Affichage des articles dont le libellé est TamLy. Afficher tous les articles
Affichage des articles dont le libellé est TamLy. Afficher tous les articles

dimanche 6 décembre 2009

Hàn gắn với người xưa

Hãy tìm cơ hội 'va chạm nhẹ' với chàng, ví dụ để đầu gối bạn vô tình va vào chàng. Để ý xem chàng 'né' hay nhìn bạn đầy thư giãn nhé.

Hàn gắn với người xưa
Ảnh minh họa

Nếu bạn muốn tìm kiếm cơ hội tình yêu mới với một người đã cũ, hãy thao khảo cách sau đây. Nó sẽ giúp bạn thành công!

1. Chuẩn bị

Một khi bạn có ý định chủ động quay về với người cũ, hãy tự vấn 2 câu:

Bạn có còn thực sự yêu anh ấy, hay chỉ là bạn đang cô đơn, thấy cuộc sống thật buồn tẻ? Đừng tới gặp người ấy nếu đó không còn là tình yêu.

Câu hỏi thứ hai: Tình yêu trước kia của hai người có thực sự đẹp và đáng để níu giữ? Khi đã chia tay, con người có xu hướng hồi nhớ lại những kỷ niệm tươi đẹp, không mấy ai muốn gợi đến cảm giác đau buồn. Song bạn cần tỉnh táo đánh giá, với tình cũ, niềm vui đến với bạn có nhiều hơn nỗi buồn không? Hãy nhớ lại vì sao hai người chia tay, nếu quay lại, liệu bạn có thể thay đổi tình hình hoặc tiếp tục chịu đựng những điều đó?

2. Tìm hiểu thông tin

Một thông tin quan trọng bạn cần nắm được là anh ấy vẫn còn cô đơn không hay đã có ai khác. Các “kênh” cho bạn tìm hiểu là qua bạn bè chung, những người thân quen hay chính bạn email hỏi thăm anh ấy. Nếu chàng đã có nơi có chốn, khả năng quay lại của bạn cực kỳ thấp nếu chẳng muốn nói là gần bằng không.

3. Tiến tới

Nếu anh ấy chưa có ai và đáp lại lời hỏi thăm của bạn có vẻ nhiệt tình, hãy gợi ý một cuộc gặp nho nhỏ, như đi cà phê chẳng hạn. Ở đó không quá thân mật để đưa đẩy bạn tâm sự quá nhiều khi chưa biết chắc tình cảm phía kia giờ ở mức độ nào.

Cũng có thể rủ chàng tới nơi hai người từng tới, không gian thân thuộc có tác dụng tích cực trong việc gợi nhớ kỷ niệm xưa.

4. Trong cuộc gặp

Hãy ôn lại những khoảng thời gian vui vẻ, lãng mạn hai người đã có, như chuyến du thuyền đáng nhớ, ngày đầu hò hẹn, hay kỷ niệm lần đầu hai người quen biết... Cách này nhằm khơi lại cảm xúc yêu thương xưa kia. Hãy tìm cơ hội “va chạm nhẹ” với chàng, ví dụ để đầu gối bạn vô tình va vào chàng. Để ý xem chàng “né” hay nhìn bạn đầy thư giãn nhé.

5. Chớ nên vội vàng

Hãy nhớ lại xem vì sao hai người từng “trục trặc”, và tìm kiếm xem có dấu hiệu nào cho thấy lần này mọi việc có thể diễn tiến khác. Nếu các bạn từng chia tay vì chàng bù khú nhậu nhẹt quá nhiều, hãy để ý xem chàng còn uống nhiều không và cách chàng kể chuyện “cuộc sống về đêm” của mình có gì đổi khác? Thật dở nếu bạn quay lại khi chưa biết chắc vấn đề.

Theo Dân Trí

mercredi 4 novembre 2009

Cảm ơn

Thứ Ba, 25/08/2009, 20:51 (GMT+7)
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=333466&ChannelID=98

Làm sao cảm ơn một ai đó

TTO - Cảm ơn một ai đó không chỉ là cử chỉ, thói quen… Đó là cách bạn bày tỏ lòng tôn trọng và cảm kích.

Là cách khiến người được cảm ơn sẽ biết rõ rằng họ đã làm đúng và bạn bớt áp lực của sự mang ơn, chính việc cảm ơn nâng tầm bạn lên ở cảm giác cảm kích.

Các bước thực hiện

• Dẹp lòng tự cao của bạn qua một bên

Bạn ít có khuynh hướng cảm ơn ai đó nếu bạn cảm thấy mình xứng đáng với những gì người ta dành cho bạn. Nói cách khác, bạn có nhớ nói lời cảm ơn những việc bạn xem như thông lệ không? Lời cảm ơn mang lại cho người nhận nó cảm giác thỏa mãn về hành động của mình vì bạn đã công khai bày tỏ lòng cảm kích của bạn đối với nỗ lực và thời gian của họ.

• Đừng lạm dụng

Cứ nói lời cảm ơn cho mỗi việc vụn vặt một cách máy móc sẽ làm giảm sự chân thành của lòng cảm kích. Cũng giống như nói “tôi thương bạn”, hãy dùng nó tiết kiệm, mãnh liệt, đừng nói qua loa lấy có và khách sáo. Nhìn sâu vào mắt người nhận là một cử chỉ nho nhỏ để truyền đạt sự chân thành trong lời cảm ơn của bạn.

• Đừng quên

Hãy đặt mình vào hoàn cảnh người vừa mang đến cho bạn một hành động đáng cảm kích. Vài lần trong ngày, hãy suy nghĩ xem ai đó làm gì cho bạn, có phải trách nhiệm của họ hay đó là món quà thời gian và sự quan tâm mà họ dành cho riêng bạn.

Hãy luôn ghi nhớ: chẳng hạn như kết thúc thư điện tử của bạn bằng dòng “cảm ơn bạn đã dành thời gian và quan tâm” để thể hiện sự chân thành của bạn khi ai đó dành thời gian đọc thư của bạn, trả lời một yêu cầu hay tiếp nhận một thông điệp.

• Hãy viết ra

Nếu ai đó tặng bạn một món quà hay mời bạn đến nhà chơi, hãy dành thời gian sau đó viết một bức thư cảm ơn nho nhỏ và gửi theo đường bưu điện.

• Thay đổi lời lẽ

Hãy thử thêm những câu “ Tôi thật cảm kích khi...”, “Chị thật tốt khi…” và “Tôi nợ bạn một lần...” trước khi viết “Cảm ơn nhiều”, “Cảm ơn bạn”.

• Hãy cụ thể một chút

Hãy nói cho ai đó biết rằng những gì họ đã làm, những gì họ đã cho khiến cuộc sống của bạn thêm đầy đủ, trọn vẹn. Chẳng hạn như, nếu ai đó cho bạn một máy chụp ảnh kỹ thuật số, thêm vào việc nói “cảm ơn”, hãy nói cho họ biết “cái máy này thật tuyệt để dành chụp ảnh cho em bé mới sinh của mình. Tôi mơ ước gởi ảnh điện tử cho bạn bè biết bao. Và bây giờ thì mình có thể rồi đây”.

Bí quyết

• Đừng chỉ nói “cảm ơn”. Hãy bày tỏ lòng cảm kích.

• Hãy nói bạn thân và gia đình kể cho bạn nghe lần gần đây nhất mà ai đó bày tỏ lòng cảm ơn với họ, hãy ghi nhớ ý nghĩa của việc đó cho lần sau khi bạn đi xa.

• Ngay cả khi bạn bỏ lỡ cơ hội nói lời cảm ơn ai đó, hãy trân trọng những gì người đó dành cho bạn. Hãy tập thành thói quen trân trọng những việc người khác làm cho bạn.

LẠI TÚ QUỲNH (dịch theo Inspirational Stories

lundi 21 septembre 2009

Chữ viết

http://vnexpress.net/GL/Khoa-hoc/2009/09/3BA13AD6/
Thứ hai, 21/9/2009, 07:51 GMT+7

Nếu muốn biết ai đó nói thật hay nói dối, bạn không nên phân tích ngôn ngữ cơ thể, cử động mắt hay ngôn từ của người ấy. Các nhà khoa học của Đại học Haifa (Israel) khẳng định họ vừa tìm ra cách xác định người nói dối qua chữ viết.

“Trong đoạn văn nói về sự kiện tưởng tượng của tình nguyện viên, chúng tôi nhận thấy lực ấn, độ dài các nét và chiều cao của chữ lớn hơn hẳn so với đoạn kể về sự kiện có thật”, nhóm nghiên cứu kết luận trong bài báo mà họ đăng trên tạp chí Journal of Applied Cognitive Psychology.

Giáo sư Richard Wiseman, một chuyên gia của Đại học Hertfordshire (Anh), cũng thừa nhận rằng người nói dối luôn ấn bút mạnh hơn và tạo ra các nét chữ dài hơn so với người nói thật. Nhưng ông cho rằng thử nghiệm của Đại học Haifa cần được tiến hành trên quy mô lớn để tăng mức độ chính xác.

“Chúng ta đều biết con người luôn do dự nhiều hơn khi họ nói dối. Nếu viết chữ trong tâm trạng do dự, đương nhiên bạn sẽ ấn mạnh hơn, đưa bút xa hơn so với lúc bình thường”, ông nói với Daily Mail.

Ngoài lĩnh vực hình sự, kỹ thuật kiểm tra chữ viết còn có thể giúp ích trong nhiều việc khác. Chẳng hạn, chuyên viên nhân sự có thể học kỹ thuật kiểm tra chữ để đánh giá các ứng cử viên xin việc làm, nhân viên bảo hiểm có thể căn cứ vào chữ viết để đánh giá mức độ trung thực của người mua hợp đồng bảo hiểm hoặc đòi bồi thường.

samedi 12 septembre 2009

Ngón tay

http://vnexpress.net/GL/Khoa-hoc/2009/09/3BA13552/

Thứ sáu, 11/9/2009, 07:54 GMT+7

Ngón tay dài thường lái xe ẩu

Những đấng mày râu có ngón áp út dài có xu hướng lái xe nhanh, đỗ trái phép và sẵn sàng lao vào các con đường nguy hiểm.

Theo Daily Mail, các nhà khoa học của Đại học Mainz (Đức) cho rằng, thói quen lái ẩu được "lập trình" từ khi con người còn ở trong bụng mẹ vì độ dài của ngón đeo nhẫn có liên quan tới nồng độ testosterone - hoóc môn giới tính nam - trong tử cung. Nhiều nghiên cứu trước đây chứng minh rằng những người đàn ông có ngón đeo nhẫn dài hơn ngón trỏ thường có sức khỏe tốt và hành vi mạnh mẽ. Vì thế mà phần lớn họ chơi thể thao tốt.

Một số nghiên cứu khác lại chỉ ra rằng những người đó cũng dễ nổi giận và liều lĩnh hơn nên họ có khả năng thành công trong những lĩnh vực cần sự mạo hiểm, chẳng hạn như chứng khoán.

Để tìm hiểu mối liên hệ giữa thói quen lái xe và ngón áp út, các nhà khoa học của Đại học Mainz mời 77 lái xe tham gia một nghiên cứu. Những người này có độ tuổi trung bình là 38. Nhóm nghiên cứu quét bàn tay trái của tình nguyện viên để phân tích sự khác biệt giữa ngón áp út với các ngón còn lại.

Sau đó các tài xế được yêu cầu cung cấp toàn bộ những vé phạt do vi phạm luật giao thông trong vòng 5 năm gần đây.

Kết quả cho thấy, hơn 1/3 số tài xế từng bị bấm lỗ trên bằng lái (1-20 lỗ). Lỗi của họ rất đa dạng, từ uống rượu lái xe cho tới phóng nhanh, vượt ẩu. Tuy nhiên, phần lớn người phạm lỗi có ngón đeo nhẫn dài. Họ cũng là những người bị bấm nhiều lỗ nhất.

"Ngón đeo nhẫn càng dài thì mức độ phạm luật giao thông càng lớn. Sự tiếp xúc với hoóc môn giới tính nam trong tử cung có liên quan tới mức độ liều lĩnh trong việc lái xe", nhóm nghiên cứu kết luận.

Minh Long

jeudi 2 juillet 2009

Bí mật về thôi miên

Source : tintuconline
Acteur :

Theo

Date : 02/07/2009 09:36 (GMT +7)

Cuối những năm 90, thế kỷ XX cả Italia xôn xao vì sự kiện lạ lùng. Hàng trăm chủ cửa hàng liên tiếp thông báo cho cơ quan chức năng địa phương về tình trạng biến mất một cách bí hiểm tiền mặt tại các két sắt cửa hàng. Các nhân viên thu ngân không thể giải thích, sự việc đã xảy ra thế nào.Một số chỉ mang máng nhớ, trong số khách hàng cuối cùng ra khỏi cửa hàng có hai người Hinđu.

Khi xem kỹ một số cuốn băng do hệ thống camera cửa hàng bị mất trộm quay được, các thám tử không thể tin vào mắt mình. Các thủ phạm đã thôi miên nhân viên cửa hàng! Hiện diện bên cạnh kẻ cắp, song những cá nhân này hoàn toàn bất động, không hề ý thức được chuyện gì đang xảy ra vì bản thân đã bị đưa vào trạng thái mê muội. Họ không hề có phản ứng bắt giữ hoặc đuổi bắt kẻ gian.

Thời gian ngắn sau đó những kẻ thôi miên bất lương đã bị bắt quả tang. Cảnh sát và các chủ cửa hàng thở phào nhẹ nhõm.

Trong cạm bẫy đơn điệu

Thôi miên – cho dù không hiếm trường hợp rất giống ngủ mê, song hoàn toàn không phải giấc ngủ. Những nghiên cứu điện não đồ não bộ đã chứng minh điều đó. Cụ thể: Những sóng não bộ người ngủ có tần số khác, sóng não bộ người thức có tần số khác, sóng não bộ người bị thôi miên còn có tần số khác nữa.

Trong thời gian một ngày chúng ta có thể nhiều lần rơi vào trạng thái như vậy, không cần sự trợ giúp của nhà thôi miên. Chăm chú nhìn vào một điểm nào đó trên trần nhà, chúng ta có thể tự “cách ly” ra khỏi thực tại trong chốc lát. Trạng thái tương tự cũng xảy ra trong lúc đi đi xe lửa – lắng nghe tiếng gõ đều đều của bánh xe, cho dù thực sự không ngủ, song chúng ta cũng không biết nhiều thông tin từ những gì hành khách cùng toa nói ra. Trạng thái mơ màng như thế không có gì nguy hiểm, một khi nó không xuất hiện với người đang điều khiển xe máy hoặc phương tiện giao thông nào khác.

Phong cảnh đơn điệu, con đường thẳng tắp và những hàng cây ẩn hiện nhịp nhàng bê ngoài cửa sổ toa tầu có thể tác động không khác gì một nhà thôi miên sành nghề. Còn thêm nữa, không khác gì bị buộc vào cổ, con mắt của chúng ta bám theo dải sơn trắng phân chia các làn đường. Âm thanh đơn điệu của động cơ gây mệt mỏi tri giác, não bộ bắt đầu phát ra sóng alfa, đặc trưng của trạng thái bị thôi miên. Cho dù vẫn mở mắt, song người lái xe không kiểm soát, chuyện gì đang diễn ra, đối tượng như rơi vào trạng thái ý thức khác.

Thông thường người ta nói rằng, ai đó ngủ sau tay lái. Trong nhiều trường hợp không thể khẳng định đó là giấc ngủ từ góc độ y học. Không có gì nghi ngờ, đó là thôi miên.

Ai sợ thôi miên?

Những nhà thôi miên khác nhau sử dụng cùng một phương pháp với cùng một đối tượng thường đạt được kết quả không giống nhau. Cá tính và kiến thức của nhà thôi miên đóng vai trò quyết định hiệu quả.

Mọi người đều có thể đọc sách tự học thôi miên và thực hành. Tuy nhiên kiến thức của đối tượng loại này không toàn diện. Theo chuyên gia trị liệu thôi miên nổi tiếng Ba Lan và châu Âu Vojciech Gorecki, từ sách vở chúng ta không thể khám phá ngôn ngữ thân thể, những cử chỉ đóng vai trò chìa khoá mở cánh cửa vào tiềm thức con người. Và thiếu yếu tố này không thể hy vọng hiệu quả mong muốn.

Cá tính của đối tượng bị thôi miên cũng có ý nghĩa đặc biệt. Các chuyên gia nhấn mạnh rằng, những người mạnh mẽ về tâm lý chính là đối tượng dễ bị đưa vào trạng thái hôn mê nhất. Bởi họ tự tin, cởi mở với mọi thử nghiệm và không sợ người thứ hai. Người như thế có thể bị hôn mê, thậm chí rất sâu – ngay lần đầu tiên. Tuy nhiên những người khó bị thôi miên cũng có thể học được điều này. Cơ may đạt được trạng thái bị thôi miên sâu gia tăng sa mỗi lần tập.

Theo kết quả nhiều công trình nghiên cứu, có khoảng 5% dân số hoàn toàn không thể thôi miên. Họ có thể rơi vào trạng thái hôn mê, nhưng phải sau vài trăm lần thử nghiệm. Khoảng 25% dân số có thể đưa vào trạng thái hôn mê sâu. Số còn lại chỉ có thể bị rơi vào trạng thái bị thôi miên trung bình.

Mức độ nông sâu của hôn mê có thể đánh giá dựa trên cơ sở đối tượng bị thôi miên thực hiện mệnh lệnh của người thôi miên thế nào. Ở mức độ nhẹ - đối tượng bị thôi miên chỉ cảm thấy buồn ngủ và thư giãn thoải mái. Mặc dù ý thức được rõ ràng chuyện gì đang diễn ra xung quanh, song đã có t hể làm theo mệnh lệnh của người thôi miên. Các chuyên gia tâm lý trị liệu rất hay sử dụng trạng thái thôi miên nhẹ để chữa trị cai nghiện và các chứng bệnh kinh. Cá thể bị đưa vào trạng thái hôn mê trung bình vẫn duy trì được ý thức, nhưng không mở được mắt. Ở trạng thái t hôi miên nhẹ các tri giác rất mệt mỏi, song không bị ảo giác. Sau khi rơi vào trạng thái bị thôi miên nặng đối tượng có thể mở mắt, đi đứng và nói theo mệnh lệnh của người thôi miên, nhưng… chỉ nhìn thấy, nghe thấy và cảm thấy những gì người thôi miên suy diễn.

Những suy diễn trong trường hợp như thế có sức mạnh thật phi thường. Người ta đã tiến hành những thí nghiệm, theo đó đối tượng bị hôn mê sâu được thông báo rằng, sẽ bị bỏng vì thanh sắt nung nóng, sau đó người thôi miên cho đối tượng tiếp xúc với bút bi đã đỏ lựng và phổng rộp, bản thân đối tượng cảm thấy đau đớn.

Tiết mục trình diễn sân khấu phổ biến có tên “Nhịp cầu thôi miên” từng mang lại vinh quang cho không ít nhà thôi miên. Đối tượng rơi vào trạng thái hôn mê sâu có thẻ tự treo mình giữa hai ghế đẩu, chỉ tựa gót chân chân và đầu vào mép ghế. Cái ghế băng sống như thế có thể chịu đựng trong lượng của một người đàn ông! Trong khi ở trạng thái tỉnh táo bình thường một người khoẻ mạnh cũng không thể thực hiện nhiệm vụ như thế.

Đã nhiều năm tiết mục độc đáo trên không được trình diễn. Sau nỗ lực phi thường như vậy đối tượng bị thôi miên thường bị đau cơ bắp và chấn thương cột sống. Thế nhưng tất cả cảm giác hết sức khó chịu ấy chỉ hành hạ sau khi đối tượng đã tỉnh táo hoàn toàn. Trái lại không hề có cảm giác đau cũng như mệt mỏi trong thời gian biểu diễn.

Quyền năng dường như vô hạn, mà những nhà thôi miên sành nghề có được khiến người ta vừa khiếp đảm vừa khâm phục. Và thường xuyên hiện những câu hỏi, liệu cót hể lợi dụng đối tượng bị thôi miên để thực hiện hành vi tội ác hoặc tự tử.

Tội ác hoàn hảo?

Các chuyên gia trong nghề quả quyết rằng, thậm chí bị rơi vào trạng thái bị thôi miên sâu nhất, đối tượng vẫn không mất lý trí. Người bị hôn mê sâu cũng không bao giờ thực hiện những mệnh lệnh trái với lương tâm của mình.

Bản thân các nhà thôi miên trấn an, một khi ra mệnh lệnh cho ai đó nhảy qua cửa sổ - đối tượng sẽ không thi hành. Trong những trường hợp như vậy con người sẽ lập tức tỉnh dậy. Thậm chí thầy thôi miên sành nghề nhất cũng không thể duy trì trạng thái hôn mê, nếu đưa ra những mệnh lệnh trái với những giá trị mà đối tượng bị thôi miên tôn thờ. Tuy nhiên một khi người thôi miên dẫn dắt câu chuyện theo hướng: Đang là ngày hè nóng bức, đằng sau cửa sổ là bể bơi tuyệt đẹp… Tất cả chuyên gia có uy tín đều thừa nhận, bối cảnh như vậy có thể dẫn đến hành vi thực thi mệnh lệnh – đối tượng bị thôi miên có thể nhảy qua cửa sổ.

Người ta chứng minh hiện tượng đó theo lý lẽ: Có thể châm chước sự bảo hiểm thuộc dạng lương tâm của chính mình. Một khi đối tượng tin rằng, bản thân đang thực hiện vai diễn tại trường quay và chỉ bắn đạn giả, về mặt lý thuyết có thể bị lợi dụng để thực hiện hành vi tội ác thực. Con người như thế sẽ không có gì áy náy trước khi bấm cò súng. Bởi anh ta đinh ninh rằng, đó chỉ là một vai diễn.

Dĩ nhiên, đó chỉ là lý thuyết. Cho đến nay người ta vẫn chưa ghi nhận bất cứ trường hợp nào lợi dụng thôi miên để thực hiện tội ác. Chính thức chỉ có duy nhất trường hợp lợi dụng thôi miên để ăn cắp tiền tại một số cửa hàng ở Italia được giới thiệu ở đầu bài.

Nỗi sợ hãi có cặp mắt to

Liệu sức mạnh, mà thôi miên mang lại có đồng nghĩa với việc phải tránh xa những người có khả năng thôi miên? Không nhất thiết. Cho dù thôi miên có thể bị lợi dụng vì những mục đích đen tối, song đa số các trường hộp – nhờ thôi miên có thể giúp ích cho đời. Các chuyên gia đặc biệt nhấn mạnh tính hiệu quả của “sự sai khiến thôi miên” trong chữa trị cai nghiện, một số chứng bệnh thần kinh và giảm đau.

Vojciech Gorecki, nhà thôi miên nổi tiếng Ba Lan và châu Âu sử dụng liệu pháp thôi miên trong điều trị cai nghiện rượu. Ông khẳng định rằng, 95% trường hợp cai nghiện thành công ngay sau vài liệu trình thôi miên. Giới chuyên gia thường áp dụng thuật thôi miên ngược chiều. Trong thời gian thôi miên người ta “kéo lùi” bệnh nhân về thời trẻ sơ sinh, thậm chí thời kỳ thai nhi còn nằm trong bụng mẹ.

“Cần phải khai quật trí nhớ sự kiện đáng buồn từ bóng tối của tiềm thức” – Gorecki giải thích. “Làm nó lộ ra, chỉ cho bệnh nhân thấy và biến nỗi sợ hãi kia thành “con chim sẻ” đã thuần hoá”. Ca điều trị có hiệu quả thường diễn ra với đối tượng bị hôn mê nhẹ. Nhưng khẳng định của Gorecki, thôi miên sâu không phải là tiêu chuẩn đảm bảo thành công của liệu pháp.

Trái với lập luận của Gorecki, nhà trị liệu thôi miên Ryszard Bohinski thiên áp dụng thôi miên sâu. Ông lý giải, trạng thái hôn mê sâu mang lại hiệu quả nhanh hơn. Không phải lập lại liệu trình vài ba lần – như trường hợp hôn mê nông. Bohinski cũng làm dịch vụ điều trị cai nghiện. Năng lực phi thường của ông đã giúp nhiều người mắc bệnh thần kinh lấy lại được trạng thái nội tâm cân bằng.

Tại Ba Lan cơ quan cảnh sát điều tra thỉnh thoảng cũng nhờ cậy sự trợ giúp của các nhà thôi miên. “Vài năm trước chúng tôi đã yêu cầu họ cộng tác trong quá trình điều tra vụ cướp ngân hàng ở Otwock” – bà Grazyna Puchalska, phát ngôn viên Bộ Công an Ba Lan kể. “Các nhân chứng không nhớ gì về thủ phạm, họ không khẳng định điều gì rõ ràng vì hậu quả hoàng loạn nặng nề. Khi ấy chúng tôi đã kêu gọi sự giúp đỡ của chuyên gia thôi miên. Tất nhiên nhưng lời khai của đối tượng bị thôi miên không thể sử dụng làm chứng cứ pháp lý, song chúng đã tạo điều kiện để chúng tôi vẽ lại chính xác chân dung phần tử phạm pháp”.

Vài chi tiết về thuật thôi miên

1.Trạng thái hoàn toàn tỉnh táo:

+ Não bộ phát ra sóng beta (tần suất 14,21 lần/giây).

+ Thị giác, thính giác, khứu giác… hoạt động bình thường.

+ Mọi người nhìn nhận thời gian và không gian bình thường.

2.Bị thôi miên nhẹ:

+ Não bộ phát ra sóng alfa (tần suất 7,14 lần/giây).

+ Thị giác, thính giác, khứu giác… có thể bị thầy thôi miên sai khiến.

+ Rối loạn nhìn nhận thời gian và không gian.

+ Nhịp thở và mạch đập chậm lại .

+ Cơ bắp thả lòng.

3.Trạng thái hôn mê trung bình/sâu

+ Não bộ phát ra sóng teta (tần suất 4,7 lần/giây).

+ Các tri giác rất dễ chịu sự sai k hiến của thầy thôi miên.

+ Rối loạn đánh giá thời gian và không gian.

+ Nhịp thở và mạch chậm

+ Giống như trạng thái thôi miên nhẹ, cơ bắp thả lỏng, nhưng có thể căng thẳng sau sự sai khiến của thầy thôi miên.

+ Có thể xảy ra phản xạ thể chất – thí dụ da phổng rộp sau mệnh lệnh chạm vào thanh sắt nung nóng (thực sự chỉ là cái bút bi). Trong trạng thái này có thể thực hiện cái gọi là “nhịp cầu thôi miên”.

4.Trạng thái hôn mê rất sâu

+ Não bộ phát ra sóng delta (tần suất thấp hơn 4 lần/giây)

+ Trạng thái đối tượng gần giống bất tỉnh.

+ Các tri giác ngừng hoạt động.

+ Nhịp hô hấp và mạch rất yếu, ngấp nghé giới hạn nguy hiểm.

+ Rất hiếm khi áp dụng trong thôi miên.

5.Ngộ nhận:

+ Thôi miên là hiện tượng siêu nhiên và người biết thôi miên có sức mạnh siêu nhân.

+ Đối tượng bị thôi miên ngoan ngoãn thực hiện mọi mệnh lệnh của thầy thôi miên.

dimanche 28 juin 2009

Hãy nói vào tai phải khi nhờ vả

Source : vnexpress
Acteur : Minh Long (theo Telegraph)
Date : Thứ sáu, 26/6/2009, 06:12 GMT+7

Nếu muốn tăng khả năng thành công khi yêu cầu người khác làm một việc gì đó, bạn hãy thốt ra yêu cầu vào tai phải của họ, theo gợi ý của các nhà khoa học.

Bạn nên nói vào tai bên phải khi yêu cầu người khác làm điều gì đó. Ảnh: Telegraph.
Bạn nên nói vào tai bên phải khi yêu cầu người khác. Ảnh: Telegraph.

Bán cầu não trái xử lý thông tin mà tai phải tiếp nhận. Từ trước tới nay giới khoa học luôn tin rằng bán cầu não trái xử lý thông tin lời nói logic và hiệu quả hơn so với bán cầu não phải. Vì thế họ cho rằng chúng ta nên nói vào tai phải người khác khi muốn nhờ vả hoặc sai khiến.

Để kiểm chứng giả thuyết trên, Luca Tommasi và Daniele Marzoli – hai tiến sĩ của Đại học Chieti (Italy) – chọn ba hộp đêm để nghiên cứu. Hai nhà khoa học tới gần 176 người và xin thuốc lá. Khi làm như vậy, một người cố tình nói vào tai trái các vị khách trong hộp đêm, còn người kia nói vào tai phải. Hai nhà nghiên cứu ghi lại số người đã cho thuốc lá theo hai nhóm tương ứng.

Kết quả cho thấy tỷ lệ người sẵn sàng cho thuốc lá khi nghe yêu cầu bằng tai phải cao hơn rất nhiều so với nhóm nghe bằng tai trái. Sự chênh lệch lớn này không hề phụ thuộc vào giới tính và độ tuổi. Hai nhà khoa học lặp lại thử nghiệm với 176 người đó nhưng hoán đổi đối tượng để "nhóm tai phải" được nghe yêu cầu bằng tai trái trong lần thứ hai và ngược lại. Tỷ lệ người cho thuốc khi tiếp nhận yêu cầu bằng tai phải vẫn lớn hơn đáng kể so với nhóm nghe bằng tai trái.

"Thử nghiệm này cho thấy chúng ta không nên đứng về phía bên trái người khác khi yêu cầu họ làm cho chúng ta việc gì đó", Tommasi phát biểu.

samedi 20 juin 2009

La souffrance au travail commence à sortir du silence

Source : leprogres
Acteur : Sylvie Montaron
Date : le 20.06.2009 04h00

Les « risques psychosociaux » font partie des priorités de l'Assurance maladie. Ils ont été abordés à Lyon au salon Préventica, consacré à la santé et à la sécurité au travail

Le profond malaise dont témoignent publiquement aujourd'hui les salariés de France Telecom (voir Le Progrès du 13 juin), montre que la souffrance au travail est un phénomène, sinon en augmentation, du moins qui ne reste plus caché. « C'est un sujet que l'on n'entendait pas il y a quelques années dans les discussions avec les organismes paritaires. Aujourd'hui, les partenaires sociaux sont d'accord pour travailler dessus », explique Jérôme Chardeyron, directeur des risques professionnels à la Cram (Caisse régionale d'assurance maladie) de Rhône-Alpes, qui intervenait mardi à la conférence inaugurale du Salon Préventica.

« Aujourd'hui, nos agents sont de plus en plus sollicités dans les entreprises sur ces sujets alors qu'avant, la Cram s'occupait de conseil et de contrôles sur les risques traditionnels : les chutes, les accidents, les troubles musculo-squelettiques (TMS). De nombreux collègues ont dû se former et nous venons de recruter un psychologue du travail », poursuit Jérôme Chardeyron. Ce que l'on appelle « les risques psychosociaux » font désormais partie des priorités d'actions de la Caisse nationale d'assurance maladie des travailleurs salariés avec le risque routier, les cancers et les TMS.

Toute la filière des soins aux personnes est un secteur où ces risques explosent. « La crise du secteur hospitalier n'est pas nouvelle, mais il y a aujourd'hui un gros problème de stress lié à l'accueil du public. Le personnel a sa propre charge psychique et reçoit des malades beaucoup plus exigeants », remarque ainsi Nadim Farès, de la Caisse nationale de retraite des agents des collectivités locales. Les métiers de l'aide et des soins, en établissements et à domicile, ont ainsi été classés comme prioritaires dans le plan d'actions régional 2009-2012 de la Cram. Mais entre la prise de conscience dans une entreprise et la mise en place de mesures de prévention, le chemin est souvent long. A la direction territoriale Centre-Est de France Telecom, les médecins du travail regrettent ainsi d'être toujours sollicités en urgence. Pourtant, les problèmes psychosociaux peuvent être lourds de conséquences, non seulement sur le psychisme des salariés, mais aussi parce que le stress peut lui-même « augmenter l'accidentologie », note Pierre Grad, président de l'Agora des directeurs de la sécurité. Il peut aussi être un facteur aggravant dans les TMS. Cependant, c'est encore un parcours du combattant pour un salarié de faire reconnaître qu'une pathologie est née d'une souffrance au travail, le tableau des maladies professionnelles restant encore bien vide de ce côté-là.

mardi 16 juin 2009

Thêm một bí mật được giải mã về giấc ngủ

Source : tintuconline
Acteur :

Theo Huyền Trâm - Lan Ca

Date : 16/06/2009 17:30 (GMT +7)

Các nhà nghiên cứu Trường Y Havard tại Boston vừa công bố một nghiên cứu cho thấy: giấc ngủ ngon sau một khoảng thời gian học tập sẽ giúp não bảo tồn những kí ức quan trọng nhất.

Sử dụng dữ liệu từ một nhóm 44 sinh viên các trường cao đẳng tuổi từ 18 đến 22, nghiên cứu cho thấy ngủ giúp não sử dụng quá trình chọn lọc để lưu trữ hầu hết thông tin liên quan trong vòng bốn tháng.

Phát hiện này được công bố ngày 12/6/2009, tại cuộc họp thường niên của Hiệp hội chuyên gia về giấc ngủ, tại Seattle.

Hãy nghĩ giấc ngủ như là thời kỳ hợp nhất trí nhớ, nơi mà não trong lúc ngủ tính toán những gì là quan trọng nhất trong kí ức và chọn những gì thích hợp nhất cho ký ức lâu dài, Jessica Payne - tác giả nghiên cứu phát biểu.

Jessica Payne còn chỉ ra rằng giấc ngủ dường như chọn lọc để bảo tồn những kỷ niệm có cảm xúc quan trọng và liên quan đến mục tiêu tương lai. Ngoài ra những gì bạn suy nghĩ ngay trước khi bạn ngủ cũng sẽ là những ký ức được lưu giữ lâu dài.

Những nghiên cứu còn sớm chỉ ra rằng, người bị đánh thức sau khi ngủ hơn một vài phút thường không thể nhớ lại những phút sau cùng trước khi họ ngủ thiếp đi.

Hình thức mất trí nhớ có liên quan đến giấc ngủ này là lý do mà người ta thường quên cuộc gọi điện thoại đã có lúc nửa đêm. Điều này cũng giải thích vì sao mọi người thường không nhớ đồng hồ báo thức của họ gọi vào buổi sáng nếu họ trở lại ngủ ngay sau khi tắt chúng.

lundi 15 juin 2009

Mặt trái của thời công nghệ điện tử

Source : thanhnien
Acteur : Theo Reuters, Tuổi Trẻ
Date : 13/06/2009 15:42

Nhiều doanh nghiệp than phiền thói quen sử dụng thiết bị cầm tay để nhắn tin, email... mọi lúc mọi nơi đang làm ảnh hưởng hiệu quả công việc.

Sự bùng nổ công nghệ đã biến chiếc điện thoại hay PDA (thiết bị hỗ trợ cá nhân) trở thành vật dụng không thể thiếu của các doanh nhân hiện đại. Song nhiều doanh nghiệp lại than phiền thói quen sử dụng thiết bị cầm tay để nhắn tin, email... mọi lúc mọi nơi đang làm lãng phí thời gian, tiền bạc và ảnh hưởng đến hiệu quả công việc.

“Nó diễn ra mọi lúc và rõ ràng ngày một tệ hại hơn. Nó đã trở thành cơn nghiện” - bà Jane Wesman, một chuyên gia quan hệ cộng đồng, nhận định. Một khảo sát trực tuyến của trang web việc làm của Yahoo vào tháng 3 cũng cho thấy điều này với 1/3 trong số 5.000 người được hỏi thừa nhận thường xuyên kiểm tra mail trong các cuộc họp.

Theo biên tập viên Tom Musbach của Yahoo! Hotjobs, cái giá phải trả cho thói quen này chính là sự mất tập trung dẫn đến làm việc kém hiệu quả và cuối cùng là lãng phí tiền bạc. Trước hết, các nhân viên “nghiện” điện thoại thường có xu hướng trễ nải trong công việc hoặc không thể tách rời khỏi mạng Internet. Đó là chưa kể việc gí mũi vào chiếc điện thoại trong khi các buổi gặp gỡ quan trọng có thể làm đối tác “phát điên”.

“Tôi nghĩ điều đó thật thô lỗ” - tỉ phú Tom Golisano tâm sự về buổi gặp lãnh đạo phe Dân chủ bang New York Malcolm Smith. Vì giận chính trị gia Smith xem cái Blackberry quan trọng hơn mình, ông Golisano, nổi tiếng với các khoản đóng góp dồi dào, cuối cùng đã chuyển hướng đến các nghị sĩ khác.

Ngoài ra, giải quyết nhiều vấn đề cùng lúc không hẳn đem lại hiệu quả cao mà hoàn toàn ngược lại. Bởi tỉ lệ thuận với số lượng công việc thì thời gian thực hiện cũng như sai sót tăng lên gấp bội. “Họ (các nhân viên) sẽ không nắm bắt được nhiều thông tin như khi chỉ làm một việc duy nhất” - chuyên viên tâm lý Nathan Bowling giải thích.

Song dường như đây là thói quen khó bỏ, bởi mặc dù có 1/5 số người trong khảo sát trên trả lời Yahoo! Hotjobs rằng họ từng bị khiển trách vì điện thoại di động thì nó vẫn là một vật bất ly thân. “Bạn không thể nhịn được, đó là nhu cầu cần phải biết điều gì đang diễn ra” - một “con nghiện” tâm sự.

mardi 9 juin 2009

Giải mã màu sắc

Source : tuoitre
Acteur : THẢO VY (theo Times of India)
Date : Thứ Hai, 08/06/2009, 16:24 (GMT+7)

TTO - Sắc màu giữ vai trò đặc biệt trong cuộc sống thường nhật của chúng ta. Không những giúp chúng ta phục hồi khỏi một số bệnh về rối loạn tâm lý, sắc màu có thể nâng cao cá tính và thậm chí đem lại sự may mắn cho cuộc sống chúng ta.

Sau đây là đặc tính của một số màu và tác động của chúng trên đời sống cá nhân và nghề nghiệp.

1. Màu trắng

Màu trắng là màu của sự yên bình. Gian phòng sơn màu trắng luôn đem lại cho người ở cảm giác dễ chịu và thư thái. Ngoài ra, màu trắng còn có đặc tính chữa bệnh nhờ vào các dao động mang tính tẩy lọc và có thể được dùng để tiêu hủy số năng lượng ứ đọng trong cơ thể.

Tác động của màu trắng

Trang phục màu trắng của cô dâu biểu tượng cho sự ngây thơ, tinh khiết. Mặc trang phục trắng, trang trí phòng ốc màu trắng hay đơn thuần đắm mình trong sắc trắng của thiên nhiên cũng giúp ta tìm đến được chân thiện mỹ. Chọn áo quần màu trắng khi khởi đầu công việc mới, bạn sẽ dễ thành công hơn.

Đặc biệt, nếu bạn đang hướng đến một đời sống ổn định, đơn giản và ít áp lực, hãy tăng cường gam màu trắng trong cuộc sống hằng ngày. Màu trắng không chỉ gắn liền với lẽ phải mà còn giúp ta tìm thấy lẽ phải nơi con người và hoàn cảnh sống.

2. Màu xanh dương

Xanh dương là màu của bầu trời và đại dương bao la, một trong những màu được yêu chuộng nhất. Được xem là một màu sắc thiêng liêng, màu xanh dương hàm chứa sự trong sáng, tinh khiết, khả năng phục hồi và bảo vệ sức khỏe.

Làm việc trong những căn phòng màu xanh sẽ cho năng suất cao hơn. Sử dụng màu xanh, cho dù là trang trí phòng ốc theo gam xanh hay ăn mặc trang phục màu xanh, thậm chí chỉ là thắp một ngọn nến xanh, sẽ giúp trí óc khôn ngoan thêm và cảm giác thanh thản, hài hòa hơn.

Tác động của màu xanh dương

Chọn sơn kệ tủ hay trang trí nhà cửa theo tông xanh dương hoặc đơn giản chỉ tận hưởng sắc màu này trong thiên nhiên sẽ khiến tâm hồn ta bình yên và giảm stress.

Màu xanh dương tỏ ra hữu ích khi bạn cần chuyển tải cảm nghĩ của mình sang người khác. Do đó, dự phỏng vấn xin việc trong trang phục xanh, tỉ lệ thành công của bạn sẽ cao hơn.

3. Màu lục

Màu lục hay màu xanh lá tượng trưng cho thiên nhiên, là màu trang trí được chuộng nhất hiện nay.

Màu lục gắn liền với thiên nhiên, sự sinh sôi nảy nở và cuộc sống. Do bản năng, con người thường tìm đến màu lục khi gặp khó khăn về tình cảm hay bị stress vì màu lục mang lại cho chúng ta cảm giác thoải mái, thư thái và bình an.

Tác động của màu lục

Mặc trang phục và trang trí phòng ốc với màu lục, bạn sẽ tìm lại sự cân bằng cho cuộc sống. Màu lục luôn hiện diện xung quanh bạn, vì thế hãy tận hưởng sắc màu dịu dàng này của thiên nhiên, một món quà vô giá dành cho bạn đấy!

Nhiều người cho rằng màu lục còn biểu hiện cho may mắn và hi vọng. Do vậy, khi muốn tìm một việc làm tốt hơn hay theo đuổi một kế hoạch mới mẻ, đừng quên đưa thêm màu lục vào cuộc sống của mình, bạn nhé!

4. Màu tím

Màu tím biểu tượng cho sự kỳ bí và huyền diệu, đồng thời có sức mạnh khơi dậy tiềm thức, kích hoạt tri thức cũng như các khả năng tâm linh tiềm ẩn.

Màu tím đặc biệt thích hợp khi thiền định vì giúp chúng ta tập trung và không bị phân tâm. Ở vị trí trong cùng của quang phổ, màu tím mang đến sự tĩnh tâm cũng như xua tan những nỗi ám ảnh và lo sợ, một liều thuốc an thần đem lại sự an bình khi đầu óc chúng ta quá căng thẳng.

Tác động của màu tím

Trang phục màu tím kích thích sức sáng tạo và trí tưởng tượng, đồng thời khiến khả năng trao đổi thông tin của chúng ta trở nên dễ dàng hơn.

5. Màu hồng

Hàng thế kỷ nay ai cũng đều công nhận màu hồng là màu của tình yêu. Màu hồng mang đến cho chúng ta cảm giác ấm áp, dịu dàng và làm dịu đi những cơn thịnh nộ, bực tức. Ngoài ra, màu hồng cũng giúp con người xóa tan mặc cảm cô đơn, bất hạnh, dễ thương tổn.

Tác động của màu hồng

Phục sức hay trang trí nhà cửa theo gam màu hồng sẽ giúp chúng ta tìm được thêm tình yêu trong cuộc sống. Do đó, hãy mặc váy áo hay đeo những chuỗi hạt màu hồng nếu bạn muốn hấp dẫn hơn trong mắt người yêu hay đang cần giảm stress và tìm lại sự bình yên cho tâm hồn.

6. Màu cam

Màu cam kích thích trí não con người và khơi dậy sự sáng tạo nhiều nhất, đồng thời được biết đến như màu của sự hòa đồng thân thiện. Thêm vào đó, màu cam còn là động lực thúc đẩy chúng ta mở lòng đón nhận các thay đổi trong cuộc sống.

Tác động của màu cam

Ăn mặc và trang trí nhà cửa theo gam màu cam hay tận hưởng sắc cam trong thiên nhiên sẽ đem lại cho chúng ta niềm thích thú với bao điều mới mẻ trong cuộc sống. Tận dụng đặc tính dễ giao lưu, cởi mở của màu cam, bạn nên diện màu cam khi muốn tiếp xúc với người mới quen và những lúc cần sự tự do để thực hiện các ý định mới mẻ của bạn.

7. Màu đỏ

Màu đỏ thường được gắn liền với tình yêu. Biểu hiện sự mãnh liệt trong tình cảm, màu đỏ kích thích nhịp tim và nhịp thở nhanh hơn, đồng thời phát sinh năng lực mạnh mẽ giúp tăng sức mạnh của cơ thể, ý chí và lòng can đảm.

Tác động của màu đỏ

Mặc trang phục và trang trí phòng ốc màu đỏ tạo hứng khởi, tiếp thêm sinh lực, niềm đam mê và lòng nhiệt huyết nơi chúng ta. Nếu bạn thích cảm giác mạnh, phiêu lưu mạo hiểm thì hãy tô thêm sắc đỏ vào cuộc sống của mình.

8. Màu nâu

Là màu của đất, màu nâu tượng trưng cho sự bền vững và tin cậy, tạo cảm giác an toàn và thoải mái. Ngoài ra, màu nâu còn có đặc tính chữa lành, che chở và có thể điều hòa cảm xúc.

Tác động của màu nâu

Ăn mặc, trang trí nhà cửa theo tông nâu hay tận hưởng màu này trong thiên nhiên sẽ giúp chúng ta cảm giác bình ổn. Màu nâu giúp bạn đứng vững, truyền cho bạn sức mạnh và quyết tâm hoàn thành công việc.

9. Màu đen

Màu đen tượng trưng cho quyền uy và sức mạnh. Màu đen được giới thời trang ưa chuộng vì tạo nét mảnh mai cho phụ nữ.

Tác động của màu đen

Trang phục và phòng ốc màu đen tạo ra không gian vừa huyền bí vừa tao nhã. Nếu bạn muốn tạo một sự thay đổi toàn diện, bỏ hẳn những thứ cũ kỹ để đón chào những điều mới mẻ, hãy sử dụng màu đen.

Lưu ý là màu đen có thể gây tác dụng tiêu cực trong giao thiệp, do vậy không nên quá lạm dụng

vendredi 10 octobre 2008

HOOC MON

đàn ông nói giọng nữ
nói giọng cao the thé như con gái
tự ti, mặc cảm
rối loạn vỡ giọng tuổi dậy thì
50 em trai thì có 1
hiện tượng sinh lý bình thường
xảy ra ở cả em trai và gái ở tuổi dậy thì
Ở nữ diễn ra rất chậm, từ từ, nên ít người nhận ra, và ít trục trặc Dây thanh quản chỉ dài thêm 4 mmm

ở các cậu bé thanh quản phát triển nhanh và rầm rộ, tạo sự đổi giọng đột ngột, khác biệt ai cũng dễ nhận ra
Dây thanh quản phát triển theo trục thẳng đứng và bề ngang, nhô ra phía trước tạo thành "quả táo Adam"

Dây thanh dài thêm 10 mm, dày lên theo bề ngang làm cho giọng trầm xuống, ồm ồm.

xảy ra trong thời gian ngắn từ 3 đến 6 tháng

kéo dài hơn sẽ chuyển thành bệnh lý, gọi là bệnh vỡ giọng kéo dài, nói giọng con gái.

ảnh hưởng đến thẩm mỹ , sự phát triển nhân cách, tâm trạng của trẻ
cảm thấy mặc cảm, hay bị bạn bè trêu trọc
trước đó đã tỏ ra rụt rè kiểu con gái, dáng đi ẻo lả
stress trong gia đình và cộng đồng cũng đóng vai trò rất quan trọng
ở những gia đình thiếu bố (mẹ độc thân nuôi con) hay bố thường xuyên đi công tác xa
dây thanh quản nhỏ, mảnh mai, quá ngắn hoặc thiếu hụt nội tiết tố sinh dục nam
viêm nhiễm đường hô hấp

chữa trị
luyện tập các bài phát âm đặc biệt, tập phát từng âm có sắc trầm của nam giới.
kiên trì
thực hiện nghiêm ngặt chế độ phát âm
sự quan tâm, chia sẻ của những người xung quanh
rối loạn về hoóc mon sinh dục nam = tập các bài phát âm + phương pháp hoóc mon trị liệu => khả năng hồi phục giọng không cao, lại lâu

Bệnh vỡ giọng kéo dài càng chữa sớm càng dễ phục hồi, nếu kiên trì và tiếp thu nhanh thì chỉ 7-10 ngày là khỏi. Nếu để quá tuổi (có người hơn 20 thậm chí 28 tuổi mới đi điều trị), khả năng hồi phục giọng rất khó. Vì thế, bác sĩ Ngọc cũng khuyến cáo khi đến tuổi dậy thì các bạn trai có thể đi khám, tham khảo tư vấn của bác sĩ để quá trình vỡ giọng diễn ra an toàn. Nếu thấy hết 6 tháng mà vẫn nói giọng nữ, nên đi chữa trị sớm.

RỐI LOẠN TÂM LÝ

Trẻ nói nhiều có thể do rối loạn tâm lý
chứng rối loạn tâm lý = bệnh tăng động giảm chú ý = tăng cường các hoạt động một cách thái quá
Việt Nam cứ 100 cháu thì có khoảng 3-5 cháu mắc bệnh
nói chuyện nhiều, hay giật đồ chơi, đánh bạn
hoạt động quá mức so với trẻ cùng lứa tuổi, chạy nhảy liên tục, kéo bàn, kéo ghế, chui vào gầm bàn, bảo xếp hàng thì lúc nào cũng nhảy tưng tưng, không chịu đứng yên..., dù đã được yêu cầu là phải ngồi yên.
thường có cảm xúc không ổn định, dễ phát cơn cáu giận, bực tức vì những lý do không đáng kể, chỉ một kích thích nhỏ nhưng trẻ cũng phản ứng rất mạnh: đập phá đồ đạc, la hét om sòm, thậm chí là có hành vi gây gổ
thường bị bạn bè cô lập, tránh mặt không muốn chơi vì chúng hay trêu ghẹo, giật đồ chơi, đánh bạn...
Chúng không hề nhận thức được hành vì của mình là sai trái, thích làm gì thì làm, quậy phá cũng không biết thế nào là nguy hiểm, vì thế dễ bị tai nạn.
sự thiếu tổ chức, vô kỷ luật, không biết thế nào là nguy hiểm, không biết thế nào là đúng, là sai.
ảnh hưởng xấu đến quan hệ xã hội + thiếu sự tập trung, không làm gì đến nơi đến chốn
nguyên nhân = di truyền, hay những tổn thương não trong thời kỳ trẻ đang phát triển, hoặc thời kỳ phôi thai: nhiễm độc, nhiễm trùng, đẻ khó + nhân tố tâm lý xã hội + gia đình không hoàn thiện, cha mẹ ly dị, ly thân, bố nghiện rượu, ma túy, hay đánh đập mẹ
cần được trị liệu về tâm lý, nó có thể kéo dài vài tháng, cũng có thể vài năm, cần sự kiên trì của cha mẹ + tìm hiểu nguyên nhân khiến trẻ có những hành vi thái quá, cải thiện môi trường sống của trẻ.
rối loạn về cảm xúc = Bị bạn bè xa lánh, người lớn ghét = quậy phá quá mức


mardi 7 octobre 2008

VỎ NÃO

Nhạc sĩ suy nghĩ khác hẳn chúng ta

Khi tư duy, phần lớn chúng ta chỉ sử dụng một bên vỏ não. Trong khi đó, cả vỏ não bên phải và bên trái của nhạc sĩ đều hoạt động tích cực khi họ xử lý thông tin.

Để tìm hiểu cách nhìn nhận và xử lý vấn đề của những cá nhân có khả năng tư duy sáng tạo, ba nhà tâm lý của Đại học Vanderbilt (Mỹ) tuyển 20 sinh viên trong một nhạc viện và 20 người chưa từng được đào tạo về âm nhạc. Tất cả sinh viên từ nhạc viện đều đã trải qua ít nhất 8 năm đào tạo. Họ biết chơi dương cầm, các loại đàn dây, các loại nhạc cụ thổi và gõ. Toàn bộ thành viên trong hai nhóm đều đạt điểm cao đối với các môn học đòi hỏi tư duy cao ở thời phổ thông.

"Chúng tôi chọn các nhạc sĩ được đào tạo vì tư duy sáng tạo là hoạt động hàng ngày của họ", tiến sĩ Bradley Folley, một thành viên trong nhóm chuyên gia, giải thích.

Nhóm nghiên cứu tiến hành hai thử nghiệm để so sánh quá trình tư duy sáng tạo giữa nhạc sĩ và người bình thường. Trong thử nghiệm thứ nhất, các chuyên gia cho cả hai nhóm xem nhiều vật dụng gia đình và yêu cầu họ nghĩ ra những chức năng mới cho chúng. Sau đó các đối tượng nghiên cứu tiến hành một bài kiểm tra về khả năng tìm những từ có mối liên hệ với nhau.

Kết quả cho thấy các nhạc sĩ nghĩ ra được nhiều chức năng mới cho vật dụng gia đình hơn và số đáp án đúng của họ trong bài kiểm tra cũng nhiều hơn hẳn so với nhóm kia.

Ảnh: frontiernet.ne
Ảnh: frontiernet.net.

Trong thử nghiệm thứ hai, cả hai nhóm lại được yêu cầu tìm thêm chức năng mới cho những vật dụng gia đình và tìm các từ có mối liên hệ với nhau. Trong lúc họ suy nghĩ, các chuyên gia theo dõi quá trình oxy hóa trong máu ở thùy trán nhờ một kỹ thuật quét não đặc biệt.

"Khi đo sự thay đổi lượng oxy trong máu ở vỏ não của đối tượng nghiên cứu, chúng tôi nhận thấy cả hai bên thùy trán của nhóm nhạc sĩ đều hoạt động, nhưng ở nhóm còn lại, sự thay đổi oxy chỉ diễn ra ở một bên", Folley nói.

Một trong những hướng giải thích có thể chấp nhận là: Nhạc sĩ có khả năng sử dụng hai thùy trán trong quá trình tư duy do họ thường xuyên sử dụng hai tay trong quá trình chơi nhạc cụ. Chúng ta đều biết mỗi bên bán cầu não điều khiển hoạt động của một cánh tay nằm ở phía đối diện.

Các nhà khoa học cũng nhận thấy rằng, chỉ số thông minh trung bình của nhóm nhạc sĩ cao hơn nhóm kia. Phát hiện này phù hợp với kết quả của nhiều nghiên cứu gần đây, theo đó quá trình đào tạo âm nhạc trong thời gian dài làm tăng chỉ số thông minh.

Việt Linh (theo Physorg)

mercredi 1 octobre 2008

CHIFFRES

Critique

Une rêverie qui fait danser les chiffres

Un spectacle qui commence par une leçon de mathématiques est-il recommandable ? Eh bien, oui, s'il est signé par Simon McBurney, le magicien multimédia du théâtre anglais. Après Mnemonic (2001) et The Elephant Vanishes (2004), le voilà qui présente à Nanterre (Hauts-de-Seine), dans le cadre du Festival d'automne, sa dernière création : A Disappearing Number, rêverie théâtrale qui fait danser les chiffres et les algorithmes avec grâce.c'est le b.a.-ba des mathématiques. Mais, dans la vie, chaque bébé le prouve : un plus un, cela fait souvent trois. La pièce de McBurney est tout en allers-retours entre deux réalités : celle de la "vraie" vie et celle, construite, abstraite, de la science mathématique, qui pourrait aussi bien être celle de l'art. Qu'est-ce qu'une réalité chiffrée, codée ? Tout réel ne l'est-il pas ? Quels outils se donne l'homme pour mettre en équation sa propre énigme ?

Le metteur en scène met en place un emboîtement d'histoires. Celle de Srinivasa Ramanujan, grand mathématicien indien, autodidacte, mort en 1920 à l'âge de 33 ans. Celle de Ruth, professeure de maths "very British", et de son mari Al, un homme d'affaires d'aujourd'hui, Américain d'origine indienne. Celle d'Aninda Rao, physicien anglo-indien. Celle de G. H. Hardy, savant britannique du début du XXe siècle...

Simon McBurney est avant tout un raconteur d'histoires, dans la grande tradition anglaise. Mais il fait partie de ces artistes qui, ces dernières années, ont révolutionné la manière de raconter au théâtre. Le décor ultramobile, l'utilisation de la vidéo, de la lumière, des écrans multiples, de la profondeur de champ et de la voix off transforment le bon vieil art dramatique, plutôt statique, en un puzzle multidimensionnel et multisensoriel. McBurney jongle avec l'espace et le temps, nous transporte en un clin d'oeil de Londres à Madras, du début du XXe siècle à aujourd'hui.

C'est parfois un peu léger sur le fond, mais on embarque avec bonheur dans ce voyage dans la poésie des mathématiques, porté par d'excellents acteurs indiens, britanniques et indo-britanniques. Parce qu'elles nous touchent, les histoires croisées de ces petits hommes et de leurs grandes aspirations - au bonheur, bien sûr, mais aussi à quelque chose de plus, qui rend la vie plus vaste et lui donne forme et sens : la création qu'elle soit artistique ou mathématique.


A Disappearing Number, de Simon McBurney. Avec David Annen, Firdous Bamji, Paul Bhattacharjee. Festival d'automne. Théâtre Nanterre-Amandiers, 7, avenue Pablo-Picasso, Nanterre (Hauts-de-Seine). RER Nanterre-Préfecture. Tél. : 01-46-14-70-00. Du mercredi 1er au vendredi 3 octobre, à 20 h 30. De 12 € à 25 €. Durée : 1 h 50. En anglais surtitré.

Fabienne Darge

dimanche 28 septembre 2008

TÔN GIÁO

Tôn giáo làm giảm nỗi đau thể xác

Trong nhiều thế kỷ, tín đồ tôn giáo cho thấy họ có thể chịu đựng nỗi đau thể xác tốt hơn những người theo chủ nghĩa vô thần. Giờ đây các nhà khoa học Anh đã tìm ra được nguyên nhân vì sao.

Phát hiện này giải thích tại sao trong nhiều thế kỷ trước, hàng nghìn tín đồ Thiên chúa giáo luôn tỏ ra bình thản khi bị thiêu trên giàn lửa.

Trong một thử nghiệm được coi là kỳ lạ, các chuyên gia của Đại học Oxford, Anh dùng sốc điện để "tra tấn" 24 tình nguyện viên, trong đó có 12 người theo Cơ đốc giáo. Các tình nguyện viên không được báo trước về mục đích của thử nghiệm. Nhóm nghiên cứu chỉ nói rằng họ muốn đánh giá tác dụng giảm đau đớn của các bức tranh.

Trước và trong khi gây sốc điện, các chuyên gia yêu cầu nhóm tình nguyện viên xem một bức tranh từ thế kỷ 15 của danh họa Leonardo da Vinci và một bức tranh Đức Mẹ Mary đồng trinh từ thế kỷ 17. Nhóm nghiên cứu hy vọng khuôn mặt Đức Mẹ đồng trinh sẽ có một tác dụng nào đó đối với những tín đồ Cơ đốc.

Một bức ảnh Đức Mẹ Mary đồng trinh. Ảnh:
Một bức ảnh Đức Mẹ Mary đồng trinh. Ảnh: medjugorje.ws.

Thử nghiệm được chia làm 4 lần và mỗi tình nguyện viên phải chịu đựng 5 sốc điện trong một lần. Trong quá trình "tra tấn", các chuyên gia tiến hành chụp não tình nguyện viên bằng phương pháp cộng hưởng từ. Cứ sau mỗi lần, nhóm tình nguyện viên phải đánh giá mức độ đau đớn theo thang điểm từ 0 tới 100.

Các tín đồ Cơ đốc cho biết, việc nhìn vào bức tranh Đức Mẹ đồng trinh khiến họ cảm thấy an toàn, bình tĩnh và tự tin. Điểm đánh giá mức độ đau đớn của 12 tín đồ Cơ đốc khi nhìn tranh Đức Mẹ đồng trinh thấp hơn 12% so với khi họ nhìn kiệt tác của Leonardo da Vinci. Những hình ảnh chụp cộng hưởng từ cho thấy vùng não điều khiển cơ chế làm giảm đau lóe sáng.

Tuy nhiên, hoạt động thần kinh tương tự không xuất hiện ở não những người vô thần. Điểm đánh giá mức độ đau đớn của họ khi nhìn tranh và khi không nhìn tranh là như nhau.

Nhóm nghiên cứu cho rằng, trong một chừng mực nào đó, các tín đồ tôn giáo có thể chiến thắng nỗi đau thể xác bằng cách nghĩ về nó một cách tích cực. Tiến sĩ tâm lý Miguel Farias, một thành viên của nhóm nghiên cứu, cho rằng những người vô thần cũng có thể làm được điều tương tự nếu họ được ngắm những bức tranh mà họ thích.

"Một người vô thần có thể vượt qua sự đau đớn thể xác nếu được ngắm hình ảnh của một người mà anh ta yêu thương hoặc ngưỡng mộ, chẳng hạn như cha, mẹ, người yêu hay một vị anh hùng", Miguel phát biểu.

Việt Linh (theo Daily Mail)

THÍCH TÀN PHẾ

Những người thích bị tàn phế

Mỗi tháng 2 đến 3 lần Karsten đến cảng hàng không, trung tâm mua sắm hay một buổi hòa nhạc để có thể cảm giác được như là một người bị liệt nửa người. Ảnh: Spiegel Online.

Anh Karsten còn trẻ, khỏe mạnh, là cầu thủ bóng đá nghiệp dư. Ước mơ thầm kín nhất của anh: liệt nửa người. Ước muốn 'đáng sợ' này là biểu hiện của một hiện tượng tâm lý hiếm gặp và bí ẩn.

Frankfurt - một chiều tối thứ ba. Khi Karsten lôi chiếc xe lăn ra khỏi cốp ôtô Audi trong nhà đỗ xe của cảng hàng không và đặt nó xuống đất, cuộc sống thứ hai của anh bắt đầu – như một người bị liệt nửa thân. Thỉnh thoảng anh lại đến đây, và thực hiện ước mơ thầm kín của mình. "Thiên đường cho một người mới bắt đầu", anh nói, "rộng rãi, lăn rất tốt, nhiều người và không ai chú ý cả".

Anh tăng tốc, lăn đến thang máy, một người khách trong bộ com lê và cà vạt bước sang một bên. Trong ánh mắt đang nhìn xuống Karsten là một nét cố gắng thân thiện. Trong khi đó, Karsten thật ra có thể đứng lên bất cứ lúc nào, anh là một người khỏe mạnh giữa tuổi 30, chơi bóng đá trong một câu lạc bộ không chuyên. Nhưng hai chân của Karsten vẫn bất động.

Những người như Karsten tự gọi họ là pretender - người giả vờ. Họ cố làm như đang bị tàn tật. Họ xem việc bị cưa mất tay chân hay liệt nửa người là một phần của sự nhận dạng chính bản thân mình.

Ngay từ khi còn là một đứa bé, Karsten đã bị những người tàn tật mê hoặc. Khi anh lớn lên, sự tò mò trở thành một điều ám ảnh. "Từ tuổi dậy thì điều này trở nên nặng nề hơn", anh nói. "Tôi cảm thấy những người ngồi trên xe lăn, những người bị liệt nửa người, thanh lịch như thế nào đấy."

Mãi nhiều năm sau đó Karsten mới biết rằng anh không đơn độc. Trong Internet anh tìm được nhiều diễn đàn, nơi những người giả vờ như anh cùng đến từ khắp nơi trên thế giới để trao đổi. Chỉ riêng diễn đàn "Fighting-it" được thành lập ở Mỹ đã có trên 1700 thành viên từ khắp nơi thế giới.

Năm 22 tuổi Karsten mua một chiếc ôtô riêng - và chiếc xe lăn đầu tiên.

Mong muốn được cắt tủy sống lưng hay cưa chân tay từ một vài năm nay được gọi là Body Integrity Identity Disorder (BIID) – rối loạn nhận dạng toàn vẹn cơ thể. Ngay từ thập niên 1970, nhiều nhà tâm lý học tại Mỹ đã lưu tâm đến hiện tượng này khi tạp chí Penthouse in thư của độc giả, tường thuật về những tưởng tượng được cưa chân tay của họ.

Ông Gregg Furth cũng đã nghiên cứu đến vấn đề này khi còn là một nhà khoa học trẻ tuổi - và cũng vì ý thích cá nhân. Gần 30 năm sau đó, năm 2000, ông đến Scotland để cưa đi một chân.

Bác sĩ Robert Smith ở đó từng cưa đi một phần thân thể của 2 người đàn ông khỏe mạnh. Thế nhưng khi Furth đến Scotland thì công chúng đã biết đến các vụ việc này. Hội Y học và Quốc hội Scotland đã cấm cắt cụt nếu như không cần thiết về mặt y học.

Furth cùng với bác sĩ Smith công bố quyển sách cho đến nay là duy nhất về BIID và cho rằng không nên cấm đoán chung tất cả các phẫu thuật. Tiếp theo quyển sách là một cuộc tranh cãi về việc bác sĩ nên vì sức khỏe hay theo nguyện vọng của bệnh nhân nhiều hơn.

Bà Aglaja Stirn từ Bệnh viện về Y học tâm thần cơ thể tại Frankfurt không loại trừ khả năng rằng trong một vài trường hợp, phẫu thuật có thể là khả năng duy nhất để giúp các bệnh nhân BIID.

Tính hợp pháp của những phẫu thuật loại này được tranh cãi nhiều nhất. Chuyên gia về đạo đức y học, bà Sabine Müller của Bệnh viện Đại học Aachen cho rằng mỗi một lần cắt cụt là một hành động xâm phạm cơ thể. Bà phỏng đoán rằng các bệnh nhân BIID bị rối loạn về thần kinh. "Họ thức dậy và cảm thấy một cái chân rất xa lạ vì vùng não điểu khiển và cảm nhận nó đã bị hư hỏng." Mơ ước được cắt cụt vì vậy không phải là một quyết định tự do mà là biểu hiện của một rối loạn thần kinh não.

"Không thể nào chấp nhận một sự can thiệp có hậu quả suốt đời trong khi nguyên nhân của nó có thể được khám phá trong vòng vài năm tới đây và có thể chữa trị được", bà nói.

Quay trở lại với Karsten. Anh không quan tâm đến những cố gắng giải thích và chữa trị. "Người đồng tính luyến ái cũng không biết được từ đâu mà họ lại thích đàn ông, nó đơn giản là ở trong người."

Anh nhìn quanh quất khi trở lại ôtô, không có ai, anh đứng lên, xếp chiếc xe lăn lại và cho vào trong cốp ôtô. "Tôi không muốn trở thành một trường hợp phải được chăm sóc, tôi không mơ mình lúc nào cũng được phục dịch", anh nói trên đường về. "Tôi cũng muốn đi làm bình thường - nhưng là ngồi trên xe lăn thôi."

Phan Ba (theo Spiegel Online

ĐÓI

Tại sao dạ dày tham lam?

Có 7 yếu tố khiến con người muốn ăn nhiều hơn, ngay cả khi chúng ta không thực sự đói.

Rượu: Về mặt khoa học, các chất có cồn không tạo nên cảm giác đói. Nhưng việc uống nhiều bia, rượu có thể làm giảm khả năng đánh giá của cơ thể, khiến chúng ta muốn ăn nhiều hơn. Phần lớn người ăn kiêng cảm thấy khó mà cưỡng lại được sự hấp dẫn của các món ăn sau khi uống rượu bia.
Hình ảnh: Nhiều nghiên cứu dựa trên việc chụp ảnh não cho thấy não phản ứng khác nhau khi con người nhìn thấy những món ăn mà chúng ta thích và ghét. Trong trạng thái đói, bạn bạn sẽ tiết ra nhiều nước bọt hơn khi nhìn thấy món ăn ưa thích.
Nhiệt độ: Cảm giác thèm ăn tăng lên khi nhiệt độ hạ xuống. Đó là lý do tại sao các nhà hàng, khách sạn luôn duy trì nhiệt độ vừa phải hoặc thấp trong phòng ăn của họ.
Sự đa dạng: Ngay cả khi đã đánh chén no nê, chúng ta vẫn có thể ăn chút bánh hoặc trái cây, bởi nhu cầu đối với chất ngọt của cơ thể chưa được thỏa mãn.
Mùi vị: Khứu giác là một trong những phương tiện giúp cơ thể nhận biết rằng thức ăn ở rất gần. Một mùi hấp dẫn sẽ kích thích sự bài tiết insulin khiến chúng ta cảm thấy đói.
Thời gian: Trải qua hàng nghìn năm tồn tại, cơ thể con người đã được "lập trình" để chờ đợi bữa sáng, bữa trưa và bữa tối mỗi ngày. Bạn cảm thấy đói vào 11h vì đó là khoảng thời gian mà bạn ăn trưa trong suốt 100 ngày qua.
Carbohydrate tinh chế: Sau một bữa ăn giàu carbohydrate tinh chế, như mì ống trắng, dạ dày của bạn sẽ tiếp tục đòi ăn trong 1-2 giờ. Những loại thực phẩm như vậy khiến lượng đường huyết giảm, tạo nên cảm giác đói giả tạo.

Việt Linh (theo Time)

jeudi 25 septembre 2008

VÔ CẢM

Bí ẩn những người vô cảm

Cảm xúc cũng có vai trò sống còn. Ảnh: rateyourmusic.com.

Elliot Smith từng là một doanh nhân thành đạt, nhưng cuộc phẫu thuật khối u trán đã biến ông thành người khác. Ông chẳng buồn bước xuống giường nếu không có người giục. Để thu dọn bàn làm việc, ông phải mất hàng giờ nghĩ xem phân loại giấy tờ theo nguyên tắc nào.

Lý trí đã từ lâu được xem là thành tựu cao nhất của con người, ngược lại tình cảm lại bị coi rẻ như là ngu ngốc và không tin cậy được. Nhưng mới đây, các nhà nghiên cứu não nhận ra rằng xúc cảm cũng có trí tuệ riêng của nó - và có tầm quan trọng sống còn.

Elliot Smith từng là một doanh nhân thành đạt, nhưng một ngày nào đó cuộc sống của ông thay đổi hoàn toàn. Nó bắt đầu với những cơn nhức đầu và khó khăn trong tập trung tư tưởng, ngày càng trầm trọng thêm. Bác sĩ phát hiện trong đầu ông, ngay sau trán, có một khối u ung thư. Các nhà giải phẫu cắt đi khối u cũng như một phần của thùy trán, phần phía trước của vỏ não.

Ban đầu, lần giải phẫu này dường như đã thành công. Thế nhưng chẳng bao lâu sau đó người ta nhận thấy rằng Smith không còn như xưa nữa. Điều đó bắt đầu ngay từ buổi sáng: Ông chẳng buồn bước xuống giường, người ta phải hối thúc ông. Định thu dọn bàn làm việc, ông có thể trầm tư suy nghĩ hằng giờ rằng nên phân loại giấy tờ theo nguyên tắc nào. Ông bị cho thôi việc. Hôn nhân đổ vỡ. Cuối cùng ông lẫn lộn bất lực trong cuộc sống và phải được anh chị em chăm sóc.

Nhà thần kinh học Antonio R. Damasio biết đến người bệnh vào thời gian đó. Ông Elliot Smith không hề có bất cứ vấn đề nào về trí nhớ, vị bác sĩ khẳng định, và trí thông minh của ông cũng trên mức trung bình. Chỉ sau nhiều lần nói chuyện và khám nghiệm nhà thần kinh học mới biết rằng ông Smith không phải thiếu trí thông minh hay kiến thức mà thiếu một thứ khác, và đó có thể là nguyên nhân cho thái độ cư xử phi lý của ông: Người đàn ông này vô cảm.

Cảm xúc là một dạng "la bàn"

Tình cảm, trong văn hóa phương Tây, không được đánh giá cao. Từ Platon qua Aristoteles cho đến những người của thời kỳ sau này, lý trí luôn được xem là vượt trội - ngược lại, tình cảm bị coi rẻ như là sơ đẳng, ngu ngốc, thú vật, không thể tin cậy được và nguy hiểm.

Trong vòng 20 năm vừa qua, sự đánh giá tình cảm này đã trải qua một biến đổi sâu sắc. Các nhà thần kinh học hiện đã kết luận rằng tình cảm không phải ngu ngốc và sơ đẳng mà có trí tuệ dưới hình thức riêng của nó. Chúng ta sẽ không hoàn hảo nếu như không có chúng. Hay nói ngắn gọn hơn: Không có cảm xúc thì con người không phải là con người.

Cảm xúc của chúng ta, như trường hợp của Smith đã chỉ ra, giống như một cái la bàn. Chúng chỉ cho ta phải cư xử theo hướng nào. Chúng cho ta cảm nhận được cái gì là tốt và cái gì là xấu cho chúng ta, và dẫn chúng ta đi trong cuộc sống.

Cảm xúc tạo khả năng cho chúng ta sống còn. Vì nếu khác đi, tổ tiên của chúng ta đã khó có thể sống còn được. Đặc biệt là các cảm xúc không dễ chịu như sợ hãi, ghê tởm hay đau đớn. Sợ hãi làm cho chúng ta cảnh giác với những mối nguy hiểm, ghê tởm nhắc nhở đến vệ sinh và cảnh báo thực phẩm đã thiu thối tức có thể bị ngộ độc; đau đớn làm cho chúng ta phải chăm sóc vết thương hay tránh không bị thương ngay từ đầu.

Thường chúng ta chỉ nhận thức được chức năng bảo vệ, cứu sống của cảm xúc khi chúng bất thình lình không tồn tại nữa. Thí dụ như bà Barbara Miller vì một bệnh di truyền mà không hề biết lo sợ. Bà lúc nào cũng vui vẻ và sốt sắng, ngay với người hoàn toàn xa lạ và vì thế thường hay bị lợi dụng. Bà Miller mất tính hoài nghi - đức tính giữ cho chúng ta không hoàn toàn tin tưởng vào tất cả mọi người xa lạ.

Cảm xúc đảm nhận một chức năng quan trọng sống còn, đã từ lâu người ta không còn hoài nghi về điều này nữa - nhưng như thế nào thì vẫn còn là câu đố. Các nhà khoa học chỉ biết rõ là không có một trung tâm nhất định cho cảm xúc, tình cảm của chúng ta được tạo nên bởi nhiều mạng lưới tế bào thần kinh phức tạp.

Được khám nghiệm tốt nhất là cảm tính sợ hãi. Nhà nghiên cứu não người Mỹ Joseph E. LeDoux đã khám phá được 2 "con đường sợ hãi" trong đầu. Một đường rất nhanh nhưng không chính xác, chủ yếu thông qua tiềm thức. Nó làm cho chúng ta giật bắn người và lùi lại khi gặp một vật giống như một con rắn trên đường đi. Thông tin của thị giác được truyền qua vùng não thalamus về hạch hạnh nhân, nơi tiết hoóc môn gây stress như adrenaline đặt cơ thể vào tình trạng báo động.

Đồng thời, vùng thalamus gửi thông tin thị giác qua một đường thứ hai về phần vỏ não thị giác, nơi phân tích có ý thức hình ảnh một cách chính xác hơn - nhưng cần thời gian lâu hơn. Nếu như xác định đấy chỉ là một cành cây, vỏ não sẽ thông báo đến hạch hạnh nhân để chấm dứt báo động.

Thí dụ về con rắn chỉ ra cho chúng ta thấy cảm xúc là gì và chúng "hoạt động" như thế nào. Như vậy, không chỉ những gì chúng ta suy nghĩ, mà cảm xúc cũng đóng vai trò quyết định với sự sống còn.

Hội chứng bí ẩn mang tên Cotard

Những người mắc phải hội chứng này tin rằng mình đã chết. Thỉnh thoảng họ lại lấy làm ngạc nhiên rằng tại sao mình chưa được chôn cất. Nguyên nhân gây ra hội chứng vẫn còn chưa rõ nhưng người ta phỏng đoán rằng ở các bệnh nhân này sự cảm nhận qua giác quan đã bị cắt lìa khỏi sự đánh giá cảm xúc trong não.

Hậu quả: Không có gì trên thế giới này, không một sự kiện, không một va chạm tiếp xúc, không một loại âm nhạc nào còn có bất kỳ một ý nghĩa về cảm xúc cho họ nữa. Họ không còn sống trải nghiệm nữa mà chỉ ghi nhận. Các nhà tâm lý học cho rằng đó chỉ là một sự tưởng tượng điên rồ, thế nhưng đối với những người mắc phải bệnh này thì sự điên rồ đó là sự thật cay đắng: Ai bị cắt đứt ra khỏi thế giới tình cảm, người đó bị cắt đứt ra khỏi cuộc sống.

Suy ngược lại thì điều đó có nghĩa là: Tôi cảm xúc, tức là tôi tồn tại.

Phan Ba (theo GEO Kompakt)