Người dịch : KimNT
Đoạn mở đầu - mardi 7 juin 2011
Ngôi nhà trên đại dương - mercredi 8 juin 2011
— Cậu làm quái gì ở nhà tôi thế ? anh ta lẩm bẩm.
— Nhưng tôi lo lắng, Tom à ! Đã từ mấy tháng nay cậu vẫn trốn nơi này bằng việc làm cho mụ người từ bằng việc đánh nhau với những thứ thuốc an thần.
— Đó là vấn đề của tôi ! tôi quyết định từ bỏ.
— Không, Tom : vấn đề của cậu là vấn đề của tôi. Tôi tin rằng đó chính là tình bạn, đúng không ?
Ngồi trên trường kỹ, úp mặt vào trong tay, tôi nhún vai, nửa thẹn thùng, nửa tuyệt vọng.
— Trong mọi trường hợp, Milo nhắc lại, đừng tin tôi sẽ để mặc một người phụ nữ làm cậu rơi vào trong tình trạng này !
— Cậu không phải cha tôi ! tôi trả lời vừa ngẩng lên một cách khó khăn.
Bị chóng mặt, tôi bị đau khi đứng lên và phải dựa vào lưng ghế trường kỷ.
— Đúng vậy, nhưng nếu Carole và tôi không ở đó để giúp cậu, ai sẽ làm điều đó đây ?
Tôi quay lưng về phía anh ta mà không tìm ra câu trả lời. Vẫn mặc một chiếc quần lót, tôi băng qua căn phòng khách cho tới nhà ăn để uống một ly nước. Theo bước tôi, Milo lấy một cái sọt rác lớn và mở tủ lạnh của tôi ra để bắt đầu dọn dẹp ở đây.
— Ít ra thì cậu không có ý định tự sát bằng sữa chua quá hạn, tôi khuyên cậu nên tự dọn dẹp những thức ăn từ sữa này, anh ta nói vừa hít mạnh một mẩu phô mai trắng có vẻ lưỡng lự.
— Tôi không bắt cậu phải ăn nó.
— Và thứ nho khô này, cậu có chắc rằng Obama đã trở thành tổng thống từ khi cậu mua nó không ?
Sau đó anh ta thực hiện việc dọn dẹp một ít trong phòng khách, nhặt những rác rưởi số lượng lớn nhất, những gói đồ và những chai rỗng.
— Tại sao cậu giữ lại những thứ này ? anh ta hỏi trách cứ hàng đống vừa chỉ một khung hình kỹ thuật số mà hiện lên những bức hình của Aurore.
— Bởi vì tôi đang ở NHÀ TÔI và vì là NHÀ TÔI, tôi không có điều gì cần phải thanh minh.
— Có lẽ thế, nhưng cô gái này đã làm tan vỡ cậu thành hàng ngàn mảnh. Cậu không nghĩ rằng đó là lúc làm cho cô ta mất hết uy tín sao ?
— Nghe này, Milo, cậu chưa bao giờ thích Aurore...
— Đúng vậy, tôi không có đánh giá cao cô ấy một chút nào. Và để nói hết cho cậu, tôi luôn biết rằng cô ta sẽ kết thúc bằng việc rời bỏ cậu.
— Thế sao ? Tôi có thể biết tại sao không ?
Những lời nói mà anh ta có trong tim từ lâu vọt ra khỏi miệng với sự cay độc :
— Bởi vì Aurore không phải như cậu ! Vì cô ấy khinh thường chúng ta ! Vì cô ta không được sinh ra với một cái thìa bạc ngậm trong miệng. Vì đối với cô ta cuộc sống luôn luôn là một trò và đối với chúng ta, cô ta luôn luôn là một chiến cuộc chiến đấu...
— Vì nếu như nó cũng đơn giản... Cậu không hiểu cô ta !
— Đừng tôn sùng cô ta nữa ! Hãy nhìn lại những gì mà cô ta đã làm với cậu !
— Chắc chắn một điều rằng chuyện đó xảy ra không phải đến với cậu ! Trừ con điếm của cậu, tình yêu không bao giờ có vị trí trong cuộc sống của cậu !
Thật ra chúng ta không muốn điều đó, giọng cao lên và hiện tại mỗi người lại đối đáp đôm đốp như một cái tát.
— Nhưng cái mà cậu gánh chịu không có gì để xem là có tình yêu ! Milo nổi khùng. Đó là thứ khác : một bản tóm tắt nỗi đau và đam mê bị sụp đổ.
— Tôi, ít nhất, tôi gặp những rủi ro. Trong khi ấy cậu...
— Tôi không gặp những vận rủi sao ? Tôi đã nhảy dù từ đỉnh của tòa Empire State. Truyền hình đã quay lại sạch sẽ...
— Và điều đó là cái gì đã mang đến cho cậu từ một số tiền phạt khổng lồ ?
Vì nếu không có gì lắng nghe, Milo liệt kê :
— Tôi đã chạy xuống dãy núi Blanche ở Perou bằng ván trượt tuyết. Tôi bị đau nhói từ việc nhảy dù trên đỉnh nuuis Everest, tôi tham gia vào vài người trên thế giới để trèo lên K2...
— Để chơi máy bay quyết tử , thật sự rằng cậu thì rất mạnh. Nhưng còn tôi, tôi nói với cậu về mối hiểm họa việc yêu đương. Và đây chính là mối họa đó, cậu chưa bao giờ có nó, thậm chí không với ...
— DỪNG LẠI ! anh ta tỏ ra dữ dội vừa nắm lấy cổ áo sơ mi của tôi để ngăn tôi tiếp tục câu nói của mình.
Anh ta cũng ngừng lại vài giây, bàn tay co quắp lại và con mắt thiểu não, cho tới khi anh ta biết về tình huống hiện thời : anh ta đã đến để giúp tôi và bỗng anh ta tiến sát đến phía tôi làm tôi mất thăng bằng sau một cú đấm vào mặt...
— Tôi rất tiếc, anh ta nói vừa thả lõng sự xiết chặt.
Tôi nhún vai và đi ra khoảng sân rộng nơi hướng ra phía biển. Để tránh khỏi những ánh mắt, ngôi nhà được đặt ở một lối đi thẳng vào bãi biển bằng một cầu thang phủ trên những bậc thang của những bao che chậu hoa bằng đất nung lan ra những cây nhàn nhạt mà tôi đã không có đủ sức tới chúng từ vài tháng nay.
Tôi đi một đôi giày cũ của Ray-Ban Wayfarer bị bỏ quên trên bàn gỗ thuộc Gia-va để bảo vệ tôi khỏi độ sáng, sau đó buông mình trong chiếc ghế xích đu.
Sau một chuyến quay về nhà bếp, Milo đuổi theo tôi với hai chiếc tách cà phê và đưa một trong hai cho tôi.
— Tốt, chúng ta hãy ngừng trò trẻ con lại và chúng ta nói chuyện một cách nghiêm ! anh ta đề nghị, ngồi lên bàn.
Cái nhìn chìm khuất sau sóng biển, tôi không có gì chống lại. Vào lúc này, tôi chỉ có một hi vọng : rằng anh ta kể cho tôi nghe thật nhanh về những gì anh ta đến nói với tôi và rồi anh ta bỏ đi để tôi có thể nôn ra nỗi đau khổ của mình trong chậu rửa mặt trước khi sửa lại cái đấm cửa viên tròn mà tống tôi ra khỏi thực tế.
— Chúng ta biết nhau từ bao lâu rồi Tom nhỉ ? 25 hả ?
— Ít hơn một chút, tôi nói vừa uống cà phê.
— Từ khi chúng ta còn là thanh niên, cậu luôn luôn có giọng điệu dạy đời, Milo bắt đầu. Cậu đã ngăn tôi làm điều xấu xa dại dột. Không có cậu, đã từ lâu tôi bị cầm tù hay thậm chí có thể là đã chết. Không có cậu, Carole sẽ không bao giờ trở thành cảnh sát. Không có cậu, tôi đã không thể mua nhà cho mẹ tôi. Tóm lại, tôi biết rằng tôi nợ cậu tất cả.
Bị cản trở, tôi quét sạch những lý lẽ này của một mặt trái :
— Nếu cậu đã đến để giúp tôi thoát khỏi kiểu phỉnh nịnh này...
— Đó không phải là lời phỉnh nịnh ! Chúng ta đã chống lại tất cả Tom à : chống lại ma túy, chống lại những băng đảng, chống lại bọn trẻ bại hoại...
Lần này, lý lẽ đã trúng đích và thành công để gây ra cho tôi một cơn rét run. Dẫu rằng thành công và trèo lên cao trong xã hội, một phần của chính tôi vẫn luôn chỉ 15 tuổi và không bao giờ rời xa quận MacArthur Park, những kẻ chia bài ở đó, những kẻ ngoài lề, những nhà giam của cầu thang băng qua từ khủng hoảng. Và nỗi sợ có ở khắp nơi.
Tôi quay đầu và cái nhìn của tôi hướng về đại dương. Nước trong vắt và chiếu sáng hàng nghìn đám mây đến từ thổ nhĩ kỳ xanh màu da trời. Chỉ vài con sóng, hài hòa và đều đặn, khuấy động Thái bình dương. Một sự tĩnh mịch đối lặp với tiếng ầm ầm từ tuổi thiếu niên của chúng ta.
— Chúng ta không có tội, Milo nhắc lại. Chúng ta đã kiếm tiền theo cách đúng đắng. Chúng ta không mang súng dưới áo. Không có giọt máu nào trên áo sơ mi của chúng ta, cũng không có dấu vết cocaine trên những chiếc thẻ ngân hàng của chúng ta...
— Tôi không thấy rõ mối quan hệ với...
— Chúng ta có tất cả để trở nên hạnh phúc, Tom à ! Sức khỏe, tuổi trẻ, một công việc làm chúng ta say mê. Cậu không thể phá hỏng tất cả vì một người phụ nữ. Điều đó quá xuẩn ngốc. Cô ta không xứng đáng cho điều đó. Giữ nỗi đau của cậu cho những ngày mà sự bất hạnh thật sự đến gõ cửa ấy.
— Aurore là người phụ nữ của đời tôi ! Cậu không thể hiểu điều đó sao ? Cậu không thể tôn trọng nỗi đau đớn của tôi sao ?
Milo thở dài :
— Cậu muốn tôi nói rằng : nếu đó thật sự chính là người phụ nữ của đời cậu, chính cô ấy sẽ ở đó ngày hôm nay, bên cạnh cậu, để ngăn cậu chìm trong sự điên loạn tàn phá này.
Anh ta uống một ngụm sữa espresso sau đó nhìn nhận :
— Cậu đã làm tất cả để có được cô ấy. Cậu đã van xin cô ta, cậu đã thử trút ra sự ghen hờn với cô ta, sau đó cậu tự hạ thấp mình trước toàn thế giới. Điều đó đã kết thúc : cô ta đã không quay về. Cô ta đã sang trang và cậu tốt hơn là làm tương tự.
— Tôi không làm được điều đó, tôi thừa nhận.
Anh ta có vẻ suy nghĩ một chút và một biểu cảm vào những lần lo lắng và sự bí hiểm tự lộ rõ ra trên khuôn mặt cậu ta.
— Quả thật, tôi nghĩ rằng cậu đơn giản không có nhiều sự lựa chọn.
— Điều đó như thế nào ?
— Đi tắm và mặc quần áo vào.
— Để đi đâu ?
— Ăn một sườn bò ở.
— Tôi không đói lắm.
— Điều đó không phải vì thức ăn mà là vì tôi dẫn cậu đến đó.
— Vậy điều đó vì cái gì ?
— Để bắt nguồn cho những gì mà cậu sẽ cần khi mà tôi thừa nhận với cậu về những gì tôi có từ việc nói với cậu.
Có lúc người phụ nữ gặp kẻ thân tàn ma dại và cô ta quyết định làm một người đúng đắn. Thỉnh thoảng cô ta thành công cho điều đó. Có đôi lúc người phụ nữ gặp một người đàn ông đúng đắn và quyết định trở thành một kẻ thân tàn ma dại. Cô ta luôn luôn thành công cho điều đó.
Cesare Pavese
— Tom, mở cửa cho tôi !
Tiếng la lẫn vào trong gió và vẫn không có tiếng trả lời.
— Tom ! Tôi Milo đây. Tôi biết là cậu có ở đó. Mẹ kiếp, ra khỏi cái ổ của cậu đi nào !
Malibu
Quận Los Angeles, Californie
Căn nhà trên bãi biễn
Từ hơn 5 phút, Milo Lombardo nện không ngừng vào cửa chớp bằng gỗ, cánh cửa hướng ra vùng đất ngôi nhà người bạn thân nhất của cậu ta.
- Tom ! Mở cửa ra hay là tớ phá nát cái cửa này ! Cậu biết rằng tôi có thể làm điều đó mà !
Chiếc áo sơ mi bó sát vào người, bộ quần áo được cắt tỉa đẹp đẽ và chiếc kính mát trên mũi, Milo có vẻ mặt của những ngày tồi tệ.
Đầu tiên anh ta nghĩ rằng thời gian sẽ chữa khỏi những vết thương của Tom, nhưng còn lâu mới tự tiêu tan đi, sự suy sụp mà anh ta trải qua chỉ làm mọi thứ thêm tồi tệ. Sáu tháng nay, nhà văn không còn ra khỏi nhà của anh ta nữa, thích thú với việc tự ngăn mình trong nhà tù đẹp đẽ và không trả lời cũng không trả lời điện thoại cầm tay lẫn cuộc gọi từ máy để bàn.
- Tôi yêu cầu cậu một lần nữa, Tom : hãy để tôi vào trong !
Mỗi đêm, Milo đến gõ như đánh trống vào chiếc cửa khu nhà xa hoa, nhưng chỉ nhận lấy những phản ứng chửi rủa từ nhà hàng xóm và sự can thiệp không thể tránh được từ đội tuần tra an ninh đến để bảo đảm cho sự yên tĩnh những người giàu có lọt vào giữa quận Malibu Colony.
Tuy nhiên lần này, giờ không còn bị hoãn lại : anh ta đã hành động trước khi quá trễ.
- Rất tốt, chính cậu là người muốn điều đó ! anh ta đe dọa vừa ném chiếc áo khoát rồi sau đó nắm lấy chiếc vặn cửa bằng titan mà Carole đã cấp cho anh ta, cô bạn gái từ thời niên thiếu, ngày nay cô ta là cảnh sát điều tra ở LAPD.
Milo liếc mắt ra đằng sau anh ta. Bãi cát mịn ngủ gật dưới ánh mặt trời vàng rực trong ngày đầu thu. Bị xiết chặt như con cá hộp, những tòa biệt thự xa hoa trải rộng dọc ra trước biển, kết hợp với nhau trong cùng mục đích là chống lại việc xâm nhập từ bờ biển của những kẻ phá rối.
Nhiều doanh nhân và những ngôi sao truyền thông và giải trí đã lựa chọn trú ngụ nơi đây. Chưa nói đến những ngôi sao điện ảnh : Tom Hanks, Sean Penn, DiCaprio, Jennifer Aniston có tất cả mọi căn nhà ở mọi ngóc ngách.
Bị chói mắt bởi ánh sáng, Milo nhíu mắt. Cách đó năm mươi mét, trước một căn lều nằm trên nhà sàn, ông nhòm được đặt nhắm vào trên đôi mắt, chàng trai trẻ đẹp trong bộ quần tắm đang làm nhiệm vụ của một người trưởng đội bơi có vẻ bị thôi miên bởi hình bóng những người lướt ván mà đang tận dụng những cơn sóng mạnh của Thái Bình Dương.
Cho rằng anh ta đã có chỗ tự do, Milo tự bắt tay vào làm việc.
Anh ta sẽ lồng đầu bị uốn cong của đòn bẩy bằng kim loại vào một trong những khe của khung ô tô và sẽ đẩy hết sức để làm vỡ tan tành cái nắm cửa bằng kim loại.
Thật sự thì có phải người ta có quyền bảo vệ bạn của mình bằng cách chống lại họ không ? anh ta tự hỏi trong khi bước vào nhà.
Nhưng tình thế khó nghĩ chính là không thể kéo dài trong một giây nào : trừ Carole ra, Milo không còn bất cứ người bạn nào trên thế giới này và anh ta đã quyết định từ tất cả vận may để làm cho anh ta quên đi nỗi đau và đem lại cho anh ta hương vị cuộc sống một lần nữa.
- Tom à ?
Chìm ngập trong bóng tối, tầng dưới tắm mình trong một sự mờ nhạt đáng ngờ nơi mà mùi mốc meo tranh với anh ta từ những thứ bị nhốt chặt. Hàng đống chén dĩa chất đầy bồn rửa bát của nhà bếp và căn phòng bị tàn phá như sau một cơn bão : đồ đạc trong nhà bị lộn ngược, quần áo phủ đầy lên đất, dĩa và ly bị vỡ. Milo bước qua những hộp pizza, những gói thức ăn của người Hoa, những chai rượu rỗng hay bia, và mở ra tất cả mọi cửa sổ để đẩy lùi bóng tối và thông gió cho những căn phòng.
Cấu trúc hình L, ngôi nhà bao gồm hai khu với một hồ bơi dưới hầm. Mặt dù bừa bộn, nó vẫn tỏa ra một không khí yên tĩnh dựa và những căn hộ bằng cây thích, sàn nhà vàng và ánh sáng thiên nhiên dồi dào. Sự điển hình và điều hòa từ lâu, trang trí xen kẽ những ngôi nhà hiện đại và truyền thông điển hình cho thời kì mà Malibu chỉ là một bãi biển cho những người lướt ván và không còn là một nơi hoàng kim cho những nhà tỷ phú.
Gập lại trong tư thế một thai nhi trên chiếc ghế trường kỷ của anh ta, Tom làm cho người ta sợ khi thấy nhìn thấy : đầu tóc bù xù, nhợt nhạt, khuôn mặt bị che khuất bởi bộ râu theo kiểu Robinson Crusoé, anh ta không giống trong những bức hình che đậy minh họa đằng sau những bìa của các cuốn sách của anh ta.
— Đứng lên trong đó, Milo kêu lên.
Anh ta tiến đến gần ghế sofa. Nhiều toa thuốc bị vò nát hoặc gấp lại chất đống trên bàn thấp. Những hướng dẫn điều trị được kê bởi bác sĩ Sophia Schnabel, « bác sĩ tâm lý của những ngôi sao » văn phòng của bà ta ở Beverly Hills cung cấp một nơi tốt cho những người giàu có tại nơi đó bằng những thứ thuốc an thần ít hoặc nhiều hợp luật.
— Tom, dậy đi nào ! Milo la lên vừa lấy cái gối kê đầu giường của người bạn.
Một cách ngờ vực, anh ta xem xét nhãn thuốc rải rác trên đất và trên bàn : Vicodin, Valium, Xanax, Zoloft, Stilnox. Sự pha trộn quỷ quái của thuốc giảm đau, an thần, chống trầm cảm và gây ngủ. Ly rượu ngon của thế kỉ XXIe.
— Mẹ kiếp !
Hoảng sợ, sợ ngộ độc thuốc, anh ta tóm lấy vai Tom để giúp anh tỉnh lại trong cơn buồn ngủ giả tạo.
Lay mạnh, nhà văn cuối cùng mở mắt ra :
— Cậu làm cái quỷ gì ở nhà tôi thế ? anh ta lầm bầm.(USA Today – 6/02/2008)
« BỘ BA NHỮNG THIÊN THẦN » LỐI CUỐN NGƯỜI MỸ
(Gramophone – 01/06/ 2008)
NỮ NGHỆ SĨ DƯƠNG CẦM NGƯỜI PHÁP
AURORE VALANCOURT NHẬN GIẢI THƯỞNG AVERY FISHER PRIZE DANH GIÁ
Ba mươi tuổi, vào ngày thứ bảy nghệ sĩ dương cầm nổi tiếng Aurore Valancourt đã mang về giải thưởng Avery Fisher Prize danh giá. Nhận được 75 000 đô la, giải này rất được quan tâm do trao thưởng mỗi năm cho một nghệ sĩ âm nhạc vì những đóng góp đặc biệt của họ cho thể loại âm nhạc cổ điển. Sinh ra ở Paris vào ngày 7 tháng 7 năm 1977, Aurore Valancourt được xem như là một trong những tài năng âm nhạc cùng thời.
Một ngôi sao trên những phím đàn
Theo học ở học viện Curtis của Philadelphie, cô ta được ghi vào danh mục từ năm 1997 bởi nhạc trưởng André Grévin đã đến đây làm một chuyến lưu diễn dưới sự hướng dẫn của ông ấy. Một sự công nhận đã mở ra cánh cánh cổng nghề nghiệp quốc tế cho cô ta. Do thế cô ta kết hợp lại những bản độc tấu với những đôi hình vĩ đại nhất, những bị làm cho thức tỉnh bởi chủ nghĩa tinh hoa của hệ thống âm nhạc cổ điển, cô ta tự rút lui một cách tàn nhẫn khỏi sân khấu dành cho chiếc đàn piano vào tháng giêng năm 2003. Cô ta thực hiện một chuyến vòng quanh thế giới bằng moto kéo dài suốt hai năm và kết thúc giữa những những cái hồ và những dốc đá của khu bảo tồn thiên nhiên ở Sawai Madhopur ở Ấn độ, nơi đó cô ta sẽ ở lại trong nhiều tháng.
Vào năm 2005, cô ta dọn đến Manhattan và tìm lại con đường sân khấu và những studio, tất cả bắt đầu một cách tích cực cho việc bảo vệ môi trường. Sự đầu tư này mang về cho cô ta sự chiếu sáng trong các phương tiện thông tin đại chúng
và danh tiếng của cô ấy vì thế vượt ra khỏi lĩnh vực chỉ dành cho người yêu âm nhạc.
Tận dụng ưu thế về thể hình, cô ta làm người mẫu cho nhiều tạp chí thời trang (những bản in quyến rũ cho tạp chí Vanity Fair, những bản in khác nhiều phần trần trụi cho tạp chí Sports Illustrated…) và trở thành nữ cố vấn cho một nhãn hiệu đồ lót lớn. Những hợp đồng quảng cáo làm cho cô ta trở thành nữ nghệ sĩ được trả thù lao cao nhất trên khắp thế giới.
Một nữ nghệ sĩ không điển hình và gây tranh cãi
Mặc dầu cô ấy trẻ tuổi, Valancourt là một ví dụ cho sự chế ngự những phím đàn, nhưng người ta thường xuyên trách móc vài lần về sự khô khan của cô ấy, nhất là trong việc diễn giải những sách lãng mạn.
Việc đòi hỏi cao và mạnh mẽ về sự tự do và độc lập của cô ấy, cô ấy trở thành một « cơn ác mộng » cho những nhà tổ chức những buổi hòa nhạc : người ta không còn tính đến những lần từ bỏ của cô ấy vào phút cuối cùng hay những thay đổi thất thường của diva này.
(Los Angeles Times – 26/06/ 2008)
TÁC GIẢ CỦA « BỘ BA NHỮNG THIÊN THẦN»
TẶNG 500 000 $ CHO MỘT TRƯỜNG Ở LOS ANGELES
Trong khi cuốn tiểu thuyết thứ hai của anh ta, Từ ký ức của thiên thần, đã được đặt vào vị trí cho những tiểu thuyết được bán nhiều nhất, tác giả Tom Boyd đã hiến tặng nửa triệu đô la cho trường trung học Harverst ở Los Angeles, được thong báo bởi người trưởng quản trường. Nằm trong một khu vực gặp khó khăn ở MacArthur Park, trường này đã được Boyd theo học thưở còn thiếu niên. Trở thành giáo viên của trường, đã dạy văn chương trước khi rời khỏi sau thành công mang đến từ cuốn sách chính anh. Được tiếp xúc bởi cánh nhà báo của chúng ta, nhà văn đã không mong muốn khẳng định thong tin này. Ít rườm rà với cánh nhà báo, nhà tiểu thuyết kín đáo đã sắp có khuynh hướng soạn ra phần ba của câu chuyện cổ tích.
(Stars News – 24 août 2008)
AURORE XINH ĐẸP LẠI ĐỘC THÂN !
Sự bất hạnh của người này làm cho người khác hạnh phúc. Ba mươi mốt tuổi, nữ nghệ sĩ đàn dương cầm và là người mẫu hàng đầu chính xác đã cắt đứt với người yêu của cô ta, một tay quần vợt người Tây ban nha Javier Santos, với anh cô đã sống một thời kì lãng mạn từ vài tháng nay. Trong trường hợp ấy, điều đó với những người bạn của Barcelone mà nhà thể thao này sẽ trải qua nhiều ngày nghỉ dĩ nhiên xứng đáng ở Ibiza, sau buổi trình diễn tuyệt vời của anh ta ở Roland-Garros và ở Wimbledon. Người tình của anh ta, đối với cô, không phải kéo dài thời gian cô độc…
(Variety – 04 /09/ 2008)
« BỘ BA NHỮNG THIÊN THẦN »
SỚM RA MẮT TRÊN MÀN ẢNH
Hãng Columbia Pictures đã mua lại bản quyền cho việc chuyển tác phẩm này sang điện ảnh của quyển “Bộ ba những thiên thần”, câu truyện cổ tích huyền ảo và lãng mạn của Tom Boyd.
Người đồng hành cùng thiên thần, Từ ký ức của thiên thần… Hai tựa đề rất phổ biến cho hàng triệu độc giả mà đã bị làm cho căng thẳng chờ đợi từ trang đầu cho đến tận trang cuối bởi hai quyển đầu từ bộ ba này. Việc quay phim cho việc chuyển tác này trong hai phần đầu phải bắt đầu rất sớm.
Từ : patricia.moore@speedacces.com
Nội dung : Chữa bệnh
Ngày : 12 tháng chín năm 2008
Tới : thomas.boyd2@gmail.com
Chào ông M. Boyd. Tôi đã viết cho ông từ lâu. Tôi tên là Patricia, tôi 31 tuổi và tôi chỉ nuôi dưỡng hai đứa con tôi. Tôi đã đồng hành cho đến hơi thở cuối cùng của người đàn ông mà tôi yêu và với anh ấy tôi đã dựng nên một gia đình. Anh ấy đã chịu đựng một căn bệnh thần kinh mà đã từng chút một lấy đi khỏi ông ấy tất cả nguồn sống. Từ những dòng kể về đời tôi, hơn thế nữa tôi rút ra một nỗi đau xé lòng mà tôi dĩ nhiên không muốn thừa nhận điều đó. Câu chuyện của chúng tôi đã quá ngắn ngủi… Tuy nhiên đó là khoảnh khắc vui vẻ theo suốt thảm kịch của chúng tôi, tôi đã tìm thấy những cuốn sách của ông.
Tôi tự thoát ra khỏi những câu chuyện của ông và tôi tự rút ra trong sự hài hòa với chính bản thân mình. Trong những quyển sách của ông, những nhân vật thường có cơ hội để có thể thay đổi định mệnh chính họ, quá khứ của họ, và sửa chữa những lỗi lầm của họ. Tôi, tôi chỉ hy vọng có cơ hội yêu và được yêu lần nữa.
(Paris Matin – 12/11/ 2008)
AURORE VALANCOURT : TÀI NĂNG THẬT SỰ
HAY SỰ BỊP BỢM CỦA PHƯƠNG TIỆN THÔNG TIN ?
Hôm qua, đám đông trong những đêm hội lớn chen lấn nhau ở nhà hát Champs-Élysées.
Đứng trước bức hình của cô ấy, nữ nhạc sĩ trẻ và chói sáng tiếp tục làm hưng phấn những kẻ tò mò. Trong chương trình, bản concerto L'Empereur của Beethoven, tiếp theo là Impromptus của Schubert. Một chương trình hấp dẫn không chứa đựng hứa hẹn. Dẫu rằng một kỹ thuật viên không thể chê trách vào đâu được, nhưng bản concerto đã được thực hiện không có cảm xúc và trữ tình. Không có gì do dự để nói rằng : Aurore Valancourt là một sản phẩm của thương mại hơn là một nữ nghệ sĩ dương cầm thực thụ và tài năng được thể hiện trong những bài phóng sự trên truyền hình. Không có thân hình và khuôn mặt thiên thần, cô ta chỉ là một nhạc sĩ tầm thường, vì « hiện tượng Valancourt » không dựa trên những thứ gì khác hơn là một cái mãy được tẩm dầu tốt, đã thành công một cách khôn khéo từ việc biến hình một nhà phiên dịch phải chăng thành một ngôi sao được tán tụng. Đó có phải là điều đáng buồn nhất trong tất cả những điều đó ? Mà sự thành thục âm nhạc của cô ấy đã không ngăn một cộng đồng, tất cả thừa nhận hình ảnh của cô ấy, từ việc cổ vũ cô ấy đến việc phá nát tất cả.
Từ : myral4.washington@hotmail.com
Nội dung : Những quyển sách không như những cuốn khác ...
Ngày : 22 tháng 10 năm 2008
Tới : thomas.boyd2@gmail.com
Chào ông Boyd. Cháu tên là Myra, cháu 14 tuổi. Cháu là một « cô gái ngoại thành », như người ta thường gọi trong những tờ báo. Cháu học ở trường MacArthur Park và cháu đá tham dự vào cuộc nói chuyện của chú khi chú đến lớp cháu. Cháu chưa bao giờ nghĩ rằng một ngày nào đó mình sẽ bị lôi cuốn bởi những quyển tiểu thuyết. Tuy nhiên những cuốn sách của chú đã làm cháu say mê. Cháu đã để dành tiền để mua quyển sách thứ hai của chú, nhưng vì cháu đã không có đủ tiền, cháu đã ở lại hàng giờ liền trong những quầy bán sách của Barnes & Nobles để đọc nó nhiều lần... Cảm ơn chú.
(TMZ.com – 13 tháng 12 năm 2008)
AURORE VÀ TOM TÌNH TỨ Ở BUỔI HÒA NHẠC KINGS OF LEON ?
Vào ngày thứ bảy, tại buổi hòa nhạc Kings of Léon đã lộ ra một buổi trình diễn đầy tiềm năng ở Forum của Los Angeles. Trong đám đông đến để cổ vũ nhóm nhạc rock của Nashville, nữ nghệ sĩ đàn dương cầm Aurore Valancourt và nhà văn Tom Boyd có vẻ rất gần gũi bên nhau. Trao nhau ánh mắt, lời dịu dàng bên tai, tay vòng qua người. Tóm lại, cả hai người đó thân mật hơn cả những người bạn. Ngoài ra những bức hình sau đó chứng tỏ cho điều đó. Chúng tôi thề với các bạn...
(TMZ.com – 3 tháng giêng năm 2009)
AURORE VALANCOURT VÀ TOM BOYD : CHẠY BỘ TÌNH TỪ
Mong muốn giữ kẻ hay bỏ trốn khỏi tình yêu ? Dù thế nào đi nữa hôm qua Aurore Valancourt và Tom Boyd cùng cấp cho nhau một buổi chạy bộ trên những lối đi của công viên Central Park vẫn còn nhuộm trắng bởi tuyết. [...]
(TMZ.com – 18 tháng ba năm 2009)
(USA Today – 10 tháng tư năm 2009)
QUYỂN TIỂU THUYẾT MỚI CỦA TOM BOYD
SẼ RA MẮT TRƯỚC CUỐI NĂM
Hôm qua, nhà xuất bản Doubleday đã thông báo : chương cuối loạt tiểu thuyết của Tom Boyd sẽ ra mắt vào mùa thu năm sau. Triển vọng cho việc đọc hàng giờ dành cho những người yêu thích tiểu thuyết.
(Entertainment Today – 6 tháng năm năm 2009)
TOM TÌM CHIẾC NHẪN HOÀN HẢO CHO AURORE
Nhà văn đã mất ba giờ đồng hồ ở cửa hàng Tiffany thuộc thành phố New York, để tìm một chiếc nhẫn hoàn hảo dành cho người phụ nữ mà anh ta thường qua lại trong vài tháng gần đây.
Người nữ bán hàng kể lại : « Ông ta có vẻ rất yêu và tha thiết khi chọn món nữ trang phù hợp với người bạn gái. »
Từ : svetlana.shaparova@hotmail.com
Nội dung : Kỉ niệm một tình yêu
Ngày : 9 tháng năm năm 2009
Tới : thomas.boyd2@gmail.com
Boyd thân mến,
Đầu tiên, xin ông vui lòng tha thứ cho vài lỗi chính tả mà tôi đã gây ra. Tôi là người Nga và tôi nói tiếng Anh không tốt lắm. Quyển sách của ông đã được trao cho tôi bởi người mà tôi yêu mến và tôi đã gặp anh ấy ở Paris. Khi đưa cho tôi quyển sách của ông, anh ta chỉ nói đơn giản : « Đọc nó đi và em sẽ hiểu. » Người đàn ông này (Anh ta gọi là Martin) và hôm nay chúng tôi không còn ở bên nhau nữa, nhưng câu chuyện của ông đã nhắc tôi nhớ lại mối liên hệ mà chúng tôi đã kết hợp và quay trở về bên tôi rất sống động. Từ khi tôi đọc quyển sách của ông, tôi thấy mình lâng lâng. Tôi gửi đến ông lời cám ơn khi ông đọc thấy bức thư này, và chúc ông nhiều thành công trong cuộc sống.
Svetlana
(Onl !ne – 30 tháng năm năm 2009)
TRANH CÃI TRONG MỘT NHÀ HÀNG
★
(Onl !ne – 16 tháng sáu năm 2009)
« KHÔNG CHUNG THỦY » VỚI TOM BOYD ?
★
(TMZ.com – 2 tháng bảy năm 2009)
AURORE VALANCOURT VÀ TOM BOYD :
KỂT THÚC MỘT CHUYỆN TÌNH
Nàng nghệ sĩ dương cầm nổi tiếng, người sống trong một câu chuyện tình tuyệt đẹp nhiều tháng nay với chàng nhà văn Tom Boyd, vào tuần rồi đã bị bắt gặp khi cặp kè với James Bugliari, tay trống của nhóm nhạc rock The Sphinx.
★
Một cách chắc chắn các bạn đã từng xem đoạn video này... Nó là một trong số những đoạn video được tìm kiếm nhiều nhất trong một thời gian trên YouTube và Dailymotion, thu hút một lũ bàn tán, vài kẻ chế giễu – số lượng nhiều nhất –, hơn nữa đầy lòng thương hại.
Ở đâu ? Hội trường Royal Albert ở Londres. Sự kiện gì ? Những Proms, một trong những lễ hội thuộc âm nhạc cổ điển nổi tiếng nhất thế giới, được truyền hình trực tiếp bởi đài BBC.
Trong khúc đầu của đoạn video, người ta nhận ra Aurore Valancourt đang bước ra sân khấu dưới tiếng vỗ tay cổ vũ của hàng nghìn người yêu nhạc, đứng trong hàng chật nít, dưới chân đỉnh vòm chiến thắng lộng lẫy. Mặc một chiếc đầm dạ hội đen hẹp và tô điểm bởi một vòng ngọc trai kín đáo, cô ta chào dàn nhạc, bước đến chiếc đàn dương cầm và ép mạnh lên phím đàn những hợp âm đầu tiên bản Concerto của Schumann.
Trong năm phút đầu, thính giả bị cuốn hút bởi âm nhạc. Bắt đầu hăng, cách phân tiết của Aurore có nhiều tự do, nhẹ nhàng như một giấc mộng, cho tới khi mà...
... việc làm cho những nhân viên an ninh thất bại, một người đàn ông đi đến và trèo lên sân khấu hướng đến nữ nghệ sĩ độc tấu.
— Aurore !
Người phụ nữ trẻ giật nảy mình và thốt lên một tiếng la gãy gọn.
Trong khi dàn nhạc dừng lại đồng loạt, hai vệ sĩ nổi lên để bao quanh kẻ quấy rối và ép anh ta xuống đất.
— Aurore ! anh ta lập lại.
Bình tĩnh lại từ trong cơn hốt hoảng, nữ nghệ sĩ dương cầm tỉnh dậy và, làm một động tác từ bàn tay, cô ta yêu cầu hai vệ sĩ thả người gây rối ra. Sau một phút ngây ngốc, khán phòng hiện tại bị đắm chìm trong một vở kịch câm.
Người đàn ông tự đứng lên, bỏ áo sơ mi lại vào trong quần để lấy lại vẻ bề ngoài không lúng túng. Anh ta có đồng tử sáng rực, đỏ vì rượu và thiếu ngủ.
Đó không phải là một kẻ khủng bố cũng không phải là kẻ cuồng tưởng.
Chỉ là một người đàn ông đang yêu.
Chỉ là một gã bất hạnh.
Tom đến gần Aurore và tuyên bố với cô ấy một cách vụng về với hi vọng pha chút ít điên khùng mà sẽ đủ để làm sống lại một ngọn lửa trong ánh mắt của người mà anh ta vẫn còn yêu.
Nhưng, không thể che đậy sự khó chịu của cô ấy hay sự chịu đựng hơn nữa ánh mắt của anh ta, người phụ nữ trẻ ngắt lời anh :
— Đã kết thúc, Tom à.
Khốn cùng, anh ta xua những cánh tay tỏ vẻ không hiểu.
— Đã kết thúc, cô ta thầm thì lặp lại những từ vừa nói vừa khép hờ đôi mắt.
(Publisher Weekly-20 tháng 10 năm 2009)
VIỆC XUẤT BẢN QUYỂN CUỐI CUỐN
BỘ BA NHỮNG THIÊN THẦN BỊ HOÃN LẠI
Nhà xuất bản Doubleday vừa thông báo rằng việc xuất bản tiểu thuyết của Tom Boyd sẽ bị hoãn lại tới mùa hè năm sau. Vì thế độc giả phải kiên nhẫn thêm tám tháng nữa để biết kết cục của loạt truyện này.
Sự trễ nãi này là do những khó khăn gần này của tác giả sau khi chuyện tình bị đứt gãy dẫn đến sai lầm đã làm cho anh ta bị nhấn chìm trong một tâm trạng u buồn sâu sắc.
Một phiên khác bác bỏ bởi công ty của anh ta Milo Lombardo : « Trong bất cứ trường hợp nào Tom không cho phép mình ngừng lại ! Anh ta làm việc suốt ngày để mang đến cho người đọc quyển tiểu thuyết tốt nhất có thể có. Mọi người có thể hiểu cho điều đó. »
Không vì thế mà những người hâm mộ không còn chịu lắng nghe anh ta nữa ! Trong khoảng một tuần, văn phòng của nhà xuất bản đã bị ngập trong những bức thư kháng nghị. Trên mạng, một đơn khiếu nại thậm chí đã đặt online để yêu cầu Tom Boyd tôn trong những cam kết của anh ta !
★
Nội dung : Tin nhắn từ Hàn Quốc
Ngày : 21 tháng 12 năm 2009
Tới : thomas.boyd2@gmail.com
Boyd thân mến. Tôi sẽ không kể với ông về cuộc đời tôi. Một cách đơn giản tôi thừa nhận với ông rằng gần đây tôi đang ở trong một bệnh viện tâm thần để điều trị một sự suy sụp sâu sắc. Thậm chí tôi đã nhiều lần mong muốn kết thúc cuộc đời mình. Trong suốt những ngày ở đây một nữ y tá đã thuyết phục tôi đọc một trong những quyển sách của ông. Trước đây tôi đã từng biết đến ông : không khó gì để nhận ra bìa những quyển sách của ông trong tàu điện ngầm, trên xe buýt hay trong những quán cà phê. Tôi nghĩ rằng những câu chuyện của ông không phải dành cho tôi. Tôi đã nhầm. Dĩ nhiên, cuộc đời tôi không như trong sách, nhưng tôi đã thấy trong những tình tiết của ông và trong những nhân vật của ông tia sách nhỏ nhoi mà không có nó tôi không còn là gì cả.
Nhận nơi đây lòng biết ơn của tôi.
Yunjin Buym
★
(Onl !ne – 23 tháng 12 năm 2009)
NHÀ VĂN TOM BOYD BỊ BẮT Ở PARIS
Tác giả của loạt sách bán chạy nhất đã bị bắt tại phi trường Charles-de-Gaulle ở Pháp vào thứ hai vừa qua, sau khi đánh nhau với người phục vụ một quán cà phê, nhân viên này đã từ chối phục vụ anh vì tình trạng say rượu gần đây của anh. Boyd đã bị canh giữ. Sau khi điều tra, người đại diện đã quyết định bản án của anh ta trước tòa án tiểu hình của Bobigny vào cuối tháng giêng. Boyd sẽ bị xét xử ở đây vì tội tấn công cố ý, lăng nhục và đánh người.
★
Nội dung : Nữ độc giả trung thành nhất của ông từ Serbie !
Ngày : 25 tháng 12 năm 2009
Tới : thomas.boyd2@gmail.com
Ông Boyd thân mến. Đây là lần đầu tôi viết cho người mà tôi chỉ biết qua những bài viết của ông ấy!
Tôi là giáo viên dạy chữ trong một ngôi làng nhỏ ở phía nam Serbie, nơi đây không có thư viện cũng không hề có một hiệu sách. Vào ngày 25 tháng 12, cho phép tôi gửi tới ông lời chúc Noel tốt lành. Đêm buông xuống trên vùng quê phủ đầy tuyết. Tôi mong rằng ông sẽ đến quê hương tôi và tại sao không phải là ngôi làng Rickanovica của tôi nhỉ !
Cám ơn ông vì tất cả những giấc mơ này.
Thân mến,
Mirka.
Tái bút : Tôi cũng muốn nói với ông rằng tôi không tin dù chỉ một từ về những gì người ta nói về ông trên báo cũng như trên mạng về vấn đề cuộc sống cá nhân của ông.
(New York Post – 2 mars 2010)
TOM BOYD TRONG CƠN NGUY NGẬP ?
Hôm kia, vào lúc 23 giờ đêm khi mà, vì một lý do vẫn còn không được rõ, nhà văn đã thành công khi chiếp một chỗ ngồi trong Freeze, một quán bar giàu sang của Beverly Hills. Cuộc tranh cãi giữa hai gã đã biến thành cuộc ẩu đả. Cảnh sát đã đến nhanh chóng nơi đó, họ đã bắt nhà văn trẻ sau khi đã tìm thấy 10g thuốc an thần. Bị truy tố vì việc chứa chấp thuốc, anh ta đã được thả ra có điều kiện, nhưng lần tới phải đến trước tòa án cấp cao của Los Angeles. Lần này anh ta lại thắng, anh ta phải có một luật sư giỏi để tránh bị đi tù...
Từ : eddy93@free.fr
Nội dung : Người tốt
Ngày : 3 tháng 3 năm 2010
Tới : thomas.boyd2@gmail.com
Tôi xin tự giới thiệu : tôi tên là Eddy, tôi 19 tuổi và tôi sắp trở thành một người làm bánh ngọt ở Stains, trong một khu dành cho người paris. Tôi đã hoàn tất việc học của mình một cách thảm hại khi còn ở trung học và phổ thông, lý do đó là sự giao du và sở thích rõ rệt đối với cần sa.
Nhưng từ một năm nay, một cô gái tuyệt vời đã đổ bộ đến đời tôi và để không mất cô ấy tôi đã quyết định chấm dứt làm kẻ ngu ngốc. Tôi lại bắt đầu đi học và với cô ấy tôi không chỉ học mà còn thấu hiểu. Trong số những quyển sách mà cô ấy bắt tôi đọc, tôi thích nhất những quyển của ông : chúng làm quay về những gì tốt đẹp nhất trong tôi.
Hiện tại, tôi đang kiên nhẫn chờ câu chuyện tiếp theo của ông. Nhưng tôi không thích những gì mà phương tiện truyền thông kể về ông. Trong những cuốn sách của ông, những nhân vật tôi thích nhất chính xác đó là những người biết tin tưởng vào chính bản thân họ. Vì thế, nếu có một phần của sự thật trong tất cả những điều đó, chú ý về mình thưa ông Boyd. Đừng tự đánh mất trong rượu hay trong tình trạng rối răm này.
Và về phía ông, đừng trở thành một kẻ xuẩn ngốc.. .
Với tất cả lòng tôn kính của tôi, Eddy.