh/chị thích và ghét cái nào nhất?

- Từ trước đến nay, ai là người có kinh nghiệm ảnh hưởng đến anh/chị nhiều nhất?
- Trách nhiệm lớn nhất anh/chị từng đảm nhận từ trước đến nay là gì?
- Anh/chị từng được giám sát tối đa bao nhiêu người?
- Tại sao anh/chị thường xuyên thay đổi công việc như vậy?

- Có bao giờ anh/chị bị buộc thôi việc chưa?
- Hãy kể một chuyện mà anh/chị bị "sốc" nhất trong quá trình làm việc của mình?
- Anh/chị đã làm gì trong những giai đoạn trống như trong bản CV?
- Sếp cũ của anh/chị có điểm hạn chế gì không?

Các câu hỏi về lương, phúc lợi…

- Anh/chị đề nghị mức lương bao nhiêu?
- Mức lương tối thiểu anh/chị chấp nhận được là bao nhiêu?
- Anh/chị nghĩ tại sao anh/chị đáng được hưởng mức lương cao như thế?

- Mức lương cao nhất anh/chị từng được nhận hàng tháng là bao nhiêu?
- Chúng tôi chưa thể đáp ứng được mức lương anh/chị đề nghị, nhưng trước mắt, anh/chị có thể vui lòng với mức lương thấp hơn được không?
- Anh/chị mong đợi mức thu nhập như thế nào trong vòng 5 năm tới?

Theo HRVietnam, Kỹ năng quản lý

http://vietbao.vn/Viec-lam/Nhom-cau-hoi-thuong-dung-cua-nha-tuyen-dung/40110187/267/

dimanche 21 juin 2009

Học cách thu hút “mục tiêu”

Source : dantri
Acteur :

Huyền Anh

Theo AWT

Date : Chủ Nhật, 21/06/2009 - 7:35 AM

Để mắt đến một cậu bạn cùng trường, bạn sẽ làm gì cho ước mơ sóng đôi với cậu ấy thành hiện thực? Có vài cách thu phục rất đáng yêu.


1. Vệ sinh cá nhân

Nghe có vẻ ngốc nghếch nhưng thật đấy, bạn sẽ thu hút được sự chú ý của ai với vẻ ngoài luộm thuộm, áo quần nhàu nhĩ cùng cơ thể bốc mùi khó chịu?

Đừng quên tắm rửa thường xuyên, và chỉ mặc quần áo sạch. Bạn không tự tin về “mùi cơ thể” và tuyệt vọng rằng có tắm cũng như không? Lăn/ xịt khử mùi có thể giúp bạn mà.

2. Tận dụng hoàn cảnh

Trong nhà tập của trường, hãy nói chuyện với cậu ấy về thể thao, còn nếu gặp nhau ở bữa trưa trong căng - tin, hãy cùng trò chuyện và hỏi cậu ấy về các món khoái khẩu.

Những mẩu đối thoại nên nhẹ nhàng, tập trung theo chủ đề. Mỗi ngày đều tạo ra cho mình cơ hội tiếp cận đối phương, dần dần cậu ấy sẽ phải để tâm đến bạn.

3. Đàn ông thích săn đuổi

Vì lẽ đó, khi cậu ấy bắt đầu quan tâm đến bạn rồi, hãy tỏ ra đôi chút bí ẩn, đừng bộc lộ hết mình. Rồi cậu ấy sẽ phải tự hỏi “tại sao…” mỗi lần nghĩ về bạn và tìm hiểu nhiều hơn nữa.

4. Cho cậu ấy mượn đồ

Nên chuẩn bị vài thứ đồ bạn có thể cho cậu ấy mượn trong mỗi môn học, ví dụ compa cho môn Toán, thước cho môn địa lý, bút màu khi học mỹ thuật v.v. và đảm bảo rằng cậu ấy cứ cần là bạn sẽ đưa ra ngay được.

5. Hỏi, bình luận, khen…

Đây là “phong cách flirt” rất hay bạn nên học tập. Ví dụ bạn sẽ hỏi cậu ấy rằng: “Cậu thấy bài luận hôm nay thế nào?”, đưa ra lời nhận xét rằng nó rất thú vị, hoặc khó, hoặc hay, rồi bước đi, không quên nói lại với cậu ấy rằng bạn thấy cậu ấy thực sự có năng khiếu với môn ngoại ngữ.

6. Biết khi nào thích hợp để nói dối

Thành thật với cảm xúc của bạn là việc quan trọng và rất nên làm. Nhưng nếu phải đưa ra lời nhận xét về việc “cậu thấy nhóm bạn tớ thế nào?”, “mẹ tớ nấu ăn có ngon không?”, thì một lời nói dối vô hại là cần thiết nếu thực sự bạn không thấy bạn cậu ấy có gì hay ho cả hoặc mẹ cậu ấy thì nấu toàn món dở không thể nuốt trôi.

7. Hòa mình với sở thích của cậu ấy

Nếu đang cùng xem bóng đá, hãy vỗ tay cổ vũ nếu đội cậu ấy ủng hộ ghi bàn. Bạn có thể chẳng để tâm đến hành động nhỏ nhặt ấy đâu nhưng cậu ấy thì có đấy. Cậu ấy sẽ mang một cảm giác vui vui, và cả thú vị về một cô gái ấn tượng. Cùng chia sẻ những sở thích là một cách hay để xích lại gần nhau.

8. Nói chuyện với bạn cậu ấy

Tất nhiên, vì các bạn cùng học một trường cơ mà, và cậu ấy thì không thể thiếu những người bạn. Nếu bạn có thể xây dựng mối quan hệ tốt đẹp với họ, cậu ấy sẽ thoải mái hơn khi xem bạn là bạn của cậu ấy.

9. Tự tin lên nhé!

Vì chẳng ai nhận ra bạn nếu bạn dật dờ như một cái bóng đâu. Hãy khoác lên mình vẻ ngoài xinh xắn nhất, ra ngoài với bạn bè, và tỏa sáng bằng một phong cách tự tin.

Bí quyết giúp công việc thuận buồm xuôi gió

Source : saga
Acteur : www.SAGA.vn- AuWa | Theo careerbuilder.com
Date :
19/06/2009 05:05 PM

Mỗi ngày, bạn đều phải giao tiếp với sếp và đồng nghiệp tại công ty. Bạn cần điều hòa những mối quan hệ đó trong khi vẫn phải giữ cân bằng giữa trách nhiệm và tác vụ cũng như đương đầu với những xung đột nơi công sở.

Công việc của bạn có suôn sẻ như bạn mong muốn không? Nếu bạn cảm thấy tình hình thực sự không ổn, hãy tham khảo những bí quyết sau để khắc phục một số trở ngại thường gặp.

Biết nói “Không” khi cần thiết

Đối với một số người, khó khăn lớn nhất là nói “Không” với sếp hay đồng nghiệp của họ. Suy cho cùng, tất cả chúng ta đều muốn là thành viên của một tập thể. Không ai muốn bị người khác nghĩ mình không chịu giúp đỡ họ hoặc là người khó ưa. Vì thế, chúng ta thường phải đồng ý một cách miễn cưỡng nhằm né tránh sự bất hòa, đụng độ ở công sở. Tuy nhiên, theo các chuyên gia, biết cách nói “Không” sẽ giúp bạn kiểm soát cảm xúc của mình. Leila Bulling Towne - chuyên gia huấn luyện các quản trị viên ở San Francisco khuyên rằng: bạn nên thẳng thắn, cương quyết khi nói lời từ chối và khéo léo đưa ra lý do.

Marjorie Brody, Tổng giám đốc điều hành và người sáng lập của công ty Brody Professional Development ở Philadelphia, lại cho rằng bạn có thể từ chối mà không nhất thiết phải giải thích. Nếu nói “Không” với sếp làm bạn bất an, Brody khuyên bạn cứ nói thẳng: Hãy nói với ông/bà ấy "Đây là những việc hiện tôi đang chịu trách nhiệm. Có phải ông muốn tôi ngưng những việc này lại để làm theo lời ông không?"

Giành chiến thắng khi tranh luận

Mọi người đều muốn có những đóng góp quan trọng cho công ty. Vì thế, không gì đáng thất vọng hơn việc ý kiến của bạn cứ phải “nhường bước” cho ý tưởng của người khác.

Một bí quyết để giành chiến thắng trong các cuộc tranh luận tại công ty là nói ít hơn và lắng nghe nhiều hơn. Theo Vicky Oliver - chuyên gia tư vấn về nghề nghiệp ở New York, tác giả của cuốn sách nổi tiếng “Sếp tồi, đồng nghiệp điên khùng và những kẻ ngốc khác ở công ty” thì bạn nên lắng nghe chăm chú những điều người khác nói. Thật gay go nếu bạn cứ muốn chen ngang và bênh vực cho bản thân.

Olivier nhấn mạnh rằng bạn cần biết thừa nhận sự đúng đắn của lý lẽ phía bên kia. “Hãy luôn cảm ơn người kia vì đã bày tỏ quan điểm của họ. Những câu nói như ‘Tôi nghe bạn’ và ‘Điều này rất thú vị’ sẽ làm người ta cảm thấy bạn là người khách quan”.

Làm sao thuyết phục đồng nghiệp ủng hộ bạn?

Ngay cả khi bạn không tranh cãi quyết liệt với sếp hay đồng nghiệp, bạn vẫn có thể phải đương đầu với sự phản kháng của những người bảo thủ không muốn đi theo một hướng mới, làm việc theo phương cách mới.

Nếu bạn đang đứng đầu một dự án, bạn phải trình bày quan điểm của mình một cách thuyết phục. Oliver cho rằng tập trung vào những lợi ích tổng thể có thể là yếu tố quyết định để giành được sự ủng hộ của mọi người. “Hãy trình bày ý tưởng của bạn sao cho mọi người thấy nó có ích cho cả tập thể.”

Hãy biết ơn những người đã giúp đỡ bạn

nhanvien.jpgTheo Lynne Waymon - Tổng giám đốc điều hành của Contacts Count, một công ty cung cấp dịch vụ đào tạo và tư vấn trên toàn nước Mỹ, bạn nên thể hiện lòng biết ơn của bạn. Người ta sẽ sẵn lòng thực hiện theo ý bạn khi bạn biết trân trọng những gì họ đã làm.

Waymon, tác giả của cuốn “Hãy thu lợi từ những mối quan hệ của bạn”, khuyên bạn nên dành thời gian để thể hiện lòng biết ơn, đồng thời xây dựng một mạng lưới quan hệ có thể ủng hộ những nỗ lực của bạn trong tương lai. “Hãy tự hỏi: Ai đã hỗ trợ nguồn lực cho tôi? Ai đã nỗ lực để giúp tôi? Ai đã cố gắng cung cấp thông tin về một cơ hội cho tôi? Sau đó hãy tìm một cách thú vị để cảm ơn những người đó – một tấm thiệp vui nhộn, một e-mail ngắn, tấm vé xem phim hay giấy mời tham dự một sự kiện.”

Dưới đây là số một ý tưởng cuối cùng để giúp công việc của bạn được “xuôi chèo mát mái”:

Hãy thực tế. Đừng yêu cầu công ty những điều phi thực tế. Hãy thấu hiểu công ty của bạn, cách quản trị và những nguồn lực mà bạn có thể sử dụng khi suy ngẫm về một ý tưởng.

Hãy lập kế hoạch. Dù bạn đề xuất ý tưởng cho một phần mềm mới, muốn xin kéo dài thời gian nghỉ phép hoặc làm việc ở nhà, bạn cũng nên soạn một kế hoạch chi tiết, lập dự toán chi phí để trình bày với sếp. Hãy để sếp biết tác động của những đề xuất này đối với nhóm làm việc của bạn, nhấn mạnh những lợi ích chúng mang lại đối với bạn, nhóm làm việc và công ty.

Hãy xin ý kiến phản hồi từ đồng nghiệp. Nếu đang thực hiện một dự án có ảnh hưởng đến mọi người trong nhóm của bạn, bạn nhớ hỏi ý kiến phản hồi từ đồng nghiệp. Hãy nghiên cứu nhận xét của họ với thái độ khách quan. Đồng nghiệp sẽ dễ ủng hộ một sáng kiến có sự đóng góp của họ và tác động tích cực tới họ.

Những người làm báo trong đêm

Source : vnexpress
Acteur : Hoàng Hà
Date :
Chủ nhật, 21/6/2009, 11:27 GMT+7

Các công nhân nhà in làm việc từ đêm đến rạng sáng, tiếp theo là công việc của người đưa báo, tất cả đều hối hả để mỗi sáng báo đến được tay bạn đọc. Trong thời đại báo điện tử phát triển mạnh, báo giấy vẫn có nét đặc trưng.

Đêm đến, những người công nhân nhà in báo mải miết làm việc để kịp phục vụ bạn đọc khi trời sắp sáng. Bản kẽm, báo được đưa lên khuôn trước khi vào khâu in ấn.
Từng cuộn giấy được đưa lên máy. Mỗi đêm những người công nhân tại nhà in báo này sản xuất ra hàng triệu tờ báo phục vụ bạn đọc cả nước.
Anh Trần Quang Định, tổ trưởng đang điều khiển dây chuyền in báo. Chỉ cần một trục trặc nhỏ, công việc vận hành in sẽ bị chậm lại.
2h sáng, những tờ báo ra lò. Với khối lượng khổng lồ, có những đêm nóng nực các anh công nhân phải xoay trần làm việc.
Hối hả làm việc ở từng vị trí. Người phụ trách xưởng cho biết, thời điểm vất vả nhất là làm báo Tết hoặc những ngày gần cuối tuần khi các tờ báo cuối tuần, tạp chí được in. Các anh phải làm việc cả ngày lẫn đêm.
Báo ngày được sản xuất vào đêm để sáng sớm phục vụ bạn đọc, các tờ báo tuần, tạp chí không có tính thời sự cao thường được in ban ngày.
Báo in ra được đếm cẩn thận từng xấp để phân chia các khu vực.
Cả nước hiện có hơn 700 tờ báo, tạp chí giấy các loại. Một khối lượng khổng lồ khiến các công nhân ở mỗi một nhà in báo đêm đêm hoạt động mệt nghỉ.
Một trong những bao tải sẽ được chuyển đến bưu cục huyện Thạch Thành (Thanh Hóa).
Hàng triệu bản báo chuẩn bị đưa đến tay bạn đọc tại một nhà kho phát hành báo chí khi trời sắp sáng.
Chị Đỗ Thị Quyền đã có 30 năm làm công việc phát hành báo tại đây. Ngày ngủ, 2h đêm đến làm việc tới 7h sáng.
Hàng bao tải chuyển đi các tỉnh. Để báo về được đến được tay người đọc ở các địa phương như Sơn La, Lào Cai, Điện Biên... phải mất chừng 6 đến 7 tiếng.
Phố Đinh Lễ, nơi đầu mối trung chuyển báo và tạp chí đi các địa điểm tại Hà Nội. Sáng tinh mơ mỗi người một việc, đóng ghim, vào sổ và giao nhận.
Một ngày mới bắt đầu, từng chiếc xe máy vận chuyển báo đến các sạp ở Hà Nội.
Chú Đức, một người dân đã nghỉ hưu cho biết, mỗi sáng sau khi đi tập thể dục, mua đồ ăn sáng chú lại kiếm một tờ báo mang về nhà đọc.

lundi 15 juin 2009

10 chứng chỉ CNTT quan trọng nhất

Source : tuoitre
Acteur : Theo DUY AN (ICTnews - Techrepublic)
Date : Thứ Hai, 15/06/2009, 14:26

Chứng chỉ CNTT “làm đẹp” hồ sơ xin việc, giúp tăng lương và giữ việc làm. Nhưng chứng chỉ CNTT nào là quan trọng nhất?

Những chứng chỉ có giá trị đáng kể với hầu hết người làm CNTT.

Các chuyên gia CNTT đã tranh luận rất nhiều về câu hỏi này. Nhiều ý kiến cho rằng chứng chỉ CNTT (IT certification) của các hãng công nghệ quan trọng nhất bởi chúng đo lường được kỹ năng của ứng viên, trong khi lại có ý kiến cho rằng chứng chỉ độc lập với các hãng công nghệ mới đáng giá, mới là cách đánh giá kiến thức thực tế. Một số tin rằng các chứng chỉ cao cấp như MCSE của Microsoft, CCIE của Cisco mới thực sự có giá trị.

Xét trên từng cá nhân, chứng chỉ CNTT tốt nhất phải là chứng chỉ phù hợp với chuyên môn được đào tạo, kỹ năng, mục đích và con đường sự nghiệp của từng người. Đó là tư tưởng chủ đạo trong việc đưa ra danh sách 10 chứng chỉ CNTT quan trọng nhất dưới đây. Có thể 10 chứng chỉ này không phải là quan trọng với bạn nhưng đó là những chứng chỉ có giá trị đáng kể với hầu hết người làm CNTT.

1. MCITP

MCITP là chuyên gia CNTT được Microsoft chứng nhận (Microsoft Certified IT Professional). Đây là chứng chỉ rất quan trọng của Microsoft cấp cho những người đã chứng tỏ được khả năng trong các công việc: lập trình viên cơ sở dữ liệu, quản trị cơ sở dữ liệu, quản trị máy chủ và quản trị hệ thống máy chủ mail. Để có chứng chỉ này, các ứng viên phải trải qua nhiều kỳ thi của Microsoft.

2. MCTS

Đây là giấy chứng nhận bạn là chuyên gia công nghệ của Microsoft (MCTS - Microsoft Certified Technology Specialist). MCTS giúp nhân viên CNTT hoàn thiện các kỹ năng cài đặt, bảo trì và xử lý một công nghệ nào đó của Microsoft.

Chứng chỉ MCTS được thiết kế để truyền đạt các kỹ năng và kiến thức về một nền tảng công nghệ của Microsoft. MCTS gồm rất nhiều chứng chỉ cho từng kỹ năng công nghệ riêng biệt. Ví dụ, có thể bạn không dành được chứng chỉ MCTS về SQL Server 2008 nhưng bạn vẫn có thể có được chứng chỉ MCTS về tạo cơ sở dữ liệu (MCTS: SQL Server 2008, Database Development), về quản trị máy chủ (MCTS: SQL Server 2008, Implementation and Maintenance).

3. Security+

Bảo mật luôn là lĩnh vực quan trọng. Điều này sẽ không thay đổi. Trong thực tế, tầm quan trong của bảo mật trong CNTT ngày càng tăng. Một trong những cách nhanh nhất để làm mất giá trị doanh nghiệp, lòng tin của khách hàng và doanh thu là bị rò rỉ dữ liệu. Và có lẽ không ai trong lĩnh vực công nghệ muốn chịu trách nhiệm cho những vụ rò rỉ dữ liệu đó.

Chứng chỉ Security+ của CompTIA là sự đánh giá trung lập cho những người làm trong lĩnh vực CNTT (ít nhất 2 năm kinh nghiệm) muốn khẳng định sự thành thạo các kiến thức căn bản về bảo mật (như bảo mật mạng, hạ tầng mạng lưới, kiểm soát truy cập, các nguyên tắc bảo mật trong tổ chức…). Đây là chứng chỉ mà bất kỳ ai tham gia quản lý dữ liệu khách hàng hay các thông tin nhạy cảm khác cần có. Để có chứng chỉ này chỉ cần trải qua một kỳ thi.

4. MCPD

Chứng chỉ MCPD (Microsoft Certified Professional Developer) đánh giá khả năng của một lập trình viên trong việc xây dựng và duy trì các giải pháp phần mềm sử dụng công cụ Visual Studio 2008 và Microsoft .NET Framework 3.5. Chứng chỉ này gồm ba cấp độ: Windows Developer 3.5, ASP.NET Developer 3.5, and Enterprise Applications Developer 3.5. Mỗi cấp độ là một kỳ thi, riêng cấp độ Enterprise Applications Developer 3.5 cần tới hai kỳ thi.

5. CCNA

Chứng chỉ chuyên gia mạng Cisco (Cisco Certified Internetwork Expert – CCIE) là chứng chỉ có giá trị nhất trong các chứng chỉ mạng của Cisco. Nhưng chứng chỉ cơ bản công nghệ mạng của Cisco (CCNA - Cisco Certified Network Associate) có thể thiết thực hơn với nhiều tổ chức. Bởi không phải công ty nào cũng có đủ điều kiện để đào tạo hay thuê một CCIE hoặc cần đến một người có chứng chỉ này.

Đa phần các tổ chức nhỏ và vừa cần đến đến người có CCNA - chứng chỉ cấp cho những người có kiến thức cơ bản trong việc quản trị thiết mạng của Cisco. Đặc biệt khi các công ty vừa và nhỏ ngày càng lệ thuộc vào các công nghệ truy cập từ xa, các kỹ năng hệ thống Cisco cơ bản ngày càng trở nên quan trọng hơn.

6. A+

Các chuyên gia công nghệ có kỹ năng hỗ trợ và kiến thức phần cứng chắc chắn ngày càng khó tìm. Không quá nhiều hãnh diện khi là người xử lý những lỗi khởi động Windows hay trục trặc máy tính. Nhưng những kỹ năng này là thiết yếu để duy trì hoạt động ổn định của các doanh nghiệp.

Có thêm chứng chỉ A+ của CompTIA trong sơ yếu lý lịch là cách nói cho những người tuyển dụng biết rằng bạn là người có kinh nghiệm hỗ trợ các hệ thống máy tính. Khi cần cài đặt máy tính, chẩn đoán các vấn đề, bảo trì, xử lý trục trặc mạng hay máy tính, các tổ chức muốn tìm những kỹ thuật viên có chứng chỉ A+ hơn là những người không có chứng chỉ này.

Để có chứng chỉ này, ứng viên phải trải qua nhiều kỳ thi, qua các bài kiểm tra kiến thức chuyên môn như hỗ trợ từ xa hay kỹ thuật viên CNTT.

7. PMP

Một số chứng chỉ có giá trị bằng cách nhắm đến kỹ năng và chuyên môn đặc biệt. Chứng chỉ chuyên gia quản lý dự án (Project Management Professional - PMP) là một minh chứng. Viện quản lý dự án (Project Management Institute), tổ chức phi lợi nhuận hoạt động như hiệp hội những người làm quản lý dự án, đóng vai trò quản lý hoạt động thi PMP.

Chứng chỉ này đánh giá kiến thức quản lý dự án của ứng viên, gồm kỹ năng và kiến thức lập kế hoạch, thực thi, kế hoạch ngân sách và tổ chức dự án công nghệ. Các ứng viên đủ tư cách thường phải có 3-5 năm kinh nghiệm quản lý dự án.

Trong thời buổi kinh tế khó khăn như hiện nay, những người có kỹ năng quản lý được thừa nhận rất được trọng vọng.

8. MCSEMCSA

Sau nhiều năm ra đời, chứng chỉ kỹ sư hệ thống Microsoft (Microsoft Certified Systems Engineer – MCSE) và quản trị hệ thống Microsoft (Microsoft Certified Systems Administrator - MCSA) vẫn rất giá trị.

Chứng chỉ MCSE cấp cho những người có thể thiết kế, thực hiện và quản trị các ứng dụng dựa trên Microsoft 2000 Windows Server và các nền tảng máy chủ Windows khác. Để có chứng chỉ này khá vất cả, ứng viên phải trải qua 7 kỳ thi về hệ thống mạng, hệ điều hành máy khách và thiết kế.

Còn MCSA cấp cho những người có khả năng quản lý và xử lý các môi trường mạng trên nền tảng hệ điều hành Windows. Ứng viên phải trải qua hai kỳ thi về hệ thống mạng, một kỳ thi về hệ điều hành máy khách và một kỳ thi lựa chọn để có MCSA.

Các chứng chỉ này có thể sẽ bị Microsoft thay thế bởi các chứng chỉ mới, nhưng chúng vẫn là thước đo kiến thức cơ bản về các nền tảng Windows.

9. CISSP

Như đã đề cập với chứng chỉ Security+ ở trên, bảo mật ngày trở nên quan trọng. (ISC)², tổ chức quản lý chứng chỉ Chuyên gia bảo mật hệ thống thông tin (Certified Information Systems Security Professional - CISSP), đã tạo dựng được một chứng chỉ bảo mật độc lập với các hãng công nghệ rất tiếng tăm. CISSP được cấp cho những người có kiến thức bảo mật vật lý và mạng cũng như khả năng quản lý nguy cơ và có kiến thức những vấn đề liên quan đến bảo mật.

CISSP được thiết kế dành cho những người có ít nhất 5 năm kinh nghiệm về bảo mật. Viện tiêu chuẩn quốc gia Mỹ (American National Standards Institute – ANSI) là cơ quan cấp chứng chỉ này.

10. Linux+

Mặc dù Microsoft đang lấn lướt nhưng Linux vẫn tiếp tục tiến bước và là nền tảng quan trọng. Những người có kiến thức Linux muốn được công nhận nên có chứng chỉ Linux+ của CompTIA.

Chứng chỉ này được thiết kế dành cho những người có ít nhất 6-12 tháng hoạt động trên môi trường Linux, có kiến thức cơ bản về vận hành máy chủ và máy khách trên nền tảng hệ điều hành nguồn mở này.

samedi 13 juin 2009

Thật là kỳ diệu!

Source : saga
Acteur : www.SAGA.vn - supbapcai | ePower Mail - Power UP Group
Date : 12/06/2009 04:23 PM

Điều gì không thể thiếu trong suốt 24 giờ mỗi ngày? Điều gì nếu mất đi, bạn sẽ không tồn tại? Không phải công việc, không phải gia đình. Đó là Giao tiếp!

Cách chọn từ ngữ khi nói chuyện với bạn bè, người xung quanh, tự thoại với chính mình,...có ảnh hưởng rất lớn đến cuộc đời bạn. Tôi từng nghiên cứu rất nhiều về văn hóa doanh nghiệp và rất thú vị với câu chuyện về một nhóm làm việc luôn dùng cụm từ "Thật là kỳ diệu!" trong hầu hết các cuộc nói chuyện. Từ những câu chào hỏi buổi sáng cho đến những cuộc họp báo cáo công việc, họ luôn biết cách đưa câu nói ấy vào. Và "thật là kỳ diệu", không khí làm việc và quan hệ giữa các thành viên trong nhóm luôn rất tích cực.

Nếu bạn để ý, khi phát âm những từ ngữ mang tính tích cực luôn mang lại cảm giác sảng khoái, thích thú hơn những từ tiêu cực hoặc trung tính. Thử xét câu hỏi "Sáng nay thế nào?", bạn thích âm điệu của từ nào sau đây: "Chán phèo!" – "Bình thường" – "Tuyệt vời!". Với tiếng Anh, sự khác biệt giữa "Boring!" – "Fine" và "Great!" còn rõ ràng hơn.

Trong tâm lý, đây cũng là một kỹ thuật khác để tạo thái độ tích cực. Cho dù ngày hôm nay bạn cảm thấy bình thường, nhưng khi ai đó hỏi "Cậu khỏe không?", hãy tươi tỉnh trả lời "Trên cả tuyệt vời!" thay vì "Tớ bình thường!". Hiệu ứng từ câu trả lời sẽ tác động ngược trở lại trí não và làm bạn cảm thấy hôm nay thật thú vị.

Bạn thấy đấy, mọi thứ đều có thể tuyệt hơn chỉ từ những điều nhỏ bé và nhất là hoàn toàn do chính chúng ta quyết định. Thật là kỳ diệu phải không?

jeudi 11 juin 2009

5 việc sinh viên nên làm trong hè

Source : VTC News
Acteur : Kenny Sang
Date : 08/06/2009 14h24 (GMT+7)

Để bước vào một mùa hè thật tự tin và năng động, các "ét-vê" nhà mình nên vạch ra hẳn một kế hoạch thật hoành tráng. Chỉ cần áp dụng vài "bí kíp" của VTC News chắc chắn bạn sẽ có một kì nghỉ hè thật ý nghĩa.

F5 lại góc học tập

Sau một khoảng thời gian học tập căng thẳng thì đây là lúc bạn nên F5 lại chính góc học tập của mình để có thể tập trung cho những công việc khác quan trọng hơn. Những gì bừa bộn, không cần thiết hãy cho chúng vào sọt rác vì nếu không, rất có thể lũ chuột sẽ làm tổ ngay góc học tập của bạn trong suốt ba tháng hè đấy. Chỉ nên dành lại những quyển sách hay, cần thiết để bạn có thể tìm thấy nhanh chóng và đọc chúng trong mùa hè này.

Thêm nữa, với một lẵng hoa tươi nhỏ, một tấm khăn trải bàn xinh xinh thêm màu sắc, lúc đó bạn sẽ thấy yêu hơn góc học tập của chính mình!

Giải quyết những tồn đọng

Trong những ngày học tập căng thẳng vừa qua còn bất cứ chuyện gì rắc rối các bạn nên chủ động giải quyết nhanh chóng bằng cách liệt kê ra một danh sách nhỏ sau đó tuần tự giải quyết dứt điểm. Mùa hè là mùa dành cho các ét-vê vui chơi, thư giãn sau những giờ phút học tập vì thế bạn đừng để những việc này vướng bận mình nhiều. Chắc chắn rằng sẽ không thích chút nào khi đang vi vu ăn kem, dạo phố cùng những người bạn lại bị quấy rối bằng những cuộc điện thoại đòi sách, tài liệu hay những vật dụng lặt vặt bạn đã mượn mà quên trả trong năm học vừa qua.

Part-time làm giàu

Thay vì lao vào những cuộc vui, tại sao bạn không thử nghĩ tới việc làm thêm mùa hè. Hãy tự tin tìm cho mình một công việc thật hợp lý, vừa sức và đủ thời gian để an tâm vừa nghỉ hè, vừa có tiền rủng rỉnh dành cho các chi tiêu cá nhân lại vừa tích lũy thêm kinh nghiệm cho công việc sau này.

Part-time mùa hè là một trong những gợi ý hay cho sinh viên.

Tuy nhiên sinh viên nhà mình cũng nên hết sức cảnh giác với những chiêu lừa đảo trong mùa parttime này. Nên tìm đến những nơi cung cấp việc làm thêm có uy tín để có thể tìm cho mình một công việc hợp lý.

Mùa hè mọt sách

Nếu nghĩ mùa hè các sinh viên có quyền quên đi chuyện học hành thì đúng là lầm to. Hãy lên ngay một kế hoạch học thêm thật phù hợp và nếu có thể nên chọn phương pháp học nhóm. Rất nhiều khóa học ngắn hạn dành cho bạn tại các trường có uy tín trong thành phố, những lớp học nâng cao vi tính, tiếng Anh rất có thể sẽ cần thiết cho bạn trong việc học sau này.

Không cần thiết bạn phải đầu tư cho việc học thêm quá nhiều, chỉ cần biết cách phân bổ thời gian thật hợp lý và chọn lọc những môn học cần thiết chắc chắn bạn sẽ thành công và gặt hái thêm rất nhiều kiến thức. Hãy song hành giữa việc học và vui chơi, lúc đó mùa hè của bạn mới thật sự có ý nghĩa.

Tình nguyện trên cả tuyệt vời

Thay vì lao và game online, chat chit hay “tám” cùng bạn bè thì tại sao các sinh viên nhà mình không tình nguyện tham gia vào những khóa đi tình nguyện và đến với những mái ấm, người già neo đơn, trẻ em mồ côi. Lúc đó bạn sẽ thấy mình trưởng thành hơn rất nhiều. Với những việc làm ý nghĩa này chắc chắn không chỉ bạn bè, gia đình mà bất cứ ai cũng sẽ ủng hộ các bạn hết mình. Chưa kể rất nhiều chuyện tình đẹp như mơ của các cặp đôi sinh viên nảy sinh trong quá trình đi tình nguyện! Bên cạnh đó là những tình bạn đẹp, những mối quan hệ mới. Hãy nhanh tay đăng ký tham gia để mang về những bất ngờ trong cuộc sống bạn nhé!

Lớp học năng khiếu

Mùa hè sinh viên thường có rất nhiều thời gian rảnh rỗi, tại sao bạn không thử đăng ký một lớp học MC, diễn xuất hay ca hát tại các trung tâm văn hóa. Không nhất thiết bạn phải hát quá hay, ngoại hình chuẩn hay giống diễn viên nhưng nếu tự tin thì nên tham gia học những lớp học này, chắc chắn bạn sẽ thu được rất nhiều điều thú vị và bổ ích. Tham gia để rèn luyện khả năng ứng xử trước đông người, sự tự tin trong giao tiếp và tập cho mình một giọng hát hay để trổ tài trong các dịp sinh hoạt tập thể bạn nhé! Không có chuyện gì khó, nhất là khi bạn có chút năng khiếu tiềm ẩn. Và nếu bạn thật sự có tài thì đây có thể sẽ là những bước đầu tiên để bạn trở thành một ét-vê nổi tiếng!

Hòa hợp với những người nóng tính

Source : dantri
Acteur :

Thủy Nguyễn
Theo Ehow

Date : Thứ Năm, 11/06/2009 - 10:40 AM

Những đồng nghiệp nóng tính là những người dễ cáu giận, hay quát nạt và mặt lúc nào cũng cau có. Làm việc với những người này rất dễ xảy ra xích mích vì tính cách của họ. Vậy bí quyết nào có thể “làm mát” những cái đầu dễ nổi nóng này?

1. Đối xử với các đồng nghiệp như nhau: Xem lại cách xử sự của bạn với các đồng nghiệp. Thiết lập quy tắc riêng cho bản thân về cách cư xử với mọi người nơi công sở và xem lại thường xuyên xem liệu bạn có đối xử với tất cả các đồng nghiệp giống nhau không. Dù trong tình huống, hoành cảnh mối quan hệ nào bạn không nên để tình cảm xen vào sẽ khiến những người đồng nghiệp nóng tính này có cơ hội nói ra nói vào về cách xử sự không công bằng của bạn.

2. Nói chuyện để “làm mát” cái đầu nóng của họ: Lúc này thì vấn đề công việc nên được tạm gác qua một bên. Bạn đợi cho người đồng nghiệp này giãi bày hết những bực tức, khó chịu của họ. Sau đó bạn sẽ nói chuyện với họ về sự tức giận này: “Tại sao bạn lại cảm thấy khó chịu? Bạn muốn một cách làm việc như thế nào?...” Cho đến khi người đồng nghiệp nóng tính trở nên ôn hòa hơn, thì là lúc hai người đã sẵn sàng để quay trở lại công việc một cách vui vẻ.

3. Kiên nhẫn và lắng nghe: Với đồng nghiệp này thì kiên nhẫn, bình tĩnh và chăm chú lắng nghe là giải pháp tối ưu dù trong hoàn cảnh nào. Bạn càng gay gắt lại bao nhiêu thì không khí làm việc sẽ càng căng thẳng bấy nhiêu. Hãy kiên nhẫn lắng nghe mà không ngắt lời họ. Gật gù đồng ý bất cứ khi nào bạn có thể một cách thành thật nhất. Khi bạn cảm thấy bất đồng ý kiến thay vì cắt lời họ và phản đối ngay lúc đó. Bạn nên đợi đến khi họ nói xong và sau đó đặt thêm các câu hỏi cho những phần thắc mắc của mình.

Nhẫn nhịn: Nghệ thuật "sống" của dân văn phòng

Source : dantri
Acteur : Võ Hiền
Date : Thứ Năm, 11/06/2009 - 9:00 AM

Công sở là nơi bạn làm việc, tạo dựng các mối quan hệ, khẳng định giá trị bản thân... Thế nhưng chỉ vì một phút nóng giận, bạn có thể làm sụp đổ hình ảnh tốt đẹp mà mất bao công sức bấy lâu xây dựng được.

Mới ra trường, Huyền may mắn được người bạn thân giới thiệu vào một công ty tuy không lớn nhưng cũng đang ăn nên làm ra ở Hà Nội. Kiến thức khá, ngoại hình xinh xắn, ăn nói khéo léo lại “giắt lưng” được vốn kinh nghiệm kha khá có được từ hồi đi làm thêm nên Huyền nhanh chóng qua được vòng tuyển dụng. Những ngày đầu vào công ty làm việc, Huyền đã được sếp và các anh chị em đồng nghiệp quý mến, tận tình chỉ bảo những điều cô chưa biết. Huyền mừng lắm và nghĩ rằng cô sẽ gắn bó với nơi này lâu dài.

Thế nhưng, năng lực và sự mẫn cán của Huyền không làm vừa lòng một chị đồng nghiệp cùng phòng là Hà. Nhiều người khuyên Huyền nên tránh xa “bà cô” khó tính và hay xét nét này ra để được yên thân nhưng là người cùng phòng, làm sao có thể tránh chạm mặt nhau được. Bất cứ hành động nào của Huyền cũng được Hà săm soi từng ly từng tý. Đã vậy, Hà còn hay sai bảo Huyền, bắt cô làm những việc chẳng liên quan gì đến công việc. Hà cho rằng Huyền chỉ dựa vào ngoại hình xinh đẹp mà vào được công ty, nếu không “dạy dỗ” từ đầu thì sớm muộn sẽ chẳng coi ai ra gì. Cũng từng nghe nói đến chuyện “ma cũ bắt nạt ma mới” ở công sở nhưng chưa bao giờ Huyền nghĩ cô sẽ lâm vào hoàn cảnh trớ trêu này.

Chuyện sẽ chẳng có gì nếu một ngày, Hà “vô tình” làm đổ cà phê lên xấp tài liệu quan trọng mà Huyền sẽ phải bàn giao lại cho sếp ngay hôm đó. Không còn giữ được bình tĩnh nữa, Huyền thẳng tay cho bà chị đồng nghiệp một cái tát như trời giáng trước bao con mắt sững sờ của đồng nghiệp. Cả hai bị kỷ luật và bị sếp mắng cho té tát. Dù Huyền không sai từ đầu nhưng cách xử sự của cô khiến một vài người có ác cảm, cho cô là “ngựa non háu đá”.

Ngược lại với Huyền, Khanh lại thuộc dạng hiền lành đến mức nhu nhược. Bị đồng nghiệp bắt nạt, bị sếp bắt lỗi và mắng mỏ, chưa bao giờ Khanh mở miệng phản bác lại mặc dù có những chuyện cô chẳng làm sai điều gì. Khanh chỉ biết im lặng hoặc liên miệng nói câu “xin lỗi”. Đi làm đã được 5 năm, cũng thuộc hàng có thâm niên trong công ty nhưng Khanh vẫn như cô sinh viên đến thử việc ngày nào. Vì quá nhút nhát lại không quen cự cãi nên nhiều khi cô phải gánh những việc không tên như dọn dẹp cốc chén sau khi cả phòng ăn nhẹ, in ấn giấy tờ cho đến những lỗi lầm của ai đó trong công việc có khi đều bị quy là lỗi của cô. Lỗi thì nhiều mà khi thành công lại không được nhớ đến , Khanh trở thành một bức bình phong che chắn cho những thành đạt của một vài người nào đó trong công ty.

Đừng “tức nước vỡ bờ” hay nhu nhược đến mức mờ nhạt, trong môi trường công sở có quá nhiều mối quan hệ phức tạp thì chuyện nhẫn nhịn là cả một nghệ thuật đòi hỏi sự tính toán bằng lý trí chứ không thể quy đổi ra tình cảm. Hãy cố gắng hoàn thành thật tốt phần việc của mình, thẳng thắn từ chối những việc của người khác, tự tin, mạnh dạn, mở rộng các mối quan hệ thân thiết trong công ty, “nổi đóa” một cách lịch sự và có lập luận sắc bén.

Biết người, biết ta và chọn thời điểm phản pháo thích hợp sẽ là cách bạn ghi điểm và khiến những đồng nghiệp quen thói bắt nạt người khác phải gánh lấy hậu quả mà bản thân họ không thể tưởng tượng ra được.

mardi 9 juin 2009

Larry King - Tôi phải làm gì? Nói trước công chúng như thế nào?

Source : saga
Acteur : www.SAGA.vn - awnguyen | Sưu tầm
Date : 09/06/2009 09:56 AM

Tôi đã nhiều lần nói trước khán giả của đủ mọi tầng lớp. Một số người hỏi tôi rằng có thuật thần bí nào mà có thể cuốn hút khán giả như vậy. Xin thưa, tôi chẳng có tà thuật gì cả ngoài những bí quyết nho nhỏ.

Trước hết là sự bình tĩnh. Nếu chúng ta bị “khớp” trước đám đông, nếu chúng ta e dè và lúng túng thì không thể làm nên trò trống gì được. Hãy xem như đây là dịp để chia sẻ suy nghĩ cảm xúc của mình với mọi người. Thật ra nói trước công chúng rất thú vị, vì ta hoàn toàn được làm chủ câu chuyện. Hoàn toàn ở thế chủ động và không thể né tránh được. Bạn không thể “rút lui lịch sự” bằng cách xin lỗi phải vào nhà tắm trong giây lát.

Để tránh việc này, ta chỉ nên nói về những điều mà ta biết rõ. Nghe có vẻ đơn giản, nhưng có rất nhiều người sai lầm khi nói về những đề tài mà họ không hoàn toàn thấu đáo. Giả sử là khán giả của họ, bạn sẽ nghĩ gì?

  1. Chán! Vì những điều được nghe ai ai cũng biết.
  2. Rút lui có trật tự khi lại thấy vị diễn giả kia lên trên sân khấu.

Do vậy hãy nói về chủ đề mà bạn đã nghiên cứu kỹ lưỡng, hoặc nói về những việc bạn đã từng trải qua. Một bài nói sâu sắc, mới mẻ không bao giờ gây chán.

Bài nói đầu tiên của tôi

Năm ấy tôi tròn mười ba tuổi, theo phong tục của người Do Thái thì tôi đã đến tuổi làm lễ Bar Mitzvah, buổi lễ chứng minh một chàng trai trẻ sắp sửa vào đời.

Điều quan trọng nhất trong buổi lễ là tôi phải nói một bài diễn văn trước đông đủ các khách mời – những người bà con họ hàng thân thuộc. Tôi chưa từng nói trong dịp nào long trọng như vậy, “khán giả” của tôi vốn chỉ là những đứa bạn choai choai trong lớp. Còn ở đây đều là người lớn cả. Và tôi không biết nên chọn đề tài nào để nói…

Cuối cùng, vào buổi lễ quan trọng ấy, tôi quyết định nói về cha tôi. Bởi nói về cha tôi sẽ có vô số chuyện để kể. Cha là người mà tôi gần gũi nhất. Ông luôn muốn dành nhiều thời gian cho tôi, dẫu phải làm việc sáu ngày một tuần trông coi quán Eddie.

Tôi kể cho mọi người nghe những lần đi chơi với cha. Thích nhất là được nắm tay cha tung tăng xuống đại lộ Howard, rồi đến công viên Saratoga. Cha sẽ níu tay tôi lại, mua cho tôi những que kem đang bốc khói và không quên dặn tôi rằng: “Về nhà con đừng nói với mẹ nhé! Mẹ sẽ rầy ăn kem như thế thì làm hỏng bữa tối đấy”. Những que kem bốc khói và công viên Saratoga thật tuyệt vời. Nhưng chúng không hấp dẫn bằng những câu chuyện của cha. Cha kể cho tôi nghe về những binh sĩ liên bang thời nội chiến với Joe DiMaggio, về tang lễ của Lou Gehrig năm 1941. Rồi những câu chuyện thời niên thiếu đầy sóng gió của cha lúc còn ở Nag… Bao giờ cuộc trò chuyện của hai cha con tôi cũng kết thúc bằng câu hỏi: “Larry, hôm nay con học hành thế nào?”

Câu chuyện ấy giờ đây đã trở thành kỷ niệm. Cha đã mất ba năm về trước. Tôi hãnh diện khi khoe với mọi người rằng tôi có một người cha tuyệt vời như thế. Tôi đã nói những lời chân thật từ trái tim mình, không gò bó, không gượng gạo. Một dòng ký ức về người cha thân yêu như dòng thác trào về. Tôi đã chọn đúng đề tài để nói.

Sau buổi lễ, tôi được mọi người khen ngợi. Cũng từ đó tôi phát hiện ra nỗi đam mê được nói của mình và quyết định đi theo con đường này.

Sự chuẩn bị

Hãy viết ra giấy bài nói, chi tiết từng từ một hay sơ lược tùy vào thói quen của bạn, nhưng phải rõ ràng và đủ ý. Cái chính là nó sẽ giúp bạn nói một cách tự tin và hiệu quả. Tiếp theo, tưởng tượng rằng bạn đang đứng trước khán giả và bắt đầu nói. Luyện tập bài nói nhiều lần cho tới lúc bạn có thể nhìn khán giả mà thao thao bất tuyệt. Đừng bao giờ quá phụ thuộc vào tờ giấy đến mức không ngoái nhìn khán giả. Hãy nhớ rằng người ta đến đó để nghe bạn nói, không phải để nghe bạn đọc.

Bài nói của bạn “ngốn” bao nhiêu thời gian? Chỗ nào cần lên giọng? Chỗ nào cần xuống giọng? Lúc bắt đầu có cuốn hút và khi kết thúc có khái quát lại vấn đề không? Sơ sài hay sâu sắc? Bạn đã thật sự cảm thấy tự nhiên và thoải mái khi nói hay chưa? Nếu cần hãy tập nói trước với người thân của bạn và nhờ họ góp ý. Sự chuẩn bị chu đáo này chắc chắn giúp bạn thành công.

Những cuộc điện thoại

Tôi thích nói đến nỗi ở đâu cần là tôi đều có mặt, không kèm theo bất cứ một đòi hỏi nào. Tôi không hề quan tâm đến chuyện tiền bạc. Bạn không có tiền ư? Tôi sẽ nói miễn phí. Chỉ cần cho tôi biết ở đâu và khi nào. Tôi sẽ có mặt ở đó.

Một ngày nọ ở đài phát thanh, người quản lý câu lạc bộ Miami Shores Rotary gọi điện cho tôi. Ông ta mời tôi nói trong buổi họp mặt hàng năm của câu lạc bộ vào tháng sáu. Bây giờ mới tháng giêng! Tôi đồng ý. Sau khi cho tôi biết giờ nào, ngày nào và tại đâu, ông hỏi: “Anh sẽ nói về đề tài gì?”

Tôi trả lời: “Tôi không có đề tài nào cả. Tôi chỉ nói để giúp vui khán giả.”

- “Nhưng đây là câu lạc bộ Rotary. Không chừng chúng tôi còn mời cả tổng thống Eisenhower. Chúng tôi muốn anh phải cho một đề tài nào đó.”
- “Cứ mời tổng thống, thưa ông”. Kết thúc cuộc điện thoại.

Vài ngày sau, trong lúc tôi đang chuẩn bị cho chương trình phát thanh của mình thì chuông điện thoại reo. “Larry, một cuộc gọi khẩn ở đường dây số một”.

Tôi nhấc máy lên và nghe thấy tiếng lách cách nhịp nhàng cùng giọng nói của một chàng trai trẻ: “Xin chào anh Larry, câu lạc bộ Rotary đây. Chúng tôi đang ở xưởng in để in thiệp mời cho buổi họp mặt. Rốt cục thì anh sẽ nói về đề tài gì? Chúng tôi cần biết để in ngay bây giờ.”

Câu chuyện này xảy ra hơn ba mươi năm trước, và cho tới bây giờ tôi cũng không hiểu vì sao lúc đó đột nhiên tôi lại nói thế này: “Đề tài là tương lai của ngành thương thuyền nước Mỹ”.

Chàng trai ở đầu dây bên kia mừng quýnh lên, cám ơn tôi rối rít. Anh ta nói đề tài này sẽ làm mọi người hứng thú lắm đây. Sau đó nhắc tôi lần nữa: Ngày 10/6, 8 giờ tối, Câu lạc bộ Miami Shores Rotary.

Sáu tháng sau, vào ngày tháng đó và giờ đó, tôi có mặt tại Câu lạc bộ Rotary như đã hẹn. Cả một câu lạc bộ chật cứng người. Vừa bước xuống xe tôi đã thấy tấm băng rôn khổng lồ ngay trước cửa:

"Tối nay! Tương lai của ngành thương thuyền nước Mỹ"

Tôi há hốc miệng! Tôi đã quên béng rằng mình đã hẹn nói về đề tài này! Tôi bận tối mắt tối mũi với một núi công việc, và hôm nay cứ đinh ninh sẽ pha trò cho khán như thường lệ.

Larry2.jpg
Chàng trai từng nói chuyện với tôi qua điện thoại tách ra khỏi đám đông, chạy ào đến bắt tay tôi với một vẻ mặt đầy phấn khởi: “Larry! Mọi người ai cũng háo hức. Họ không thể chờ thêm được nữa. Đề tài nói của anh phá kỷ lục về số người tham dự của chúng tôi!”. Sau đó anh ta càng làm tôi phát hoảng khi nói rằng đã xin nghỉ hẳn một ngày làm việc, đến thư viện tra cứu tài liệu, để nói đôi nét về lịch sử thương thuyền, rồi giới thiệu tôi lên nói về tương lai.

Quả thật anh ta trình bày rất lưu loát về tàu thuyền, bến cảng, cước phí vận tải biển… về tất cả những thứ mà tôi chưa hề biết và cũng chưa hề quan tâm đến. Sau đó là lời giới thiệu làm tôi muốn thót tim: “Và bây giờ, người sẽ nói về tương lai của thương thuyền nước Mỹ, xin trân trọng giới thiệu, Larry King!”

Tôi lên sân khấu và nói trong vòng nửa tiếng. Như vẫn thường khuyên các bạn rằng những gì mà ta mập mờ thì ta không nên nói, bởi vậy, tôi không nói cái gì liên quan đến thương thuyền cả. Không một từ nào. Im lặng như tờ! Ngay lập tức tôi ù té chạy ra xe hơi, phải rời khỏi đây càng nhanh càng tốt. Lúc đó tôi nghĩ rằng từ nay chắc sẽ không ai dám mời tôi nói nữa. Có thể tôi sẽ không bao giờ được lên sân khấu cầm cái micro thao thao bất tuyệt. Nhưng biết đâu như thế lại tốt hơn…

Tôi khởi động xe, trong lòng thấy hơi sợ và mồ hôi bắt đầu tuôn ra. Ngay lúc đó thì chàng trai “MC” thứ nhất đuổi kịp tôi và đập cửa xe rầm rầm. Tôi nhấn nút hạ tấm kính cửa sổ xe xuống, lập tức anh ta thò đầu vào. Chỉ cần nhấn nút lần nữa là tôi có thể xử trảm anh ta.

Anh chàng la lối om sòm: “Chúng tôi đã thông báo với mọi người rằng anh sẽ nói về tương lai của ngành thương thuyền! Còn tôi thì bỏ công sức nghiên cứu kỹ lưỡng để giới thiệu cho anh. Vậy mà anh chẳng hề đá động gì tới nó!”

Tôi nói thêm: “Không một từ nào”. Rồi quay xe ra về.

Một cảm giác tội lỗi thoáng qua trong đầu tôi. Một chàng trai trong độ tuổi hai mươi đôi khi hành động mà không ý thức được hết trách nhiệm. Nhưng rồi tôi tự biện hộ cho mình rằng ít ra cũng đã nói chuyện khôi hài giúp vui cho họ (có điều chả thấy ai cười). Vài ngày sau, tôi nhận được tin là nhiều người trong câu lạc bộ thích bài nói của tôi. Sở dĩ không có những tràng vỗ tay đơn giản là vì họ quá bất ngờ, họ không biết bao giờ tôi mới “vô đề” nói về tương lai của thương thuyền nước Mỹ! Từ đó trở đi, không bao giờ tôi quên đề tài mà tôi sẽ nói.

Nhưng ngược lại, có những người không bận tâm đến việc tôi sẽ nói cái gì. Họ chỉ cần tôi có mặt ở đó là đủ. Đó là một câu chuyện khác…

Đài phát thanh ở Miami, chuông điện thoại reo . “Larry, cậu có điện, đường dây số hai” – người bạn đồng nghiệp của tôi gọi toáng lên, như thường lệ.

Tôi bắt máy lên: ‘Xin chào”. Đó là tiếng đầu tiên và cũng là tiếng cuối cùng mà tôi nói.

Một giọng nói rè rè ở đầu dây bên kia thốt lên, chậm rãi từng từ một: “King hả? Boom-Boom Giorno đây. Ngày 3 tháng 11. Khán phòng War Memorial, Fort Lauderdale. Một bữa tiệc hội thảo từ thiện. Sergio Franchi là ca sĩ. Anh dẫn chương trình. Cà vạt đen. Tám giờ tối. Hãy tới nhé”.

Tiếp đó là một tiếng “cộp”. Ông ta đã gác máy.

Vài tháng sau, tôi có mặt ở bữa tiệc theo lời mời. Boom-Boom chào đón tôi với một nụ cười lớn hết cỡ: “Chúng tôi rất vui sướng khi thấy anh đến!”

Tôi đến chỗ Sergio và hỏi: “Sergio này, họ mời anh đến đây như thế nào?”

Anh ấy trả lời: “Một người tên Boom-Boom Giorno điện thoại cho tôi.”

Sau đó Boom-Boom chỉ thị cho tôi những việc cụ thể: “OK, chàng trai trẻ. Lên sân khấu đi nào! Anh muốn nói gì, muốn làm gì cũng được. Hai mươi phút nhé! Sau đó là tới phần của Sergio. Và đừng mở đèn”.

- “Tại sao không được mở đèn?”

- “Đừng mở đèn. Có nhiều đối thủ trong khán giả”.

- “Tôi không hiểu. “Đối thủ” là thế nào?”

- ”Thương gia dầu ô liu, doanh nghiệp ngành mì ống, nhân viên FBI… Đủ cả! Tốt hơn hết hãy để tất cả chìm trong bóng tối. Đừng mở đèn”.

Tôi “thi hành nhiệm vụ” của mình trong hai mươi phút, mời Sergio lên hát và ngồi yêu cho đến giờ ra về. Thành công tốt đẹp, tôi đã tạo ra những tiếng cười rôm rả. Boom-Boom rất hài lòng, ông ta chờ tôi ở xe và nhìn tôi với đôi mắt nhấp nháy: “Chào chàng trai! Anh tuyệt lắm!”

Tôi từ tốn: “Cám ơn ông, Boom-Boom”.

Ông ta nói lại một lần nữa: “Anh thật sự rất tuyệt vời, chàng trai ạ!”

Vì thế tôi lại cảm ơn lần nữa.

- “Chàng trai này, chúng tôi nợ cậu một ân huệ”.

Sau đó, Boom-Boom hỏi tôi bảy từ mà trong đời chưa có ai hỏi tôi lần thứ hai. Câu hỏi mà bây giờ nhớ lại tôi vẫn còn sởn tóc gáy và lạnh xương sống:

- “Có người nào mà anh ghét không?”

Nếu ai hỏi bạn câu này thì bạn sẽ làm gì? Cố gắng nghĩ đến một cái tên. Tôi cũng thế. Nhưng rồi lòng nhân ái vô bờ bến trỗi dậy, và tôi quyết định không nói ra một cái tên nào cả.

- “Không, cám ơn Boom-Boom.

Tôi không làm thế được”. Boom-Boom hỏi tôi chuyện khác: “Anh thích đua ngựa chứ?”

- “Vâng, rất thích”.

- “Tôi sẽ liên lạc với anh”.

Ba tuần sau, điện thoại reo. Giọng nói quen thuộc của Boom-Boom vang lên: “Apple Tree ở vòng đua thứ ba, trường đua Hialeah”. Xong , cúp máy.

Không hiểu sao lúc đó tôi lại tin lời Boom-Boom, gom được 800 đô la rồi mượn thêm 500 đô nữa để đặt cược toàn bộ số tiền vào con ngựa Apple Tree. Nếu nó thua thì xem như tôi cháy túi. Tôi xem hai vòng đua đầu mà nhấp nha nhấp nhổm, bụng bảo dạ: “Có ba điều chắc chắn trong đời: Chết, đóng thuế, và con Apple Tree phải chiến thắng trong vòng đua thứ ba hôm nay”.

Vòng đua thứ ba diễn ra không có gì thay đổi. Những con ngựa sung mãn khác vượt hẳn Apple Tree. Nhưng trong lúc niềm hy vọng của tôi ngày càng mong manh thì thật ngạc nhiên, Apple Tree bỗng tăng tốc. Nó phóng vù vù như vũ bão trước sự sững sờ của mọi người và về đích trước tiên. Thật kỳ diệu! Tôi thắng cược với món tiền thưởng 8000 đô la. Giờ thì có lẽ Boom-Boom đã yên tâm vì không còn thấy mắc nợ tôi nữa.

Những lưu ý khác

Nhìn khán giả. Ngôn ngữ của đôi mắt quan trọng. Do vậy, hãy nhìn khán giả khi bạn đang nói. Dĩ nhiên không ai bắt bạn phải nhìn họ chằm chằm (Điều này khiến người ta rất khó chịu). Thỉnh thoảng, rời mắt khỏi bài văn và ngước lên nhìn khán giả, với một vẻ mặt tự nhiên và thân thiện nhất mà bạn có. Đừng nhìn vào bức tường hay nhìn ra ngoài cửa sổ. Chúng đâu phải là khán giả của bạn! Lưu ý còn lại là đừng “thiên vị” khi nhìn. Tức mỗi lần ngước mặt lên, bạn nên nhìn một nhóm khán giả khác, để tất cả mọi người đều biết rằng bạn quan tâm đến họ.

Biết rõ lúc nào cần nhấn mạnh. Nhiều diễn giả khi thuyết trình với một văn bản hoàn chỉnh vẫn gạch dưới những điểm mà họ muốn nhấn mạnh. Sự nhấn mạnh này có hai tác dụng. Một là, giúp bài nói trở nên thuyết phục hơn. Hai là, giọng điệu hùng hồn mạnh mẽ giúp khán giả bừng tỉnh nếu họ thấy buồn ngủ.

Đứng thẳng. Bạn không cần phải đứng thẳng như chiến sĩ đang duyệt binh trên thao trường. Hãy đứng thẳng người trong một tư thế thoải mái, còn hơn là bạn khum người xuống hay đứng xiên xiên vẹo vẹo, trông rất xấu và không nghiêm túc.

Nói với micro. Trước khi bắt đầu bài nói của mình, hãy điều chỉnh micro cho phù hợp với bạn nhất. Đầu tiên là nó phải vừa tầm cao với bạn (nếu có giá đỡ). Sau đó là âm thanh có vừa đủ nghe hay chưa… Giữ micro cách miệng một khoảng nhất định và nói một cách tự nhiên thoải mái.

Larry &.jpg

Sự hài hước

Hài hước là một yếu tố luôn được hoan nghênh, trừ những trường hợp đặc biệt như thông báo chiến tranh hay một căn bệnh hiểm nghèo nào đó. Nhưng đôi khi, ngay cả những tình huống ngặt nghèo nhất, người ta cũng hài hước một tí để vơi bớt sự căng thẳng.

Trước khi kể một chuyện vui, không nên nói như thế này:

“Tôi sẽ kể cho các bạn nghe một câu chuyện vui nhỏ.” (Cũng không ai nói rằng họ sẽ kể một câu chuyện vui lớn!).

“Hôm nay, trên đừng đến đây tôi đã gặp phải một chuyện rất buồn cười.”

“Đây là một chuyện cười. Các bạn sẽ thích nó ngay. Buồn cười lắm!”

“Điều này làm tôi chợt nhớ đến một câu chuyện vui nhỏ. Có thể bạn đã biết chuyện này rồi, nhưng tôi vẫn sẽ kể.”

Vì sao ta nên tránh những lời giới thiệu này? Vì chúng không cần thiết, thậm chí đôi khi còn có tác hại. Câu chuyện cười đến một cách tự nhiên và bất ngờ mới đem lại nhiều hứng thú. Một khi bạn đã giới thiệu rình rang như vậy, đâu ai còn bất ngờ nếu chuyện của bạn quả thật rất vui? Trái lại, nếu nó bình thường thì tất cả mọi người đều thất vọng!

Nói chuyện hài hước thuộc về một phong cách riêng của bạn. Từ ngữ, điệu bộ, cách nói… tất cả đều do bạn sáng tạo. Nhưng hài hước phải đi đôi với sự thông minh sắc sảo thì bạn mới tạo được một ấn tượng tốt.

Will Rogers nói rằng ông có một kế hoạch để kết thúc chiến tranh thế giới thứ nhất. “Tôi thấy mọi chuyện đều do tàu ngầm Đức gây ra cả. Chúng làm đắm tàu thuyền của ta. Tại sao chúng ta không đun nóng Đại Tây Dương lên? Khi phía dưới quá nóng thì những chiếc tàu ngầm này cũng phải ngoi ngóp bò lên mặt nước thôi. Và khi đó ta sẽ bắt bỏ dĩa từng chiếc một.”

Rồi Rogers nói thêm: “Dĩ nhiên các bạn sẽ thắc mắc làm thế nào mà tôi đun nóng Đại Tây Dương lên đến 212 độ Fahrenheit được. Câu trả lời của tôi là: Xin nhường việc đó lại cho các nhà khoa học. Tôi chỉ là một nhà chính trị!!”

Rogers kể chuyện này trong một buổi thảo luận những chiến lược cho doanh nghiệp. Tôi rất thích cách nói hóm hỉnh của ông, nó không chỉ tạo ra những tiếng cười mà còn khiến người ta phải suy nghĩ.

Sự mạch lạc dễ hiểu

Đừng chải chuốt câu văn bóng mượt mà sáo rỗng. Nên nói những từ ngữ đơn giản dễ hiểu, khán giả của bạn sẽ thấy vừa ý hơn nhiều. Họ hiểu bạn đang nói điều gì, họ thấy sự chân thật, tự nhiên của bạn.

Cởi bỏ “nỗi sợ nói” cho sinh viên

Source : Dân trí
Acteur : Hoài Lương - Diễm Trang
Date : Thứ Ba, 09/06/2009 - 7:34 PM

Sợ nói mà không làm được, sợ bị chọc quê… nên nhiều sinh viên đâm rụt rè khi giao tiếp. Có những lúc phải phát biểu trước đám đông, nhưng vì run nên những gì cần nói “bỗng dưng” bay mất tiêu.
Để cởi bỏ nỗi sợ không đáng có kia, CLB Yore (Trường ĐH Kinh tế TPHCM) và Công ty sách Thái Hà đã tổ chức Chương trình Giao lưu C2S - Giao tiếp để thành công cho 800 sinh viên thuộc các trường đại học, cao đẳng trên địa bàn TPHCM.

Sợ bị cười nên không dám nói

Trong buổi giao lưu, Tiến sĩ Huỳnh Văn Sơn, trưởng bộ môn Tâm lý học trường ĐHSP TPHCM, cho biết: Hiện nay sinh viên học tập rất giỏi nhưng vấn đề về tâm lý, kỹ năng giao tiếp và kinh nghiệm sống còn rất yếu… Để có được thành công các bạn cần phải quan tâm và nâng cao hơn nữa lĩnh vực này trước khi bước chân vào đời.

“Chính vì kỹ năng sống cũng như giao tiếp kém, các bạn trẻ sẽ cảm thấy khó khăn, thiếu tự tin khi đi xin việc. Ngoài ra, khi cần giải quyết các vấn đề cũng khiến các bạn lúng túng” - Tiến sĩ Nguyễn Mạnh Hùng, đại diện nhà sách Thái Hà, nhấn mạnh.

Hầu hết sinh viên tham gia buổi giao lưu cũng nhìn nhận: Thường ngày có hàng trăm mối giao tiếp nhưng giao tiếp như thế nào để đạt hiệu quả cao là điều mà các bạn cảm thấy khó khăn. Nó giống như một loại hình nghệ thuật, nhưng loại hình này đòi hỏi người học phải học mọi lúc, mọi nơi.

Tiến sĩ Nguyễn Mạnh Hùng chia sẻ: Dù có đạt kết quả cao trong học tập nhưng trong quá trình giao tiếp các bạn không thể hiện được khả năng thì khó có thể vươn cao trong công việc. Đừng đổ cho việc bận đi làm thêm mà không chú ý học các môn ngoại khóa. Nếu không tìm tòi và quan sát thì khả năng tư duy, xử lý trong giao tiếp phải yếu kém thôi.

Bạn Nguyễn Minh Huân, sinh viên Đại học kinh tế TPHCM tâm sự: Do tâm lý sợ không làm được, sợ bị cười và cả sợ các thầy cô la mắng nên nhiều khi em cảm thấy gò bó khi giao tiếp. Có những lúc phải phát biểu trước đám đông nhưng cảm thấy run nên lúc đó năng lực của bản thân không thể phát huy, những gì cần truyền đạt tới mọi người bay đi đâu mất.

“Giải phóng” mình khỏi tư duy sợ sệt

Tiến sĩ Huỳnh Văn Sơn cho biết thêm: “Các bạn trẻ quan tâm đến nhiều lĩnh vực, trong đó có sự thành công trong tương lai. Thành công của một người không những phụ thuộc vào khả năng chuyên môn, sự thông minh, cần cù mà còn phụ thuộc rất nhiều vào hiệu quả đạt được qua quá trình giao tiếp”.

TS Huỳnh Văn Sơn nhấn mạnh: Các bạn phải dám nói, dám nghĩ, dám làm. Đặc biệt phải thoát khỏi tư duy sợ sệt đang chế ngự. Nói một cách khác, các bạn phải dám “liều”, chỉ có như thế các bạn mới mau giỏi và đạt được thành công.

Theo TS Nguyễn Mạnh Hùng, đầu tiên các bạn hãy biết lắng nghe. Nghe bằng tất cả giác quan và bằng trái tim của mình chứ không đơn thuần là nghe bằng tai. Mỗi ngày chúng ta thường nghe khoảng 40%. Có thể nói, nếu ta luôn “lắng nghe” mọi sự việc chung quanh thì khi có một vấn đề xảy ra, ta sẽ nhanh chóng biết được phải làm cái gì.

Trần Anh Tuấn, sinh viên ĐH Kinh tế TPHCM thì lo rằng: “Nếu bọn em đã cố gắng lắng nghe nhưng sếp không phải là người biết lắng nghe, bọn em phải làm sao?” TS Nguyễn Mạnh Hùng cho rằng: Ban đầu các bạn phải nhẫn nhịn vì đó là cấp trên. Bên cạnh đó cần rút kinh nghiệm và tập lắng nghe để trong tương lai bản thân không trở thành người sếp mắc “căn bệnh” như thế.

Trong buổi nói chuyện, TS Huỳnh Văn Sơn cũng đã bày tỏ quan điểm: “Thành công chỉ đến với những người có ước mơ, dám sống và dám làm việc. Đây là điều mà các bạn trẻ hãy hướng đến. Chỉ có như thế, các bạn mới thấy hết giá trị của cuộc sống đang diễn ra xung quanh mình”.

Hãy chứng tỏ mình với nhà tuyển dụng

Source : tuoitre
Acteur : QUỐC LINH
Date : Thứ Ba, 09/06/2009, 05:14 (GMT+7)

TT - “SV mới ra trường làm sao đáp ứng yêu cầu phải có kinh nghiệm một hai năm làm việc?” - một nam SV bắt đầu buổi giao lưu “Kinh nghiệm vàng cho hội nhập thực tiễn” tại Ngày hội nghề nghiệp SV TP.HCM như thế...

Thắc mắc thật ra rất cũ ấy ngay lập tức nhận được sự đồng cảm của nhiều SV. Một chuyên gia ngân hàng trả lời bằng một khẳng định: “Kinh nghiệm bây giờ thật ra không còn là vấn đề. Cái chính vẫn là khả năng thật sự của các bạn. Ngân hàng chúng tôi đang thuyết phục một SV năm 3 về làm việc. Vậy tại sao các bạn không nghĩ mình cũng có cơ hội như thế!”.

Đồng cảm, ông Trương Minh Tứ (Công ty Sony Ericsson) nói: “Thật ra nhà tuyển dụng còn muốn biết kiến thức xã hội của các bạn thế nào; các bạn có biết ngoài xã hội người ta đang làm gì chứ không chỉ những kiến thức từ nhà trường”.

Nhưng đáng lo hơn lại chính là sự thiếu định hướng mà không ít SV bày tỏ. Khá nhiều ý kiến phát biểu gặp nhau ở chỗ thời hạn tốt nghiệp cận kề lắm rồi, thậm chí có bạn đã tốt nghiệp mà vẫn chưa biết mình sẽ làm gì, làm ở đâu, triển vọng công việc của ngành học ra sao! PGS.TS Trần Hoàng Ngân nói ngay: “Tự các bạn chứ không ai khác có thể xác định được rõ năng lực có thể làm được gì, phù hợp với chỗ nào. Điều này phải được định hình ngay khi quyết định chọn ngành để thi vào”.

Thầy Ngân chia sẻ một kinh nghiệm thực tế: có những doanh nghiệp tiếp nhận SV mới ra trường, không hề đào tạo thêm gì nhưng lại cứ chê các bạn không biết làm việc. “Như vậy không công bằng vì kiến thức được học là cơ bản, còn công việc phải qua thực tiễn. Nói vậy không phải đổ lỗi cho doanh nghiệp mà chính mỗi bạn cần đủ tự tin để khẳng định nếu không tuyển tôi thì đó là sai lầm lớn nhất của anh”.

Bà Kim Vy (Pepsico VN) khuyên: “Bạn cần có lộ trình cho mình từ khi đặt chân vào công ty, thậm chí là định hướng khả năng phát triển của mình những năm tới, tự đặt cho mình câu hỏi vị trí tiếp theo của tôi là gì. Quan trọng nhất chính là phải biết mình đang ở đâu”.

Hơn một giờ cho buổi trao đổi có lẽ quá ít với những cánh tay đưa lên mỗi lúc một nhiều cùng những thắc mắc cụ thể. Chẳng hạn làm sao để thể hiện một hồ sơ xin việc “đẹp”, thật sự nổi bật trong hàng đống hồ sơ gửi về nhà tuyển dụng mà nhà tuyển dụng đã trả lời: bằng cấp chưa đủ.

Với những công việc đã làm khi còn là SV, hồ sơ phải thể hiện rõ những chi tiết liên quan để nhà tuyển dụng biết bạn đã làm được gì, kết quả thế nào chứ không chỉ đơn thuần là tên, địa chỉ công ty bạn từng làm công việc ấy. Nếu được nên để tên, số điện thoại người lãnh đạo đủ biết rõ về khả năng của bạn để nhà tuyển dụng có thể xác minh những điều bạn ghi trong hồ sơ khi cần. Đây là điều tưởng như khá đơn giản mà nhiều SV thú thật không hề biết.

Thầy Trần Hoàng Ngân khá ưu tư trước sự chuẩn bị thụ động của không ít SV dự ngày hội: “Ít ra khi tìm đến đây các bạn phải biết đi tìm những điều mình còn đang thiếu, mà mục tiêu chính của ngày hội không nằm ngoài mong muốn đó”.

vendredi 10 octobre 2008

BLOGGER

Thu nhập của các blogger nổi tiếng

Ảnh: Search4Blog.
Ảnh: Search4Blog.

Cộng đồng blogger đang mở rộng từng ngày nhưng rất ít người trong số đó chỉ sống bằng việc cập nhật blog và họ cũng hiếm khi tiết lộ số tiền được trả cho các bài viết của mình.

Trang ReadWriteWeb đã phỏng vấn 20 blogger nổi tiếng giới công nghệ và nhận thấy đa số được trả theo từng bài (post/entry), trung bình là 25 USD, thậm chí có thể lên đến 80 USD. Một người còn khẳng định thu về 200 USD cho entry dài và chuyên sâu.

Trung bình mỗi ngày họ sáng tác 3 entry, tức mỗi tháng kiếm được 1.500-1.700 USD cho công việc bán thời gian này - con số khiến hàng nghìn blogger khác ghen tỵ. Tuy nhiên, phần thưởng lớn nhất đối với các blogger là cảm giác thích thú khi có điều kiện đầu tư thời gian cho những chủ đề người đọc yêu thích.

Blogger chuyên nghiệp thường là những người đi lên từ blogger được trả tiền theo bài viết. Họ dành cả ngày để chăm sóc trang web, quản lý những blogger làm việc bán thời gian khác, tham gia sự kiện, quảng bá hoặc làm tư vấn. Ông chủ của các trang blog công nghệ lớn hiện nay chủ yếu điều hành thay vì trực tiếp viết bài và có thu nhập dao động từ 45.000 USD đến 90.000 USD mỗi năm nhưng thường phải làm việc 50-60 giờ mỗi tuần, thậm chí nhiều hơn.

Cũng có blogger uy tín đạt được mức lương 6 con số, như nhà báo - blogger Walt Mossberg của Mỹ được cho là đã bỏ túi 1 triệu USD/năm. Dù vậy, đa phần cộng đồng web cá nhân chỉ tham gia để giải trí, chia sẻ thông tin và giao lưu thay vì lên kế hoạch kiếm tiền.

Lê Nguyên (theo ReadWriteWeb)

dimanche 28 septembre 2008

GIAO TIẾP


"Tam đại đồng đường" chốn công sở

Trẻ, thông minh, nhanh nhạy nhưng ngông, bất cần và đặc biệt là phong cách thời trang... không giống ai khi đi làm của các công chức trẻ khiến các đồng nghiệp lão làng thấy bực bội, khó chịu mà thốt lên rằng: nó mà con mình thì...

Cũng chẳng kém phần, cánh trẻ tụm nhau lại bức xúc thốt lên: Dày dạn kinh nghiệm về hệ thống, cơ chế làm việc hiện hành, quan hệ rộng nhưng chậm chạp, bảo thủ và đặc biệt là tâm lý hoạt động khoanh vùng, việc ai nấy làm của các bậc tiền bối trong cơ quan khiến chúng tôi không thể hòa nhập. Đó là cuộc khẩu chiến của các thế hệ trong cùng một công sở khi được hỏi về những mâu thuẫn trong môi trường làm việc.

Nếu như trước kia, để chen chân được vào một cơ quan (dù lớn hay nhỏ) mang danh Nhà nước, các nhân viên thường phải có tiêu chí đặc biệt đầu tiên là con... nhà quan, có "thân" có "thế" rồi tiếp đến mới là đỗ bằng đỏ thì nay, cánh cửa rộng mở hơn rất nhiều. Cả đất nước trong công cuộc hội nhập, các vị trí công rất cần cự góp mặt của người trẻ.

tamdai1.jpg

Phải chăng lớp trẻ và các đồng nghiệp lão làng thuộc thế hệ trước đang có khoảng cách!?

Các nhà chức trách trong Bộ, Sở Nội vụ tha thiết kêu gọi người tài về công tác tại cơ quan Nhà nước, cống hiến trí tuệ, sức người phục vụ cho quốc gia... Tuy nhiên, đáp lại sự ưu ái của hệ thống công sở Nhà nước là sự im lặng, từ chối của người trẻ. Phải chăng, mức lương Nhà nước thấp, cơ hội cạnh tranh kém hay còn một lý do nào khác khiến người trẻ ngại ngần?

Nỗi niềm biết tỏ cùng ai

Lưu Hương (làm việc tại Vincom) cho biết: Mình đã từng làm việc tại trường Đại học Ngoại ngữ. Trong mắt mọi người thì đây quả là nơi làm việc tuyệt vời. Nhưng rốt cuộc mình cũng chỉ tồn tại được hơn một năm. Số là mình rất mê thời trang. Mùa quần ống sớ là phải có ống sớ mặc, mặc quần ống túm là phải có vài chiếc trong tủ thay nhau diện.

Thứ 2 họp giao ban, mặc sơ mi quần tây nhưng thứ 5, 6 thì mình rất khoái mặc váy hoa, voan, lụa để tạo cảm giác thoải mái và tiện thể... tối đi chơi luôn. Những tưởng việc váy vóc, trang phục chỉ đơn giản thế thôi, ai ngờ, một hôm, mình bị cô trưởng phòng gọi lên quạt cho một trận. Và còn bị chua thêm câu: Lương cháu không để làm gì à mà thay mốt đến chóng mặt thế. Cháu có biết còn bao nhiêu người đang gặp khó khăn không.

Thật không thể tưởng tưởng được. Tại sao mình phải chịu trách nhiệm về những khó khăn của người khác nhỉ. Mình đến đây là để làm việc và đến bố mẹ mình ở nhà cũng không góp ý thô bạo như vậy. Nghĩ đến cảnh, nếu làm việc ở đây, phải chấp nhận nhìn trước nhìn sau đóng bộ trong những mẫu mốt được thịnh hành từ 2 thập kỷ trước là mình đã héo mòn tuổi xuân.Thế nên đành dứt áo ra đi.

Cũng như Hương, Thùy Linh (làm việc tại Taylor Nelson): Trước kia mình làm cho Tổng công ty Vinaconex nhưng rồi cũng phải bỏ vì lý do rất đơn giản: Lạc lõng với tập thể. Mình vốn thích chơi hình xăm. Chỉ là hình dán thôi nhưng thỉnh thoảng có con chuồn chuồn ở bụng, con nhện ở vai hay con bò cạp ở thắt lưng là cơ quan mình lại dấy lên những lời xì xầm rất mệt mỏi.

Mình tự hỏi, chưa bao giờ mình không hoàn thành công việc. Vậy tại sao mọi người lại cứ xăm xoi. Chẳng lẽ cái cơ quan này không chịu hiểu phong cách thời trang chẳng liên quan gì đến phong cách làm việc. Nói thật, mình cũng thích vào Đảng. Nhưng khi đưa ra nguyện vọng đó với một vài đồng nghiệp lớn tuổi, thật không thể tưởng tượng họ lại bùng nổ như vậy. Họ cho mình là đứa ở trên trời rơi xuống và nhìn mình với ánh mắt như thể mình không bao giờ có đủ tư cách đừng vào hàng ngũ trang trọng, lịch thiệp đó. Chán, mình bỏ ra ngoài làm. Giờ thì thoải mái rồi.

Đây chỉ là 2 trong nhiều lý do giới trẻ ngại làm việc trong các công sở Nhà nước. Làm một cuộc khảo sát nho nhỏ. Tôi đặt câu hỏi cho hơn 30 người bạn và người quen về môi trường công sở đặc thù này, có tới ngót 20 người nhận định đây là môi trường sống... nặng nề.

Bất cập chưa thể xóa bỏ

tamdai2.jpg

"Tam đại đồng đường" : Nỗi niềm nơi công sở

Không chỉ có giới trẻ phiền lòng về môi trường của mình. Ngay những công chức lớn tuổi cũng có nhiều nhức nhối. Ông N.V.H (làm việc tại một viện nghiên cứu) bức xúc: Một cậu tiến sĩ trẻ tốt nghiệp ở Hàn Quốc mới về cơ quan công tác. Ngay công trình đầu tiên, cậu ta đã gặp tôi và hỏi vòng vo về chuyện ai sẽ đứng tên (hoặc đứng tên cùng) trên đề tài của cậu ta. Đây là câu hỏi vô duyên nhất mà tôi được hỏi.

Chưa hết, đành rằng đề tài của cậu ta khá hay nhưng không có nghĩa đó là phát minh vĩ đại của thế giới. Cậu ta có những thái độ bộc lộ sự tự mãn hơi thái quá khiến môi trường làm việc chung của cả nhóm nghiên cứu rất khó chịu.

Chị Kim Dư (Giám đốc công ty TNHH Dịch thuật và Ngôn ngữ London) cũng cho rằng: Bản thân tôi cũng là một người "bỏ Nhà nước ra đi". Giờ tôi lập công ty riêng, rất nhiều người trẻ. Chúng tôi rất hợp gu nhau và chỉ có một tiêu chí duy nhất là hoàn thành công việc. Còn các vấn đề khác thì không quan trọng. Hiện tượng "công chức ồ ạt rũ áo ra đi" xuất phát từ nhiều nguyên nhân. Với cương vị là người quản lý, tôi đã thấy rằng có một sự lệch pha.

Đặc thù chính của các cơ quan nhà nước là sự ổn định về nhân sự. Nhiều "bậc trưởng lão" có thâm niên làm việc tới 15, 20 năm. Với họ công sở là một tổ hợp các yêu cầu khắt khe về thái độ làm việc, tác phong giao tiếp, thói quen ăn mặc và đặc biệt là ý thức về "tôn ti trật tự", cuối cùng mới là... năng lực làm việc. Công sở như một ngôi nhà thứ 2 có sự tồn tại của các thế hệ như một gia đình thật sự với "tam đại đồng đường". Bất kỳ ai trong môi trường này cũng phải có ý thức về vị trí, tôn trọng các quy tắc vận hành của nó, làm gì cũng phải nhìn trước, ngó sau.

Chưa hết các đồng nghiệp lớn tuổi vốn là những người thuộc thế hệ cũ nên họ khó chấp nhận điều mới mẻ. Điều này phát sinh mâu thuẫn đặc biệt trong vấn đề thời trang. Họ khó có thể chấp nhận xu hướng mốt mới của người trẻ, những phong cách thời trang khác biệt theo học sẽ là quái dị... Áp lực cạnh tranh trong công việc cũng khiến họ ít khi có sự cảm thông, độ lượng. Do vậy, bất cứ sự vượt rào, khác biệt nào cũng được cho là chơi trội, chơi nổi chướng tai gai mắt. Trong khi đó, người trẻ, đơn thuần chỉ coi công sở là một văn phòng làm việc, một nơi để họ thể hiện các hoài bão lớn lao trong sự nghiệp đồng thời bộc lộ cái tôi tự tin, mạnh bạo, cá tính. Trong "cuộc chiến" này người trẻ thường là người ra đi bởi họ không đủ kiên nhẫn, kinh nghiệm ứng xử, độ dày dạn.

Như vậy, người trẻ với cá tính mạnh, cách thể hiện mình sôi nổi trở thành cái gai trong mắt các đồng nghiệp lớn tuổi. Còn những người lớn tuổi với kinh nghiệm làm việc dày dạn, sự chín chắn trong ứng xử công sở và cả sự kín đáo trong việc bộc lộ cá nhân đã trở thành hình mẫu bảo thủ, chậm chạp trong mắt giới trẻ. Trong khi đó, môi trường công sở hiện đại, năng động rất cần sự góp mặt của các thành viên trẻ tuổi, nhưng cũng không thể thiếu sự hiện diện của các bậc sếp, đồng nghiệp lớn tuổi. Và một vấn đề xã hội nhức nhối đã nảy sinh, các công sở Nhà nước đau đầu tìm nhân tài trẻ. Còn người trẻ thì nhất định không muốn về Nhà nước bởi ở đó họ vấp phải những định kiến về phong cách sống cùng vô số các vấn đề khác như tiền lương, chính sách.

Theo thoitrangtre.gif