Affichage des articles dont le libellé est KinhTe. Afficher tous les articles
Affichage des articles dont le libellé est KinhTe. Afficher tous les articles

samedi 14 novembre 2009

Bán ngực cho quảng cáo

Jason Sadler. Ảnh: Reuters.
Jason Sadler. Ảnh: Reuters.

Một người đàn ông Mỹ kiếm được tới 83.000 USD năm nay, gần gấp ba thu nhập trung bình của người Mỹ, bằng việc mặc áo quảng cáo.

Jason Sadler, 26 tuổi, cựu nhân viên quảng cáo ở Florida, thành lập công ty riêng của anh năm 2008. Ý tưởng của anh là mỗi ngày anh mặc áo phông của một công ty và dùng các công cụ truyền thông quảng cáo cho họ.

Sadler tính tiền quảng cáo dựa trên thứ tự ngày trong năm. Như thế, ngày 1/1 giá quảng cáo là 1 USD, còn ngày 31/12 sẽ có giá là 365 USD. Nếu ngày nào Sadler cũng bán được quảng cáo, tổng cộng thu nhập của anh sẽ là 66.985 USD. Anh cũng bán quảng cáo sản phẩm có tài trợ hàng tháng với giá 1.500 USD, khiến tổng thu nhập của anh được cộng thêm 18.000 USD.

"Tôi đi khắp nơi, chụp ảnh, mặc áo cả ngày. Tôi đăng những bức ảnh đó lên blog, tôi đưa chúng lên mạng Twitter, tôi đổi ảnh cá nhân trên Facebook và sau đó tôi làm một video và đăng nó lên YouTube", Sadler nói với Reuters Television. "Năm nay tôi kiếm được khoảng 83.000 USD".

Cục Thống kê Lao động của Mỹ cho biết trung bình mỗi người Mỹ kiếm được 615 USD một tuần, tức là 32.000 USD một năm.

Sadler đã xếp gần kín lịch quảng cáo năm 2010. Anh đã thuê thêm một người nữa mặc áo phông mỗi ngày ở vùng bờ tây của Mỹ và tăng gấp đôi giá quảng cáo.

H. Ninh

jeudi 29 octobre 2009

BPM

BPM (Business Process Management – Quản lý quy trình KD)
iêu chuẩn hóa và tối ưu hóa các quy trình hoạt động
mục đích giảm chi phí, tăng chất lượng hoạt động nhằm đạt được các mục tiêu cần thiết
một bộ công cụ giúp TC/DN thiết kế, mô hình hóa, triển khai, giám sát, vận hành và cải tiến các quy trình KD một cách
linh hoạt.
4 thành phần

• Mô hình hóa các quy trình: Phác họa các quy trình dự kiến và cách thức hoạt động của chúng

• Phân tích hoạt động KD: Cho phép nhà QL xác định được các vấn đề trong KD, các xu hướng, cơ hội, thách thức thông qua hệ thống các báo cáo, biểu đồ…

• QL nội dung: Cung cấp một hệ thống lưu trữ và bảo vệ tài liệu điện tử, hình ảnh, và các loại dữ liệu khác

• Các công cụ tích hợp: Loại bỏ các rào cản trong giao tiếp giữa các phòng, ban thông qua diễn đàn thảo luận, các cổng thông tin, bảng tin được tích hợp trên nền web cũng như trong các hệ thống…
Thập niên 80 chứng kiến sự phát triển của các ứng dụng QL theo luồng công việc. Luồng công việc (Workflow) là thuật ngữ được sử dụng để miêu tả các quy trình được gắn liền với hệ thống, trong đó liệt kê danh sách các công việc cần hoàn thành,cả thủ công lẫn tự động hoá và lên kế hoạch từ trước trong TC/DN. Việc tích hợp các ứng dụng quản lý trong TC/DN với những quy trình này đòi hỏi phải tùy chỉnh với chi phí tốn kém và khả năng linh hoạt thấp. Trong thời gian đó, sự xuất hiện của các công nghệ tích hợp ứng dụng DN (EAI – Enterprise Application Intergration) đã cải thiện phần nào sự giao tiếp giữa các hệ thống – giúp các dữ liệu tự động đồng bộ trên toàn tổ chức; dữ liệu trong một hệ thống được kế thừa và sử dụng trong các hệ thống khác mà không cần thiết phải nhập liệu lại.Cuối những năm 90, thị trường các ứng dụng QL theo luồng công việc và thị trường EAI bắt đầu hội tụ, ranh giới giữa các giải pháp này gần như bị xóa nhòa với sự xuất hiện của các giải pháp kết hợp các tính năng bao trùm cả hai lĩnh vực – đó là BPM.
2006 có tới hơn 150 nhà cung cấp, nhưng đến cuối năm 2008 số lượng các nhà cung cấp tên tuổi đã được khẳng định còn lại không nhiều, có thể kể đến Appian, IBM, Oracle, Software AG, SAP, Microsoft, Lombardi, Pegasystems, TIBCO…. Nguyên nhân một phần là do quá trình mua lại và sát nhập các giải pháp BPM nhỏ của các “ông lớn” trên thị trường phần mềm ứng dụng DN.
Các hãng nghiên cứu tên tuổi như Gartner, Forrester và IDC đều đưa ra các dự báo về thị trường BPM trong những năm tới. Mặc dù các con số có thể không thống nhất, nhưng tất cả đều cho thấy BPM sẽ có mức tăng trưởng chóng mặt

jeudi 24 septembre 2009

Vietcombank

Thứ Tư, 23/09/2009, 20:08 (GMT+7)
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=338543&ChannelID=11

Asiamoney được thành lập năm 1989, là thành viên của Tập đoàn Euromoney (tập đoàn sở hữu tạp chí Euromoney) chuyên phụ trách đưa tin và viết bài về thị trường tài chính ngân hàng khu vực châu Á.

Vietcombank là đại diện duy nhất tại VN được trao sáu giải thưởng quan trọng liên quan đến hoạt động kinh doanh ngoại tệ và quản lý tiền. 24-9 tại Hong Kong

“Nhà cung cấp dịch vụ ngoại hối tốt nhất VN 2009” do các doanh nghiệp bình chọn
“Ngân hàng tốt nhất với các ý tưởng và sáng tạo trong dịch vụ ngoại hối năm 2009”
“Nhà môi giới chính tốt nhất trong dịch vụ kinh doanh ngoại hối năm 2009”
“Ngân hàng nội địa kinh doanh ngoại hối tốt nhất VN giai đoạn 2006-2008 (do các doanh nghiệp và các tổ chức tài chính bình chọn)
“Ngân hàng nội địa quản lý tiền mặt tốt nhất VN năm 2009” do các doanh nghiệp nhỏ và vừa bình chọn
“Ngân hàng có nền tảng giao dịch điện tử tốt nhất”

Khai thác cát sông ở ĐB SCL

Thứ Năm, 24/09/2009, 02:00 (GMT+7)
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=338580&ChannelID=11

xã cù lao Tân Phong, huyện Cai Lậy (Tiền Giang)
cầu Rạch Miễu (P.6, TP Mỹ Tho)
sông Hậu thuộc địa phận huyện Châu Thành (An Giang)
cù lao Bình Thủy (An Giang)
Đồng Tháp, dọc sông Tiền
cù lao Tân Phong

An Giang hiện có năm doanh nghiệp đang khai thác cát với sản lượng trên 1,8 triệu m3/năm

tình trạng sạt lở đã và đang vượt quá sự kiểm soá
Hàng trăm ngàn cây bần chắn sóng và cây ăn trái của bà con bị bật gốc xuống sông. Hàng chục căn nhà bị “hà bá” ngoạm phải di dời hoặc bỏ xứ mà đi.
An Giang có 42 điểm sạt lở nguy hiểm mà người dân và chính quyền địa phương cho rằng một phần do khai thác cát.
Riêng tại An Giang, đoạn từ Phú Bình tới Phú Hiệp sạt lở nặng, hàng trăm hộ dân lần lượt mất đất, mất nhà khiến tỉnh phải cắm các biển cảnh báo khu vực sạt lở nguy hiểm. Ở cù lao Bà Hòa, huyện Châu Thành, bờ sông hiện lở hơn 2.000m, có nơi sâu vào bờ 10-15m, làm mất trên 2ha đất mỗi năm...

mardi 22 septembre 2009

G20

G20 sẽ diễn ra tại Pittsburg (Mỹ) trong hai ngày 24-25/9
Điều chỉnh thói quen chi tiêu của các nền kinh tế cũng như xem xét quá trình gỡ bỏ các gói kích cầu
Trong khi Mỹ hoặc Anh được coi là những con nợ lớn của thế giới, hệ quả tất yếu của sự phát triển quá độ nền kinh tế tiêu thụ thì các quốc gia như Trung Quốc hay Đức lại được coi là quá tiết kiệm trong chi tiêu.
Lãnh đạo các nền kinh tế cũng sẽ bày tỏ sự nhất trí cao trong việc kêu gọi Trung Quốc nới lỏng chính sách kiểm soát đồng Nhân dân tệ, vốn đang ở mức thấp hơn giá trị thật.
Một đồng bản tệ mạnh hơn sẽ khích sức mua của thị trường hơn 1,3 tỷ dân này. Nhu cầu về hàng hóa, đặc biệt là hàng nhập khẩu sẽ tăng mạnh. Tuy nhiên, cũng có nhiều ý kiến cho rằng Trung Quốc phải tự thân thay đổi nhiều chính sách an sinh xã hội như lương hưu hay y tế nếu muốn người dân giảm dần thói quen tiết kiệm.

samedi 19 septembre 2009

Thương hiệu có giá trị số 1 thế giới

Thứ Bảy, 19/09/2009, 08:13 (GMT+7)

http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=337746&ChannelID=11

TT - Lần thứ chín liên tiếp, Hãng giải khát Coca Cola là thương hiệu có giá trị nhất trên bảng xếp hạng 100 thương hiệu xuất sắc toàn cầu năm 2009, theo đánh giá của Interbrand.

Giá trị thương hiệu của Coca Cola ước tính khoảng 68,7 tỉ USD, tăng 3% so với năm trước. “Coke (viết tắt của Coca Cola) không ngừng tập trung vào tiếp thị và đóng gói. Họ thật sự biết cách chăm sóc thương hiệu của mình” - giám đốc điều hành Interbrand Jez Frampton cho biết.

Cùng trong top 10 là các đại gia trong ngành công nghệ thông tin như Microsoft, IBM, Google, Intel và một số lĩnh vực khác như GE, Toyota, Nokia và Disney. Thương hiệu thức ăn nhanh McDonald tăng hai hạng lên vị trí thứ 6 trong top dẫn đầu. Trong khi đó giá trị của những thương hiệu tài chính tụt giảm thê thảm. Citigroup lùi 19 hạng về vị trí 36, còn Ngân hàng UBS (Thụy Sĩ) rơi từ top 30 xuống hạng 72 sau vụ bê bối thuế của các khách hàng Mỹ.

Theo người phát ngôn của Interbrand, “điều đó có nghĩa thương hiệu, cũng như tài sản, là những phần ổn định hơn trong các doanh nghiệp, đóng góp thầm lặng cho lợi nhuận và sự phát triển kinh doanh”.

Interbrand tính toán giá trị hiện tại của thương hiệu dựa trên khả năng hái ra tiền của chúng trong tương lai.

TRẦN PHƯƠNG (Theo Time, AP)

lundi 14 septembre 2009

Chiến thuật ‘ép xác’

Thành công nhờ chiến thuật ‘ép xác’

http://vnexpress.net/GL/Kinh-doanh/Kinh-nghiem/2009/09/3BA136E6/

Nhà văn trẻ đầy tham vọng nhưng chưa thành danh tâm sự với bạn bè rằng: “Vấn đề của tôi là hàng ngày, hàng tuần trôi qua mà tôi không thể viết được dòng nào cả. Anh biết đấy, viết văn là sáng tạo. Anh cần phải có cảm hứng. Tâm hồn anh sẽ dẫn bước cho anh…”.

Đúng vậy, viết văn đòi hỏi sự sáng tạo, nhưng hãy nghe một nhà văn khác giải thích “bí mật” vì sao anh ấy viết được rất nhiều tác phẩm hay nhé. Anh ấy kể: “Tôi dùng kỹ thuật ‘ép buộc tâm trí’. Tôi phải hoàn thành trước thời hạn, vì vậy tôi không thể chờ đợi cho đến lúc tâm hồn dẫn lối cho mình được. Tôi phải tự kích thích tâm trí. Phương pháp mà tôi sử dụng là bắt buộc mình phải ngồi vào bàn, lấy ra một cái bút chì và bắt đầu viết một cách máy móc. Tôi ghi lại nguệch ngoạc bất cứ điều gì. Tôi bắt ngón tay và cánh tay tôi phải làm việc, và chẳng sớm thì muộn, thậm chí ngay khi tôi còn chưa nhận ra, trí óc tôi sẽ suy nghĩ một cách đúng đắn.

“Đương nhiên, đôi lúc cũng có những ý tưởng bất ngờ xuất hiện khi tôi chưa chủ định viết. Nhưng những ý tưởng như thế thường rất hiếm. Hầu hết những ý tưởng đều là kết quả của một quá trình làm việc có kỷ luật”. Hành động tiếp nối hành động. Đó là quy luật của tự nhiên. Không cái gì có thể tự khởi động, ngay cả những máy móc cơ học mà chúng ta đang sử dụng hàng ngày.

Căn nhà của bạn có thể được sưởi ấm một cách tự động, nhưng bạn phải chọn (tức hành động) mức nhiệt độ mà bạn muốn. Xe hơi của bạn cũng chỉ sang số một cách tự động sau khi bạn đi đúng tốc độ. Nguyên tắc ấy cũng được áp dụng cho hành động của trí óc. Bạn sẽ phải gài số cho tâm trí để làm cho chúng suy nghĩ một cách tự động.

Một giám đốc kinh doanh trẻ của một công ty giao hàng tận nhà đã giải thích phương pháp huấn luyện nhân viên “một cách cơ học” của anh ấy. “Có vô vàn khó khăn đối với những nhân viên bán hàng tận nhà. Bất cứ ai từng làm nghề này đều biết. Việc gõ cửa nhà khách hàng đầu tiên vào sáng sớm là cực kỳ khó khăn, ngay cả đối với nhân viên kỳ cựu. Anh ta nơm nớp lo ngại mình sẽ hứng lấy những lời nói thô lỗ, gắt gỏng từ khách. Vì vậy, hoàn toàn tự nhiên, anh ta sẽ trì hoãn làm việc vào buổi sáng. Anh ấy sẽ uống thêm một hay hai ly cà phê, ghé thăm và tán gẫu với đồng nghiệp, hoặc làm vô số việc linh tinh khác để không phải gõ cửa nhà khách hàng lúc sáng sớm.

“Đây là cách mà tôi huấn luyện cho họ. Tôi giải thích cách duy nhất để bắt đầu là hãy bắt đầu, đừng đắn đo suy nghĩ. Đừng trì hoãn việc bắt đầu. Hãy làm thế này: Dừng xe. Lấy mẫu hàng. Đi đến cửa. Bấm chuông. Cười. Nói ‘Chào [buổi sáng]’ và bắt đầu trình bày mục đích cuộc thăm viếng của bạn mà không cần phải suy nghĩ nhiều. Hãy bắt đầu gọi cửa theo cách đó, và bạn sẽ phá bỏ được sự ngượng ngập, e dè ban đầu. Đến lần gọi thứ hai, thứ ba, trí óc của bạn sẽ sắc bén hơn, và cuộc chào hàng của bạn sẽ hiệu quả hơn.

Một nhà văn hài hước đã từng nói: vấn đề khó khăn nhất trong đời là bước ra khỏi một chiếc giường ấm áp, và đi vào một căn phòng lạnh lẽo. Theo ông, nếu bạn càng ngủ nướng lâu bao nhiêu thì càng khó trở dậy, khó chịu bấy nhiêu. Ngay cả trong tình huống đơn giản này, việc hành động một cách cố ý là tung mền và đặt chân xuống sàn, ngay lập tức sẽ xua tan đi sự khó chịu. Quan điểm đó thật rõ ràng. Những người thành công trên thế giới đều không bao giờ trì hoãn, không chờ cho đến khi tinh thần dẫn bước họ; chính họ tự khích lệ tinh thần mình.

Bạn hãy thử hai bài tập sau:

1. Hãy bắt tay vào làm - một cách “máy móc” - những việc lặt vặt trong nhà, tuy đơn giản nhưng đôi khi không mấy dễ chịu. Thay vì nghĩ đến những điều khó chịu, hãy bắt tay vào làm ngay mà không cần đắn đo gì nhiều. Có lẽ, một trong những công việc nhà không được thoải mái cho lắm là rửa bát. Mẹ tôi cũng không có cảm giác ngoại lệ, nhưng bà đã tự động làm việc này để có thể nhanh chóng hoàn thành nó để làm những công việc ưa thích khác của bà.

2. Mỗi khi chúng tôi rời khỏi bàn ăn là bà rửa ngay bát đĩa (chúng tôi rất biết ơn bà vì sự hy sinh này). Chỉ trong vài phút là đống bát đĩa đã được rửa gọn gàng, sạch sẽ. Chẳng phải bằng cách “máy móc” như thế, đống bát đĩa đã được giải quyết, xóa tan mọi sự ngần ngại thường có sao? Hãy thực hiện ngay hôm nay: Hãy chọn một việc bạn không thích nhất để làm. Sau đó, không cần e ngại, đắn đo hay e dè, hãy bắt tay vào làm ngay. Đó là cách tốt nhất để bạn hoàn thành việc nhà.

Sau đó, cũng dùng phương pháp này để tạo ra các ý tưởng, phác thảo các kế hoạch, giải quyết các khó khăn và làm những việc đòi hỏi sự tập trung cao độ. Thay vì chờ đợi đến lúc nào đó tâm hồn được truyền cảm hứng, bạn hãy ngồi xuống và tự khích lệ mình.

Bạn hãy tham khảo phương pháp sau: sử dụng một cây bút chì và một tờ giấy. Nếu cho tôi chọn giữa một căn phòng tuyệt đẹp, được trải thảm, trang trí bắt mắt, cách âm tốt, với một cây bút chì và một tờ giấy, lúc nào tôi cũng chọn bút chì và tờ giấy. Với cây bút chì và tờ giấy trên tay, bạn có thể liên kết tâm trí bạn với mọi vấn đề.

Khi bạn viết một ý tưởng ra giấy, bạn sẽ tập trung toàn bộ sự chú ý vào đấy, bởi vì trí óc con người không cho phép chúng ta vừa nghĩ ý tưởng này lại vừa viết ra ý tưởng khác. Khi bạn ghi chép lại là bạn “ghi” cả trí óc của mình. Các cuộc thử nghiệm đã chứng minh bạn sẽ nhớ một điều gì đó lâu dài và chính xác hơn rất nhiều nếu bạn viết ra giấy.

Khi bạn luyện tập thành công kỹ thuật bút – chì và giấy để tạo sự tập trung cao độ, bạn có thể suy nghĩ ngay cả ở những nơi ồn ào, dễ gây phân tâm nhất. Khi bạn muốn suy nghĩ, hãy ghi chép lại, hoặc viết vẽ nguệch ngoạc. Đó là một phương pháp tốt để kích thích trí não của bạn.

“Ngay bây giờ” là cụm từ kỳ diệu mang lại thành công cho bạn. Ngày mai, tuần sau, sau này, một lúc nào đó, một ngày nào đó thường đồng nghĩa với “không bao giờ”. Rất nhiều ước mơ chẳng bao giờ trở thành hiện thực vì chúng ta thường tự nhủ: “Tôi sẽ bắt đầu vào một ngày nào đó”, thay vì nói: “Tôi sẽ bắt đầu bây giờ, ngay bây giờ”.

Hãy lấy ví dụ về việc tiết kiệm tiền mà ai cũng biết là một việc tốt. Nhưng không có mấy người chịu lên kế hoạch đầu tư, tiết kiệm đâu ra đó. Rất nhiều dự định sẽ tiết kiệm này nọ, nhưng chỉ rất ít người thực sự dành dụm được. Dưới đây là quá trình tích lũy vốn liếng của một đôi vợ chồng trẻ. Thu nhập sau khi trừ thuế của Bill là 1.000 đôla mỗi tháng, nhưng tổng chi tiêu của Bill và vợ anh ấy, Janet, cũng xấp xỉ 1.000 đôla một tháng. Cả hai đều muốn tiết kiệm, nhưng luôn luôn có những lý do chen ngang vào khiến họ không thể thực hiện được kế hoạch. Đã rất nhiều lần họ tự hứa: “Chúng ta sẽ tiết kiệm khi nào được tăng lương”, “Khi chúng ta trả hết các khoản trả góp”, “Khi chúng ta vượt qua được giai đoạn gay go”, “tháng sau”, “năm sau”.

Cuối cùng, Janet phát chán vì hết lần này đến lần khác mà họ vẫn không dành dụm được. Cô ấy nói với Bill: “Anh này, chúng ta có định tiết kiệm hay không đấy?”. Bill trả lời: “Đương nhiên là có rồi, nhưng em cũng biết rằng bây giờ chúng ta chưa thể dành dụm nổi”. Nhưng lần này Janet rất quyết tâm. “Chúng ta đã bàn với nhau lên một kế hoạch tiết kiệm, nhưng vẫn chưa dành dụm được đồng nào bởi vì lúc nào cũng nghĩ chưa đúng lúc, chưa thể. Đã đến lúc phải nghĩ là chúng ta có thể. Hôm nay em vừa đọc một bài báo viết rằng nếu chúng ta tiết kiệm khoảng 100 đôla một tháng, 15 năm sau chúng ta sẽ có 18.000 đôla cộng với 6.600 đôla tiền lãi lũy tiến. Bài báo cũng phân tích: tiết kiệm trước, chi tiêu sau sẽ dễ dàng hơn rất nhiều so với chi tiêu dùng, tiết kiệm sau. Hãy bắt đầu tiết kiệm 10% thu nhập của anh, có thể cuối tháng chúng ta phải ăn bánh quy giòn và sữa nhưng chúng ta nên làm, phải làm và sẽ tiếp tục như thế.

Bill và Janet gặp chút thiếu thốn trong vài tháng đầu, nhưng họ nhanh chóng điều chỉnh được cuộc sống theo ngân quỹ có được mỗi tháng. Giờ đây, họ thậm chí trở nên rất thích thú với việc “kiểm soát chi phí” để thực hành tiết kiệm. Bạn muốn gửi lời nhắn cho bạn bè? Hãy làm ngay bây giờ đi. Bạn có một ý tưởng mới có thể giúp cho công việc kinh doanh của bạn tốt hơn? Hãy trình bày ngay đi. Hãy làm theo lời khuyên của Benjamin Franklin: “Việc hôm nay chớ để ngày mai”.

Hãy nhớ, thực hiện mọi việc ngay bây giờ có thể giúp bạn đạt thành công mỹ mãn, nhưng nếu thực hiện vào một ngày nào đó, một lúc nào đó, e rằng bạn chỉ gặp thất bại mà thôi.

Một lần, tôi ghé thăm một người bạn cũ. Cô ấy vừa mới tham dự một cuộc họp quản lý. Khi gặp nhau, tôi nhận ra rằng dường như cô ấy đang muốn chia sẻ với tôi một chuyện gì đó.

“Anh biết không, tôi triệu tập cuộc họp cấp quản lý sáng nay vì tôi muốn nghe ý kiến của mọi người trước một số thay đổi trong chính sách đã được đề xuất. Vậy mà tôi đã nhận được những gì?”, Cô ấy cho biết: “Có sáu nhà quản lý của chúng tôi tham dự buổi họp, nhưng chỉ duy nhất một người có ý kiến đóng góp. Hai người khác cũng phát biểu, nhưng chỉ lặp lại lời của tôi mà thôi. Lúc đó tôi cảm thấy như thể mình đang trò chuyện với những người ù lì vậy. Thú thực, tôi không thể hiểu được họ đang nghĩ gì nữa”. Cô nói tiếp: “Như anh thấy đấy, tôi cứ hy vọng họ sẽ nói được điều gì thiết thực, và cho tôi biết họ đang nghĩ gì. Suy cho cùng, những chính sách kia ảnh hưởng trực tiếp đến họ kia mà.”

Cô bạn của tôi chẳng hề nhận được sự giúp đỡ nào trong buổi họp. Nhưng nếu sau buổi họp, bạn nán lại hội trường một chút, rất có thể bạn sẽ nghe được những cộng sự viên của cô ấy bàn tán: “Tôi đã muốn nói rằng…”, “Tại sao lại không có ai đề nghị …”, “Tôi không nghĩ…”, “Chúng ta nên tiếp tục…”.

Những người thụ động thường không bao giờ nêu ý kiến trong các cuộc họp, nhưng lại nói liên hồi sau khi cuộc họp đã kết thúc, khi mà những gì họ nói không còn thay đổi được điều gì nữa. Họ bất chợt sáng suốt đến lạ thường khi mọi chuyện đã… quá muộn.

Các giám đốc kinh doanh luôn mong đợi được nghe những lời nhận xét. Những người luôn giấu giếm, hay ngại ngùng thể hiện mình sẽ chỉ khiến chính họ thiệt thòi mà thôi.

Hãy tập thói quen “nói lên suy nghĩ của mình”. Mỗi lần đưa ra một ý kiến nào đó, bạn đã tự khiến mình mạnh dạn hơn rất nhiều. Hãy tự tin thể hiện mình, với những ý kiến mang tính xây dựng.

Chúng ta đều biết các sinh viên đại học thường phải chuẩn bị rất vất vả cho bài luận văn. Với mục đích đó, anh sinh viên Joe dành cả buổi tối để tập trung vào việc học. Nhưng buổi tối của Joe lại thường diễn ra như sau:

Joe định bắt tay vào ngồi học lúc 7h tối, nhưng bữa tối hôm đó cậu ăn hơi nhiều hơn bình thường, vì vậy cậu quyết định xem ti vi nghỉ ngơi một lúc. Nhưng “một lúc” của cậu hóa ra kéo dài cả tiếng đồng hồ, vì chương trình tivi khá hấp dẫn. Lúc 8h, cậu ngồi vào bàn học nhưng lại đứng dậy ngay, vì nhớ ra lời hứa sẽ gọi điện cho bạn gái. Cuộc gọi ngốn thêm 40 phút nữa (cậu đã không nói chuyện với cô cả ngày nay rồi). Một cuộc gọi tới khác khiến cậu mất thêm 20 phút nữa. Trên đường quay trở lại bàn học, Joe lại bị cuốn hút bởi trò bóng bàn. Thế là thêm một giờ đồng hồ nữa trôi qua. Chơi bóng bàn khiến cậu ướt đẫm mồ hôi, vì thế cậu đi tắm. Rồi sau đó, cậu cần thứ gì đó ăn nhẹ. Chơi bóng bàn và cả việc tắm táp khiến cậu cảm thấy đói kinh khủng.

Thế là một buổi tối với những dự định học hành trôi tuột mất. Cuối cùng, vào lúc 1 giờ sáng, cậu mới giở sách ra, nhưng cậu đã quá buồn ngủ tới mức không thể tập trung vào môn học được nữa. Rốt cuộc, cậu đầu hàng hoàn toàn. Sáng hôm sau, cậu nói với giáo sư: “Em hy vọng thầy cho em nghỉ ngơi một chút, em mệt vì học tới tận 2h sáng vì bài kiểm tra này”.

Anh sinh viên Joe không thể bắt tay vào việc, bởi cậu dành quá nhiều thời gian để chuẩn bị hành động. Anh ta cũng không phải là nạn nhân duy nhất của chứng bệnh “chuẩn bị kỹ quá mức”. Anh nhân viên bán hàng Joe, vị giám đốc Joe, anh công nhân lành nghề Joe, ngay cả nội trợ Joe - tất cả đều vướng vào thói quen nhảy vào những cuộc nói chuyện phiếm, nghỉ giải lao, gọt bút chì, đọc sách báo, dọn dẹp bàn làm việc, xem ti vi và hàng loạt những thứ khác nữa.

Nhưng có một cách để phá bỏ thói quen đó. Hãy tự nhủ: “Ngay bây giờ, tôi đã có điều kiện để bắt đầu. Tôi không thể có được thứ gì cả, nếu cứ trì hoãn chưa làm. Thay vì dành thời gian và công sức cho việc ‘chuẩn bị sẽ làm” , tôi sẽ bắt đầu hành động”.

Một giám đốc của một nhà máy sản xuất dụng cụ kỹ thuật đã nói trước một nhóm các vị giám đốc bán hàng: “Điều chúng ta mong muốn có được hơn bất cứ thứ gì khác trong công việc là có nhiều người cùng hợp sức tạo ra những ý tưởng hay ho và biến chúng thành hiện thực. Không có một công việc nào trong hệ thống sản xuất và xây dựng thị trường của chúng ta là không thể làm tốt hơn, đạt hiệu quả thực sự hơn. Tôi không hề có ý nói rằng công việc chúng ta đang làm là không tốt. Thậm chí, chúng ta đang làm rất tốt. Nhưng, như mọi công ty đang phát triển khác, chúng ta cần những sản phẩm mới, thị trường mới và những cách làm mới tốt hơn trước. Chúng ta phải dựa vào những người chủ động và có nhiều sáng kiến. Họ chính là những người mang thành công đến cho tập thể”.

Sáng kiến thực ra là một dạng hành động đặc biệt. Đó là thực hiện một việc gì đó - mà bạn không bắt buộc phải làm - có giá trị. Một người giàu sáng kiến luôn có cơ hội nhận được mức thu nhập cao trong mọi lĩnh vực, ngành nghề.

Giám đốc nghiên cứu marketing của một công ty sản xuất dược phẩm đã kể cho tôi làm cách nào mà anh ấy giành được vị trí đó. Câu chuyện của anh thực sự là một bài học minh chứng tuyệt vời cho sức mạnh của sáng kiến.

Anh ấy kể: “Lúc tôi đang là một đại lý bán hàng cách đây 5 năm, tôi nảy ra một ý tưởng. Tôi phát hiện ra chúng tôi đang thiếu thông tin về khách hàng tiềm năng. Tôi lên tiếng về sự cần thiết của hoạt động nghiên cứu thị trường với mọi người ở đây. Lúc đầu, không ai chịu nghe tôi cả, bởi người quản lý không thấy được tầm quan trọng của nó.

Tôi bị ám ảnh thực sự bởi ý tưởng nghiên cứu thị trường. Vì vậy tôi không hề ngại khó khăn để đề nghị với cấp trên cho phép chuẩn bị một bản báo cáo trong vòng một tháng về ‘Thông tin thị trường thuốc’. Tôi thu thập thông tin từ mọi nguồn kiếm được. Tôi kiên trì với công việc, và không lâu sau, các vị quản lý cùng với những nhân viên bán hàng khác đều cảm thấy họ thực sự hứng thú với những thứ tôi đang làm. Một năm sau, tôi được miễn những công việc hàng ngày của mình để tập trung nghiên cứu và phát triển ý tưởng.

Anh cho biết thêm: “Mọi việc còn lại cứ tự nó phát triển hơn nữa. Đến bây giờ, tôi đã có hai trợ lý, một thư ký và một khoản thu nhập hàng năm gấp ba lần 5 năm trước đó”.

(Trích cuốn sách “Dám nghĩ lớn” do Công ty First News phát hành)

Khủng hoảng

Mỗi người dân chi 10.000 USD cho khủng hoảng

http://vnexpress.net/GL/Kinh-doanh/Quoc-te/2009/09/3BA13717/

Quỹ Tiền tệ Quốc tế IMF cho biết nhóm 20 nước giàu nhất thế giới đã chi 10,8 nghìn tỷ USD trong suốt năm qua để chống chọi với cuộc khủng hoảng tài chính mang tầm thế kỷ.

Theo tính toán của BBC, với quy mô dân số 1 tỷ người, tính ra mỗi người dân trong G20 đã tốn kém 10.000 USD vì cuộc khủng hoảng này. Nước càng giàu, số tiền chi ra càng lớn, chẳng hạn Mỹ bỏ ra 3.600 tỷ USD, Anh chi 2.400 tỷ USD, còn Trung Quốc và các nền kinh tế mới nổi cũng tốn 1.600 tỷ USD.

Xét về quy mô, Anh tỏ ra chịu chi nhất khi lượng tiền kích thích kinh tế chiếm tới 95% GDP, tương đương 50.000 USD tính theo đầu người. Tổng các gói kích cầu của Mỹ có giá trị tuyệt đối lớn nhất, song chỉ chiếm 26% GDP và mỗi người dân nước này chỉ tốn chừng 10.000 USD.

So sánh quy mô gói kích cầu của Anh và Mỹ. Nguồn: BBC
So sánh quy mô gói kích cầu của Mỹ và Anh. Nguồn: BBC

Phần lớn số tiền kích cầu này đều được dùng để bảo trợ cho hệ thống ngân hàng vì đây chính là lĩnh vực có thể kéo cả nền kinh tế vượt khủng hoảng. Tuy nhiên, liệu toàn bộ số tiền cứu trợ đi ra từ ngân sách có quay trở về trọn vẹn hay không là câu hỏi chưa có lời giải đáp. Người ta chỉ có thể xem cuộc khủng hoảng tài chính này nghiêm trọng tới nỗi nào mà kéo cả kinh tế toàn cầu vào cuộc suy thoái lớn nhất 60 năm qua. Có một điều chắc chắn là những nước càng giàu càng chịu hậu quả khốc liệt hơn, chẳng hạn như Mỹ hay Anh, nơi lĩnh vực tài chính đóng vai trò quan trọng trong nền kinh tế.

Hơn 10 nghìn tỷ USD kể trên mới tính phần ngân sách chính phủ bỏ ra. Còn thiệt hại của các tập đoàn cũng lên đến hàng nghìn tỷ. Các hãng tài chính tư nhân ở Mỹ đã phải bỏ ra ngoài sổ sách khoảng 4.000 tỷ USD. Hai phần ba khoản lỗ khổng lồ này thuộc về các ngân hàng quốc tế như Citigroup hay RBS.

Tranh biếm họa về cuộc khủng hoảng. Nguồn: The Age
Tranh biếm họa về cuộc khủng hoảng tài chính tại Mỹ. Nguồn: The Age

Theo BBC, các ngân hàng phải mất cả 10 năm cày cuốc mới kiếm được khoản lãi tương đương số tiền đã mất trong khủng hoảng. Và cũng vì cú sốc này, các ngân hàng sẽ rất khó khăn để kiếm đủ nguồn lực tài chính đảm bảo hoạt động một cách an toàn. Giới chuyên gia lo ngại sẽ mất vài năm, có thể hàng thập kỷ trước khi hoạt động cho vay ở các ngân hàng trở về mức bình thường như trước khủng hoảng. Cùng với sự sụp đổ niềm tin vào thị trường tài chính, việc các ngân hàng hạn chế cho vay đã và đang là vấn đề khiến kinh tế tăng trưởng chậm lại.

Dự báo kinh tế thế giới có nguy cơ giảm tăng trưởng khoảng 2,3% trong năm nay. Điều đó có nghĩa, GDP toàn cầu mất 1.000 tỷ USD và sẽ có thêm nhiều người mất việc làm. Trong vòng năm năm tới, nợ chính phủ của Anh dự kiến sẽ lên đến 1.400 tỷ bảng, thay vì mức 600 tỷ hiện nay. Trong khi số nợ của Nhà Trắng vào khoảng 10.000 tỷ USD. Nợ chính phủ của ngày hôm nay sẽ đè nặng lên vai những người đóng thuế trong tương lai, những người lẽ ra chỉ có thể cáng đáng việc góp tiền với chính phủ để lo các dịch vụ y tế và giáo dục cơ bản.

Song Linh

Việt Nam hao phí năng lượng gấp 2 lần thế giới

http://vnexpress.net/GL/Xa-hoi/2009/09/3BA136F2/

Để tạo ra 1.000 USD GDP, Việt Nam phải tiêu tốn khoảng 600 kg dầu quy đổi, cao gấp 1,5 lần so với Thái Lan và gấp 2 lần mức bình quân của thế giới. Việt Nam đang đứng trước nguy cơ phụ thuộc vào năng lượng nhập khẩu.

Sáng nay, Ủy ban Thường vụ Quốc hội đã nghe báo cáo tờ trình của Chính phủ và thảo luận dự án Luật sử dụng năng lượng tiết kiệm và hiệu quả.

Theo Bộ trưởng Công thương Vũ Huy Hoàng, được thiên nhiên ưu đãi và có gần như tất cả các nguồn tài nguyên năng lượng, nhưng khả năng khai thác, chế biến và sử dụng ở nước ta còn hạn chế. Giai đoạn 2010-2020 có thể xuất hiện sự mất cân đối giữa khả năng cung cấp và nhu cầu sử dụng các nguồn năng lượng nội địa, và Việt Nam chuyển từ nước xuất khẩu thành nước nhập khẩu năng lượng, mức độ phụ thuộc vào năng lượng nhập khẩu ngày một tăng.

Bộ trưởng Hoàng cũng cho hay, tình trạng lãng phí năng lượng ở nước ta rất lớn. Hiệu suất sử dụng nguồn năng lượng trong các nhà máy điện đốt than, dầu chỉ đạt 28-32%, thấp hơn so với các nước phát triển 10%; hiệu suất các lò hơi công nghiệp chỉ đạt khoảng 60%, thấp hơn mức trung bình của thế giới chừng 20%.

Theo Bộ Công thương, cường độ năng lượng trong công nghiệp của Việt Nam cao hơn Thái Lan và Malaysia khoảng 1,5-1,7 lần (tức là để làm ra một giá trị sản phẩm như nhau, nước ta phải tiêu tốn năng lượng gấp 1,5-1,7 lần). Tỷ lệ giữa tăng trưởng nhu cầu năng lượng so với tăng trưởng GDP của Việt Nam lên đến 2 lần, trong khi ở các nước phát triển tỷ lệ này là dưới 1.

Bộ trưởng Vũ Huy Hoàng cho biết, tiềm năng tiết kiệm năng lượng trong công nghiệp sản xuất xi măng, thép, sành sứ, đông lạnh... của nước ta có thể đạt trên 20%; lĩnh vực xây dựng dân dụng, giao thông vận tải có thể lên tới trên 30%; khu vực sinh hoạt và hoạt động dịch vụ tiềm năng tiết kiệm cũng không nhỏ. Chi phí bỏ ra để tiết kiệm 1 kWh điện năng ít hơn nhiều so với chi phí đầu tư để sản xuất ra 1 kWh trong các nhà máy điện.

Ngoài ra, do hơn 80% nguồn năng lượng nước ta sử dụng nhiên liệu hóa thạch, nhiên liệu có nguồn gốc hữu cơ nên quá trình cháy nhiên liệu nói riêng và hoạt động năng lượng nói chung đều là những nhân tố lớn tham gia gây ô nhiễm môi trường. "Việc sử dụng năng lượng tạo ra khoảng 25% lượng phát thải CO2 và khoảng 15% tổng lượng khí nhà kính. Nếu tiết kiệm sử dụng năng lượng cũng có nghĩa là giảm thiểu tác động xấu đến môi trường", ông Hoàng nói.

Chủ nhiệm Ủy ban Khoa học, Công nghệ và Môi trường Đặng Vũ Minh cũng cho rằng, cần thiết phải ban hành Luật Sử dụng năng lượng tiết kiệm và hiệu quả để đảm bảo an ninh năng lượng quốc gia, bảo vệ môi trường và ứng phó với biến đổi khí hậu...

"Để tạo ra 1.000 USD GDP, nước ta phải tiêu tốn khoảng 600 kg dầu quy đổi, cao gấp 1,5 lần so với Thái Lan và gấp 2 lần mức bình quân của thế giới. Ngành điện mỗi năm phải tăng trưởng đến 14-15% mới đáp ứng được yêu cầu tăng 6-8% GDP, trong khi bình quân thế giới, để tăng 1% GDP cũng chỉ tăng 1,2-1,5% năng lượng tiêu thụ", ông Minh đưa ra dẫn chứng.

Về nguyên nhân gây lãng phí và sử dụng không hiệu quả năng lượng, theo ông Minh là do công nghệ lạc hậu; điện bị cắt giảm thường xuyên; hệ thống thiết bị, đường dây truyền tải ở một số khu vực đã quá cũ, chưa được thay thế; mục tiêu sử dụng năng lượng tiết kiệm và hiệu quả chưa đặt ra đúng tầm quan trọng; công tác quản lý sử dụng năng lượng còn nhiều bất hợp lý...

Góp ý về dự thảo Luật, Chủ nhiệm Ủy ban Văn hóa, Giáo dục, Thanh niên, Thiếu niên và Nhi đồng Đào Trọng Thi cho rằng, việc tách rời khai thác, sản xuất và sử dụng năng lượng là không hợp lý. Sản xuất phải gắn liền với sử dụng bởi nếu sản xuất thừa thì tiết kiệm mấy cũng không hiệu quả.

Cùng quan điểm, Chủ nhiệm Ủy ban Pháp luật Nguyễn Văn Thuận cho hay, không nước nào có Luật sử dụng năng lượng tiết kiệm mà chỉ là Luật quản lý và sử dụng năng lượng hiệu quả. "Cách tiếp cận như thế này thì không phải. Đạo luật này đọc lên chả có ý nghĩa gì. Nếu có thì nên gọi là Luật Quản lý và sử dụng năng lượng tiết kiệm để thấy được vai trò của Bộ Công thương", ông Thuận nói.

Khẳng định việc khai thác và sử dụng là quy trình khép kín, Chủ nhiệm Ủy ban Tài chính, Ngân sách Phùng Quốc Hiển cho rằng cần xem xét lại phạm vi điều chỉnh của Luật. "Tôi kỳ vọng dự án luật này sẽ giải quyết được nhiều vấn đề nhưng đọc thì thấy có nhiều điểm chung chung, tưởng rằng đó là chương trình quốc gia về tiết kiệm năng lượng chứ không phải là luật", ông Hiển bày tỏ.

Đứng ở góc độ người dân, Trưởng ban Dân nguyện Trần Thế Vượng cho biết, ai cũng mong muốn sử dụng năng lượng hiệu quả trong khi tình trạng khai thác tài nguyên khoáng sản của chúng ta hiện nay rất lãng phí.

"Ngành điện thiếu điện nên cắt, người dân dùng ít điện cũng tiết kiệm nhưng tính hiệu quả thì chưa chắc đã có. Hao phí trên đường truyền tải đổ hết vào giá điện cho người dân. Đó có phải là lãng phí không? Nếu chỉ khoanh lại trong phạm vi sử dụng thì không thỏa đáng", ông Vượng cho biết thêm.

Theo dự án Luật, Nhà nước khuyến khích, tạo điều kiện thuận lợi để các tổ chức, cá nhân tham gia sử dụng năng lượng tiết kiệm và hiệu quả trong mọi lĩnh vực của đời sống kinh tế xã hội vì mục tiêu bảo vệ môi trường và phát triển bền vững; Đẩy mạnh nghiên cứu phát triển và sử dụng năng lượng tái tạo...

Các phương tiện, thiế bị sử dụng năng lượng sẽ được quản lý chặt chẽ để từng bước nâng cao hiệu suất sử dụng năng lượng thông qua hoạt động dán nhãn tiết kiệm năng lượng. Tiến tới loại bỏ dần các trang thiết bị, công nghệ tiêu tốn năng lượng. Chuyển giao công nghệ sử dụng nhiên liệu tái sinh, nhiên liệu sinh học trong giao thông vận tải...

Bên cạnh việc khuyến khích người dân sử dụng năng lượng tiết kiệm và hiệu quả, dự án Luật cũng chỉ rõ, các cơ quan, tổ chức sử dụng ngân sách Nhà nước phải xây dựng phương án tiết kiệm năng lượng, báo cáo tình hình tiêu thụ hằng năm...

Tiến Dũng

samedi 12 septembre 2009

An toàn trong vải và đồ chơi

http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=336137&ChannelID=3

Thứ Năm, 10/09/2009, 09:45 (GMT+7)

Vá lại lỗ thủng quy phạm an toàn trong vải và đồ chơi

Sau các phát hiện về vải Trung Quốc nhiễm formaldehyt và đồ chơi trẻ em không an toàn, mới đây, cơ quan chức năng đưa ra quy chuẩn an toàn về đồ chơi sản xuất trong nước và nhập khẩu, áp dụng từ 15-4-2010.

Trước đây, đánh giá mức độ an toàn đồ chơi trẻ em theo tiêu chuẩn Việt Nam, chỉ xét về yêu cầu cơ lý, giới hạn mức xâm nhập của các độc tố có trong thú nhồi bông, đồ chơi mà không có quy định cụ thể về formaldehyt. Theo quy định mới ban hành, đồ chơi trẻ em chỉ được phép bán ra thị trường sau khi sản phẩm được chứng nhận phù hợp với các tiêu chuẩn về an toàn, chẳng hạn về độ pH hay hàm lượng chất độc hại formaldehyt.

Cụ thể, chất lỏng có trong đồ chơi không được có độ pH nhỏ hơn 3 hoặc lớn hơn 10, các chi tiết vải dệt không được chứa formaldehyt tự do và formaldehyt đã thuỷ phân vượt quá 30mg/kg, các chi tiết gỗ liên kết bằng keo dán không được chứa formaldehyt giải phóng vượt quá 80mg trên một ký. Đối với các loại đồ chơi dùng điện không được dùng nguồn điện có điện áp danh định vượt quá 24V và không một bộ phận nào có điện áp danh định hoặc tức thời vượt quá 24V…

Hiện nay, đồ chơi trẻ em được bán trên thị trường chủ yếu là hàng Trung Quốc, trong nước không nhiều. Hầu hết các sản phẩm chỉ ghi rất sơ sài công dụng, lứa tuổi được phép sử dụng.

Một người phụ trách công tác kiểm tra chất lượng của trung tâm Kỹ thuật tiêu chuẩn đo lường chất lượng 3 cho biết: thực tế đồ chơi trẻ em trên thị trường đến hơn 90% là hàng nhập không qua kiểm tra. Theo số liệu tổng hợp của cục Quản lý chất lượng hàng hoá, năm 2008, tổng số đồ chơi được đăng ký kiểm tra chất lượng chỉ có 1.030 mẫu. Trong khi tổng số trẻ em dưới ba tuổi không ít hơn ba triệu.

Theo giới kinh doanh đồ chơi trẻ em, điều đáng lo ngại không phải là quy trình kiểm định và gắn dấu hợp quy mà là nạn làm giả dấu và việc kiểm tra có được thực hiện đồng bộ từ cửa hàng, siêu thị cho tới chợ, tiệm tạp hoá. Thêm vào đó, việc kiểm tra độ pH, độ độc hại cho đồ chơi trẻ em có thể làm tăng thêm chi phí cho việc bán hàng. Mức phí kiểm định khoảng 1,2 triệu đồng/mẫu.

Tại Việt Nam hiện có ba cơ quan được quyền chứng nhận hợp quy theo quy định của tổng cục Đo lường chất lượng là trung tâm Kỹ thuật tiêu chuẩn và đo lường chất lượng (Quatest) 1, 2 và 3. Trên thực tế thì việc kiểm tra và chứng nhận an toàn cho đồ chơi trẻ em chỉ có trung tâm 1 và 3.

Ông Hoàng Lâm, phó giám đốc Quatest 3 cho biết: “Chính vì vậy mà việc áp dụng chứng nhận hợp quy này mới có thời gian chuẩn bị khá dài, đến giữa tháng 4.2010 là để các trung tâm có thời gian chuẩn bị nâng cao năng lực cạnh tranh của mình, các doanh nghiệp có thời gian chuẩn bị để làm tốt ngay từ khâu chọn nguyên liệu, sản xuất”. Ông Lâm cho biết thêm, nhà sản xuất nên tham vấn trước để có điều chỉnh sản xuất cho phù hợp.

Theo tin từ bộ Công thương, dự thảo thông tư tạm thời giới hạn cho phép hàm lượng formaldehyt tồn dư trên sản phẩm dệt may dành cho trẻ em dưới 24 tháng tuổi không quá 30mg một ký.

Theo đó, hàm lượng formaldehyt trên sản phẩm dệt may tiếp xúc trực tiếp với da (quần áo lót, mũ, găng tay, bít tất, khăn tay, khăn choàng đầu, áo sơ mi, váy dài, chân váy, quần) tối đa là 75mg/kg và 300mg/kg đối với loại không hoặc một phần nhỏ bề mặt tiếp xúc trực tiếp với da (áo vest, áo khoác dài, áo len, rèm cửa, vải bọc đệm, vải lót). Dự thảo còn quy định tạm thời danh mục 22 nhóm amin thơm (cũng chống ẩm mốc, chống nhăn vải) với hàm lượng tồn dư không quá 30mg/kg sản phẩm dệt may.

Theo SÀI GÒN TIẾP THỊ

10.000 website cho doanh nghiệp

http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=336234&ChannelID=11

Thứ Sáu, 11/09/2009, 03:35 (GMT+7)

Hỗ trợ xây dựng 10.000 website cho doanh nghiệp

TT - Tạp chí Thương Hiệu Việt (thuộc Liên hiệp Các hội khoa học và kỹ thuật VN) vừa công bố chương trình 10.000 website miễn phí các chi phí về thiết kế, xây dựng, tên miền và hướng dẫn điều hành.

Tất cả website đều có tên miền thv.vn. Chương trình được triển khai nhằm tăng cường hỗ trợ doanh nghiệp trong việc ứng dụng công nghệ thông tin vào kinh doanh, xây dựng và quảng bá thương hiệu. Đơn vị này thu phí dung lượng khoảng 1,5 triệu đồng/năm/website.

B.HOÀN

Đường bay vàng

http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=336424&ChannelID=11

Thứ Bảy, 12/09/2009, 00:00 (GMT+7)

Nhiều ý kiến yêu cầu nghiên cứu kỹ “đường bay vàng”

TT - Sáng 11-9 tại TP.HCM, một nhóm các nhà khoa học, các chuyên gia trong ngành hàng không và không quân tổ chức hội thảo về “đường bay vàng”. Đây là đường bay dựa theo kinh tuyến 106 độ đông, đường bay thẳng Hà Nội - TP.HCM, theo đề xuất của ông Mai Trọng Tuấn, cựu phi công quân sự.

Phần lớn ý kiến ủng hộ “đường bay vàng” và đề nghị đây là một đề tài khoa học mà Viện Khoa học hàng không nên chủ trì các cuộc hội thảo và công khai những tài liệu nghiên cứu, chính thức cho mọi người biết.

PGS.TS Nguyễn Thiện Tống, nguyên chủ nhiệm bộ môn kỹ thuật hàng không ĐH Bách khoa TP.HCM, nhận xét: “Về mặt khoa học, đường bay mới ngắn hơn, tiết kiệm xăng dầu, tiết kiệm khấu hao máy móc... Về vấn đề an toàn thì đường bay mới nằm vùng bên trong ít bị gió hơn vùng ngoài biển. Theo tôi, áp dụng đường bay mới sớm chừng nào có lợi chừng đó”. Theo TS Tống, hiệp định bầu trời mở rộng bắt đầu có hiệu lực từ năm 2010, khi đó máy bay của một quốc gia thành viên ASEAN được bay tới thủ đô của bất kỳ nước thành viên nào là điều kiện thuận lợi để mở đường bay thẳng này.

TRẦN HUỲNH

dimanche 23 août 2009

Thứ Bảy, 22/08/2009, 16:55 (GMT+7)

Cuộc lấy đi vĩ đại

Công nhân Trung Quốc và công nhân người Chad cùng làm việc ở công trường thăm dò dầu khí ở châu Phi - Ảnh: nytimes.com
TTCT - Loạt bài của tác giả Richard Behar: “Trung Quốc tung hoành châu Phi” (China storms Africa) đăng trên tạp chí Fast Company đã được xếp vào “Top 50 bài báo hay nhất năm 2008” của Emerald Management Reviews Citation of Excellence, một cơ sở dữ liệu quản lý hàng đầu thế giới. CNN gọi đây là “một trong những bài báo quan trọng nhất trong năm”.

Được sự đồng ý của tác giả, TTCT trích dịch loạt bài này. Các tít tựa trong bài là của tòa soạn TTCT. Bản nguyên gốc tiếng Anh có thể tìm thấy ở địa chỉ http://www.fastcompany.com/chinastormsafrica.

Là một vùng bình nguyên rộng lớn bao gồm 49 quốc gia, vùng Hạ Sahara (châu Phi) đại diện cho 1/5 diện tích đất của Trái đất. Thế nhưng tổng giá trị nền kinh tế của nó lại nhỏ hơn nền kinh tế của tiểu bang Florida, Mỹ. Nơi đây 300 triệu người sống dưới mức 1 USD/ngày.

Một vùng đất ngày càng trở nên lạc hậu và bị tàn phá bởi bệnh tật, nghèo đói, chiến tranh. Một vùng đất đang tuyệt vọng tìm kiếm mọi thứ - tiền, mậu dịch, đầu tư, hạ tầng - và ở một vị thế vô cùng yếu để có thể đàm phán chiến lược với các đối tác nước ngoài. Rằng nó sẵn sàng bán mọi thứ cho ai trả giá cao nhất. Vậy mà giờ đây vùng đất này đang trở thành hiện trường của một trong những cuộc chiến tranh giành tài nguyên khốc liệt nhất mà thế giới từng chứng kiến.

“Vùng đất Phi Hoa”

Trong khi Hoa Kỳ đang bị vướng bận vào cuộc chiến ở Iraq, trong khi các nhà kinh tế học lo viết các bài báo tranh cãi về việc liệu các nguồn tài nguyên thiết yếu trên thế giới có đang cạn kiệt đi hay không, thì Trung Quốc (TQ) không hề do dự. Chỉ trong vài năm ngắn ngủi TQ đã trở thành quốc gia - nhà đầu tư hùng hổ nhất ở châu Phi. Sự xâm lấn thương mại này của TQ là một cột mốc quan trọng đối với sự phát triển của vùng Hạ Sahara kể từ sau thời kỳ chiến tranh lạnh. Nó được so sánh như một “cơn sóng thần” và vùng đất này bây giờ còn được gọi là vùng “Chin Africa” (Phi Hoa).

Hiện có nhiều người Hoa sinh sống ở Nigeria hơn là số lượng người Anh trong thời thực dân. Đâu đâu ở lục địa đen cũng thấy người TQ, từ các tập đoàn nhà nước cho đến các thương gia đơn lẻ. Cứ mỗi siêu dự án được Chính phủ TQ công bố lại tạo ra một làn sóng kinh tế và di dân ở đây.

TQ tuyên bố năm 2006 là “Năm của châu Phi”, và chính phủ nước này thực hiện liên tiếp các chuyến lưu diễn kiểu như ngôi sao nhạc rock đến đây. Chưa từng có quốc gia nào thể hiện ý chí hay có khả năng làm vui lòng các nhà lãnh đạo châu Phi đến như thế. Và không như Hoa Kỳ đem quân đến Iraq vì lý do chống khủng bố hay nhân đạo, người TQ hiện diện ở châu Phi để lấy những gì họ cần cho cỗ máy của mình. Hiện tượng này còn được đặt tên là “Cuộc lấy đi vĩ đại của người TQ” (The great Chinese takeout).

Ngấu nghiến cả thế giới cho bữa sáng

Nhà tương lai học Sunter đã nói: “TQ đang đem 1,3 tỉ dân số đi qua một cuộc cách mạng công nghiệp mà không sở hữu thuộc địa hay nguồn tài nguyên đáng kể nào ngoại trừ than đá. Cách duy nhất để có thể làm được điều này là thiết lập các hợp đồng cung cấp dài hạn với các quốc gia giàu tài nguyên khác”.

Tôi đến Maganja da Costa, địa phương nghèo nhất ở Mozambique. Nơi đây cũng là bản doanh của Madeiras Alman, chi nhánh của một tập đoàn Đài Loan và là nhà xuất khẩu gỗ lớn nhất từ Mozambique về TQ.

Văn phòng công ty hóa ra chỉ là một chiếc xe kéo, không có ai bên trong. Tuy nhiên trong chốc lát tôi đã bị vây quanh bởi khoảng chục người dân địa phương đến đòi lương. “Họ tưởng anh là ông chủ TQ” - người phụ tá giải thích.

Sau khi hiểu ra và bình tĩnh trở lại, những người này nói là đã bị chèn ép lương công. Họ được hứa sẽ được trả 120 USD cho ba tháng làm việc gãy lưng - nâng các súc gỗ cỡ xà nhà bằng tay lên xe tải, thế nhưng chỉ nhận được có 25 USD. Họ đã kéo đến văn phòng này suốt mấy tháng trời để tìm những người quản lý không còn xuất hiện.

“Hãy để cho Trung Hoa ngủ yên - câu nói nổi tiếng của hoàng đế Napoleon - bởi khi thức dậy nó sẽ làm rung chuyển cả thế giới”. Ngày nay, TQ không những đã thức dậy mà nó còn ngấu nghiến cả thế giới để làm bữa ăn sáng. Chỉ trong vòng một vài năm, đất nước này đã trở thành nguồn tiêu thụ số 1 trên thế giới về nguyên liệu gỗ cũng như kẽm (chiếm 30% nhu cầu toàn thế giới), sắt và thép (27%), chì (25%), nhôm (23%), đồng (22%) cùng với nicken, thiết, than đá, bông vải và cao su. Toàn bộ vùng Hạ Sahara hiện chỉ sử dụng 1/20 số lượng thép TQ đang sử dụng. Và mặc dù TQ đang ở vị trí thứ hai thế giới về tiêu thụ dầu hỏa sau Mỹ nhưng quốc gia này đang chuẩn bị vượt qua.

Một phần năm nhân loại đang sống ở TQ, và một bộ phận ngày càng gia tăng ở quốc gia này đang theo đuổi một lối sống tiêu thụ, hay gọi là hưởng thụ. Nếu GDP đầu người của họ (hiện tại khoảng 6.500 USD) tiến gần đến mức của Hàn Quốc trong 20 năm tới thì lượng tiêu thụ của TQ về nhôm và quặng sắt sẽ gia tăng 5 lần, dầu hỏa 8 lần và đồng 9 lần.

Vượt cả Ngân hàng Thế giới về viện trợ­

Một cửa hàng của người Trung Quốc ở thủ đô Ndjamena, Cộng hòa Chad - Ảnh: nytimes.com

Ở vùng Hạ Sahara, người Hoa dường như xuất hiện ở mọi nơi: chặt cây ở Mozambique, khoan dầu ở Sudan, đào mỏ đồng ở Zambia, mở nhà máy dệt ở Kenya, thăm dò uranium ở Zimbabwe, mua côban ở Congo, làm đường cao tốc ở Angola. Họ phóng vệ tinh cho Nigeria và thiết lập hệ thống điện thoại ở vùng quê Ghana và một loạt quốc gia khác.

Bệnh viện, ống nước, đập nước, đường sắt, sân bay, khách sạn, sân vận động, nhà quốc hội - hầu như tất cả đều có liên hệ tới sự tiếp cận của TQ đến các nguồn tài nguyên thiên nhiên ở những quốc gia đó.

Một ngân quỹ chính phủ 5 tỉ USD trong vòng 50 năm được lập ra để khuyến khích các công ty TQ đến đầu tư ở châu Phi. Một gói cho vay trị giá 9 tỉ USD cho Congo. Một phần góp vốn 5,6 tỉ USD ở Standard Bank, ngân hàng lớn nhất tại châu lục này. Và vào tháng 4-2008, 40 tỉ USD cùng những cam kết hỗ trợ tín dụng xuất khẩu để giúp tài trợ đầu tư ở Nigeria, nhà sản xuất dầu hỏa lớn nhất ở châu Phi.

Sự ảnh hưởng ở tầm mức như thế đe dọa triệt tiêu kết quả những nỗ lực của các tổ chức thế giới nhằm thúc đẩy các chính phủ châu Phi cải thiện nhân quyền và sự minh bạch của chính phủ. Như Sahr Johny, đại sứ Sierra Leone ở TQ, nói về những dự án của TQ ở châu Phi: “Họ chỉ đến và làm. Chúng tôi không tổ chức các cuộc họp về đánh giá tác động môi trường, về nhân quyền, về quản trị tốt hay quản trị xấu gì cả. Tôi không nói như vậy là đúng. Tôi chỉ nói đầu tư của TQ thành công là vì họ không hề đặt ra các chuẩn mực cao nào cả”.

Mỗi dự án đều liên quan tới một chính khách

Vào bất kỳ thời điểm nào cũng đều có khoảng 800 tập đoàn TQ của nhà nước hay được nhà nước kiểm soát đang hoạt động ở châu Phi, trong đó Ngân hàng Xuất nhập khẩu TQ cung cấp vốn cho hơn 300 dự án ở ít nhất 36 nước.

Hàng chục ngàn công ty tư nhân và doanh nhân cũng góp mặt. Ở quốc gia bé xíu Lesotho, gần phân nửa số siêu thị do người Hoa làm chủ và điều hành. Mauritius, bản doanh của nhiều nhà máy TQ, vừa đưa tiếng Hoa vào chương trình giáo dục quốc gia.

Tổng trị giá viện trợ của TQ ở châu Phi - một bí mật được giữ gìn cẩn thận - được cho là đã vượt qua viện trợ của Ngân hàng Thế giới.

Trên đường quay trở về Queliname (Mozambique), chúng tôi đến một thị trấn - nơi duy nhất có trạm kiểm soát trước khi gỗ rừng được chất lên tàu container. Cách đó vài dặm, một xe tải chở gỗ mà chúng tôi theo dõi bỗng dừng lại bên vệ đường. Một người đàn ông leo xuống và biến mất vào một ngôi nhà ẩn mình sau rặng cây.

30 phút sau anh ta quay trở ra và chiếc xe tải tiếp tục chạy đến trạm kiểm soát. Joao, viên cảnh sát bảo vệ rừng, tiến đến xe chúng tôi, bực tức thốt lên: “Người TQ đã lót tay cho nhân viên kiểm tra ở trạm kiểm soát. Thật là tệ hại. Họ đưa tiền cho người Mozambique để đốn cây quá mức và đem đến châu Á, rồi người Mozambique sẽ chẳng bao giờ có thể phát triển được. Các biện pháp kiểm soát của chính phủ chả có hiệu quả gì do có tham nhũng”.

Hãy thử nhân cảnh tượng trong một ngày ấy lên 100.000 lần, bạn sẽ bắt đầu hiểu được trò chơi ở đây... Một nhà điều tra rửa tiền đã nói với tôi: “Mỗi một dự án ở châu Phi đều phải có một chính khách dính vào. Ở những dự án lớn thì phải là tổng thống hay ngoại trưởng. Tôi không biết một quốc gia nào ở châu Phi mà không có điều đó, có lẽ ngoại trừ Nam Phi”.

Trong phương thức ngoại giao sổ sách của TQ, các chính phủ châu Phi sẽ nhận được các thỏa thuận hàng tỉ USD để đổi lại quyền khai thác khoáng sản, gỗ nguyên liệu hay dầu hỏa. Khoản tiền được đưa ra thành một tập hợp bao gồm tiền mặt, đầu tư, tín dụng rẻ và viện trợ; một số khoản được dành riêng cho các dự án hạ tầng như đập thủy lợi, sân bay, cầu đường, nhà máy điện, đường ống dẫn.

Những dự án hạ tầng như vậy một mặt là rất cần thiết để đảm bảo cho hoạt động hiệu quả của TQ ở đất nước sở tại, mặt khác cũng giúp kích thích nền kinh tế địa phương. Và dĩ nhiên, những sổ sách đóng kín của TQ khiến chúng ta không thể nào biết được những khoản tiền đó thật sự đi đâu. Những phi vụ nặng đô “không điều kiện” như vậy khiến các dự án của TQ trở nên rất khó cạnh tranh bởi các công ty của phương Tây, và tất nhiên là rất khó cưỡng lại đối với giới chóp bu của các quốc gia vùng Hạ Sahara.

Ngoài hệ thống thông lệ quốc tế

Chính phủ TQ luôn gợi lại hình ảnh của thời “xâm lăng thuộc địa” và lịch sử chung với người châu Phi như là những quốc gia bị đô hộ bởi ngoại bang. Và Chính phủ TQ không ngừng nói rằng TQ sẽ không bao giờ “áp đặt ý muốn” của họ lên bất kỳ quốc gia nào. Quả là một sự hả dạ hả lòng cho các nước châu Phi sau nhiều năm phải chịu đựng các khoản cho vay của phương Tây luôn kèm theo các điều kiện về quản trị quốc gia, tôn trọng nhân quyền và việc chi tiêu phải hướng trực tiếp đến xóa đói giảm nghèo.

Nhưng thực tế không phải hoàn toàn như vậy. Và cũng như các dự án từ các cơ quan Chính phủ Mỹ, những dự án lớn của TQ đều bị “bó” - nghĩa là chủ yếu chỉ sử dụng các công ty, vật liệu và lao động TQ.

Khi quá cảnh ở Johannesburg, tôi gặp George Nicholls - giám đốc cơ quan tình báo doanh nghiệp lớn nhất ở châu Phi. Nicholls nói ông ta đã nghiên cứu 30 thương vụ của người TQ ở châu Phi trong suốt hai năm qua, từ quốc gia này sang quốc gia khác. “Câu hỏi là: mục tiêu cuối cùng của người TQ ở châu Phi là gì? - ông ta nói - Tôi cho rằng họ đang cố gắng tách ra khỏi hệ thống giao dịch hàng hóa của quốc tế...

Các tập đoàn và các băng nhóm tội phạm TQ đã và đang bị tố cáo đưa hối lộ, buôn lậu, làm hàng giả, tham nhũng và bán phá giá. Khi các công ty Mỹ đến tham dự bữa tiệc thì người TQ đã dọn đi tất cả rồi. Người Mỹ muốn chơi lại người TQ, nhưng người TQ rất mờ ảo, họ đi đến mọi nơi, hoạt động bên ngoài hệ thống thông lệ của quốc tế. Còn về vai trò của TQ ở châu Phi sẽ đi đến đâu, tôi cho rằng những chính sách của TQ chẳng thể nào giúp châu Phi phát triển xa hơn là trước mắt”.

TRẦN ANH THIỆN (lược dịch)

RICHARD BEHAR

Chủ Nhật, 23/08/2009, 07:43 (GMT+7)

Trích dẫn trong ngày

TT - “Chúng tôi đã lắng nghe. Chúng tôi đã nghe thấy các bạn. Và như các bạn, chúng tôi đang tập trung theo đuổi những hành động cụ thể nhằm tạo ra sự khác biệt trong thời gian tới...”.

Tổng thống Mỹ Barack Obama nói vào ngày 21-8, trong đoạn băng video phát trên trang web của Nhà Trắng nhân dịp tháng lễ Ramadan của tín đồ Hồi giáo sắp bắt đầu. Thông điệp nhằm nhấn mạnh thiện chí xây dựng khởi đầu mới giữa nước Mỹ và cộng đồng các tín đồ Hồi giáo trên toàn thế giới.

VOA

Thứ Bảy, 22/08/2009, 19:36 (GMT+7)

GS.TS. James Riedel - Đại học Johns Hopkins (Hoa Kỳ)

Việt Nam cần tạo thế chủ động cao ngay trong nước

Tranh: Hoàng Tường
Trong chuyến thăm Việt Nam vào trung tuần tháng 8, GS.TS. James Riedel của trường Quốc tế học cấp cao (SAIS) trực thuộc Đại học Johns Hopkins (Hoa Kỳ) đã dành cho Doanh nhân Sài Gòn Cuối tuần một cuộc trò chuyện xoay quanh thực trạng của nền kinh tế Việt Nam trong cơn biến động của khủng hoảng toàn cầu.

Vị giáo sư kinh tế học người Mỹ này là chuyên gia kinh tế hàng đầu về châu Á trong hơn 30 năm qua và ông đã tìm hiểu, nghiên cứu cũng như tư vấn cho Chính phủ cùng doanh nghiệp ở Ấn Độ, Indonesia, Philippines hay những nền kinh tế đã phát triển như Hong Kong, Đài Loan, Singpore, Hàn Quốc…

Đặc biệt, giáo sư cùng với vài cộng sự đã thực hiện cuộc nghiên cứu tiên phong về những chính sách hỗ trợ, phát triển thành phần kinh tế tư nhân ở Việt Nam, dưới sự tài trợ của Ngân hàng Thế giới vào những năm 1990. Ông cũng đã tham gia giảng dạy tại Chương trình Fulbright của Đại học Harvard tại TP.HCM vào năm 1998 và xuất bản nhiều cuốn sách kinh điển về kinh tế phát triển.

Gần đây nhất, Nhà xuất bản Đại học Princeton xuất bản tác phẩm mới của ông là Trung Quốc phát triển như thế nào: Đầu tư, tài chính và đổi mới (How China Grows: Investment, Finance and Reform). Hiện nay, GS.TS. James Riedel là Cố vấn cao cấp cho chương trình Star của Chính phủ Hoa Kỳ hỗ trợ Việt Nam trong việc triển khai những hiệp định thương mại song phương Việt - Mỹ.

Cuộc trò chuyện giữa ông và chúng tôi bắt đầu từ những khó khăn của kinh tế Việt Nam trong bối cảnh khủng hoảng toàn cầu, giáo sư chia sẻ:

- Trước hết, để nhận diện được những vấn đề tồn đọng mà Việt Nam đang phải đối mặt, chúng ta nên lướt qua bối cảnh chung của tình hình kinh tế thế giới cũng như của Việt Nam trong ít nhất hai năm qua.

Ở đất nước của các bạn, cuộc khủng hoảng hiện nay có thể chia ra làm hai giai đoạn. Thứ nhất là khủng hoảng trong nước, bắt đầu xuất hiện từ cách đây hai năm. Vào năm 2007, Việt Nam gia nhập WTO đã tạo nên tâm lý hứng khởi cho cả nhà đầu tư nước ngoài và chính phủ, khiến những nguồn tài chính trực tiếp và gián tiếp như FDI và FII đổ vào Việt Nam nhiều đến vô tiền khoáng hậu. Lúc đó, đồng tiền Việt Nam tăng giá, nền kinh tế bị đẩy lên quá “nóng” và hậu quả nhập siêu, lạm phát là điều không thể tránh khỏi.

Đến giữa năm 2008, khi nhận thấy những dấu hiệu này, các nhà đầu tư nước ngoài đã ngừng bỏ vốn, Nhà nước cũng có những biện pháp quyết liệt để giảm bớt lạm phát như tăng lãi suất, giảm chi tiêu công… Trong vòng hai, ba tháng, những chính sách ổn định này rõ ràng đã có hiệu quả tốt nên tình trạng nhập siêu và lạm phát giảm hẳn.

Nhưng rồi tại thời điểm này, Việt Nam lại gặp phải cuộc khủng hoảng thứ hai có xuất phát điểm từ Mỹ và trở thành nạn nhân chịu ảnh hưởng trực tiếp của suy thoái toàn cầu. Và từ cuối năm ngoái cho đến nay, tình hình càng trở nên xấu hơn. Cụ thể là Việt Nam chịu chung số phận với các nước trong khu vực, bị giảm đáng kể về lượng đầu tư (so với năm ngoái, mức độ đầu tư trực tiếp từ nước ngoài đã giảm đi khoảng một nửa).

Thâm hụt ngân sách của Nhà nước cũng tăng, phần lớn không hẳn là từ các chi tiêu kích cầu, mà vì mức thu thuế giảm sút do giá cả các mặt hàng xuất khẩu trượt giá, cụ thể là dầu khí giảm đi gần 2/3 so với cách đây hai năm.

* Trở lại với vấn đề định hướng phát triển chiến lược và các biện pháp đối phó khủng hoảng thì theo giáo sư, Việt Nam cần phải làm gì trong tình hình hiện nay?

- Đối với cuộc khủng hoảng toàn cầu, Việt Nam chỉ chịu ảnh hưởng chứ không trực tiếp gây ra, nên vấn đề không phải là làm sao giải quyết nó, mà phải tìm cách sống chung với nó. Ngoài ra, Việt Nam cũng cần đặt ra vấn đề về chiến lược kinh tế dài hạn để không chỉ vượt qua khỏi giai đoạn khó khăn này, mà còn tạo nền tảng cho sự phát triển lâu dài.

Một trong những vấn đề lớn trong chiến lược phát triển là Việt Nam - một nước đang phát triển - là có nên chấp nhận những gì mà thuyết toàn cầu hóa đề ra hay không. Thuyết toàn cầu hóa dẫn đến hệ quả là có những quốc gia ngày càng lệ thuộc vào nhau nhiều hơn.

Có người cho rằng toàn cầu hóa gây ra những rủi ro quá lớn, vì những nước đang phát triển vốn dĩ đã yếu kém về nội lực, lại phải lệ thuộc vào nước ngoài thì khi kinh tế thế giới có vấn đề, những quốc gia đó dễ rơi vào thế bị động và chịu ảnh hưởng nặng nề. Họ nói vậy cũng đúng một phần, nhưng câu hỏi đặt ra là phải tổ chức như thế nào để có thể chấp nhận lệ thuộc mà không rơi vào thế hoàn toàn bị động.

* Nhưng những quốc gia và lãnh thổ phát triển trong khu vực như Hàn Quốc, Đài Loan, Hồng Kông, Singapore… đã hóa rồng vì có những chiến lược thúc đẩy xuất khẩu. Bởi lẽ nhờ vào thị trường quốc tế mới có thêm thu nhập, có thu nhập mới có đầu tư và có đầu tư thì mới mong phát triển. Vậy nếu Việt Nam không theo thuyết toàn cầu hóa, chỉ tập trung vào thị trường nội địa thì có nên chăng?

- Vấn đề đặt ra không phải là chọn lựa hoặc cái này hay cái kia, mà nên biết cách cân bằng tùy theo hoàn cảnh của mỗi giai đoạn kinh tế. Đối với Việt Nam thì chưa thể và cũng không nên tách rời kinh tế thế giới. Khác với Trung Quốc, họ đã đủ nội lực để xây dựng một chiến lược ít dựa dẫm, lệ thuộc vào kinh tế thế giới.

Trong mấy chục năm qua, Trung Quốc đã phát triển đến mức có được một thị trường dân số trung lưu khá lớn để kích cầu nội địa đạt hiệu quả cao. Do đó, nếu xét theo tỷ lệ GDP, xuất khẩu của Trung Quốc chỉ bằng khoảng phân nửa so với Việt Nam và hiện nay, họ đã bắt đầu tập trung phát triển thị trường nội địa.

Một thực tế nữa là những nước đi trước Việt Nam có may mắn trải qua giai đoạn kinh tế toàn cầu phát triển vượt mức, cho nên họ có thể nương theo mà đi lên. Không may mắn là Việt Nam chưa kịp cất cánh đã bị cơn bão khủng hoảng kéo giật lùi và hệ quả của nó để lại sâu sắc đến nỗi kinh tế thế giới cần một thời gian dài mới có thể vực dậy.

Giờ đây, bài toán mà Việt Nam cần giải đáp có hai ẩn số. Thứ nhất là tập trung sử dụng nguồn nhân lực dư dả từ nông thôn. Chúng ta đều biết hằng năm có thêm từ một đến hai triệu lao động mới cần việc làm, cho dù thị trường trong nước có kích cầu đến đâu cũng không thể tạo nổi việc làm cho đủ hết số lao động đang tăng dần mỗi năm. Thứ hai là vấn đề năng suất và hiệu quả đầu tư của Việt Nam.

* Giáo sư đánh giá thế nào về những yếu tố cần thiết để phát triển nền kinh tế của Việt Nam trong tương quan với các nước khác trong khu vực?

- Điều kiện ưu tiên để phát triển kinh tế không phải là nguồn tài nguyên, mà là chính sách. Những nước trong khu vực phát triển nhanh vì có những chính sách công tốt, chứ không phải vì họ có rừng vàng biển bạc, cũng không phải vì họ có đông dân. Nhìn lại Việt Nam, khu vực kinh tế tư nhân vừa và nhỏ mặc dù đã và đang tạo nên công ăn việc làm nhiều nhất so với các thành phần kinh tế khác, nhưng họ mới chỉ chiếm 10% của GDP và 24% tổng sản lượng công nghiệp (quá ít so với gần 40% của khu vực đầu tư nước ngoài và khoảng 40% của khu vực công).

Khu vực công mặc dù được đầu tư, ưu đãi nhiều nhất nhưng lại tạo công ăn việc làm ít nhất. Trong khi đó, thành phần kinh tế tư nhân là những người năng nổ có thể giúp Việt Nam phát triển nhanh chóng vẫn chưa được quan tâm đúng mức. Họ không nhận được những chính sách hỗ trợ, ưu đãi đúng mức, ngay cả so sánh với khu vực đầu tư nước ngoài.

Những chính sách về quyền sở hữu đất đai, quyền pháp lý và khả năng tiếp cận tín dụng cho khu vực tư nhân còn tương đối thấp. Thế nên khu vực kinh tế tư nhân đáng lẽ phải là đầu tàu cho phát triển, lại càng ngày càng mất lòng tin vào sự đầu tư dài hạn, nên chỉ tập trung vào đầu cơ, đầu tư ngắn hạn để tránh rủi ro. Nên chăng cần có một môi trường kinh doanh minh bạch hơn, những hỗ trợ đúng mức cho sự đầu tư dài hạn để những công ty vừa và nhỏ có thể đóng góp hết mình vào công cuộc xây dựng đất nước.

Bên cạnh đó, so sánh giữa Việt Nam và các nước khác trong khu vực về những yếu tố cơ bản làm nền móng cho sự phát triển kinh tế thì còn có hạ tầng cơ sở vật chất, sự đầu tư đúng mức về giáo dục, y tế và đặc biệt là hệ thống thông tin về thị trường tài chính, thương mại, ngân sách quốc gia, chính sách kinh tế vĩ mô, cơ hội đầu tư… Đây là những sản phẩm công mà chỉ có nhà nước mới có thể đóng vai trò chủ động cung cấp cho toàn xã hội, nhất là hệ thống thông tin.

* Vì sao hệ thống thông tin lại quan trọng đến như vậy, thưa giáo sư?

- Thông tin là sản phẩm mà người dân cần biết và cần có để họ có một quyết định đúng đắn khi đầu tư và nhà nước có trách nhiệm cung cấp những thông tin này, chứ không một công ty tư nhân nào khác làm được. Ở Việt Nam có ít thông tin đáng tin cậy để cho các nhà đầu tư cá nhân, các doanh nghiệp trong lẫn ngoài nước có đủ điều kiện và cơ sở để quyết định nên đầu tư vào việc gì, ở đâu, với ai, đầu tư bao nhiêu… Khi nhà đầu tư sai hướng thì cả xã hội sẽ phải trả giá chứ không chỉ riêng nhà đầu tư, và ngược lại.

Ngoài ra, thiếu thông tin còn tạo nên sự bất công trong xã hội (vì chỉ có những người có quyền, có tiền mới có thể thu thập, tiếp cận được và làm giàu từ thông tin). Do đó, thông tin phải là một sản phẩm công mà Chính phủ cung cấp cho toàn thể xã hội được biết. Có như vậy mới tạo ra một mặt bằng chung khuyến khích mọi người cùng tham gia vào những cơ hội đầu tư và dựa vào thông tin tương đối chính xác để đi đến quyết định đúng đắn.

Ngay cả vấn đề đầu cơ, nếu xã hội có thông tin tốt và đầy đủ thì đầu cơ cũng góp phần làm cho hệ thống kinh tế vận hành tốt hơn. Đầu cơ cũng góp phần ổn định mặt bằng kinh tế vì những người đầu cơ rất nhanh nhẹn, chấp nhận rủi ro cao, nếu họ có đủ thông tin thì sẽ nắm bắt cơ hội nhanh, tạo ra công ăn việc làm, mở ra thêm thị trường mới. Ngược lại, khi nhận được thông tin xấu, xã hội có khả năng điều chỉnh kịp thời mức đầu tư, tiêu dùng cho phù hợp. Thông tin là một yếu tố quyết định cho sự ổn định của tình hình kinh tế.

* Vậy thì theo giáo sư, trong bối cảnh cuộc khủng hoảng toàn cầu hiện nay, Việt Nam phải xác định lại chiến lược phát triển như thế nào?

- Nếu kinh tế toàn cầu có thể vượt qua giai đoạn khủng hoảng và vực dậy nhanh theo cách nói ví von “hình chữ V” - tức khi chạm đáy xong sẽ bật dậy nhanh - thì bài toán tương đối dễ dàng hơn. Những cuộc suy thoái định kỳ trước đây tại Mỹ thường kéo dài trung bình khoảng 18 tháng.

Nhưng cuộc khủng hoảng lần này không giống bất kỳ cuộc suy thoái nào trong vòng 50 năm qua, do đó, chúng ta không thể biết trước được cuộc khủng hoảng có theo dạng hình chữ V hay không. Có nhiều điểm tương đồng giữa cuộc khủng hoảng tại Mỹ lần này với sự suy thoái của Nhật Bản kéo dài suốt 20 năm qua (1989-2009). Nếu như vậy, nó có thể sẽ theo hình chữ L hoặc chữ U với đáy dài.

Thật sự, bây giờ chúng ta chỉ có thể nói kinh tế Mỹ đã đụng đáy theo nghĩa không thể tệ hơn, nhưng mà nó sẽ kéo dài bao lâu và khi nào có dấu hiệu tăng trưởng thì chưa ai dám nói trước. Đứng trước tình hình như vậy, theo tôi nghĩ, chúng ta nên hy vọng vào những gì tốt nhất và cứ hãy chuẩn bị tâm lý cho cả điều xấu nhất có thể xảy ra.

* Tình hình xấu nhất sẽ như thế nào, thưa giáo sư?

- Khủng hoảng xấu nhất là khi Việt Nam không thể dựa vào xuất khẩu để giải quyết vấn đề của chính đất nước. Thị trường xuất khẩu ngày càng nhỏ lại, bởi dù cho kinh tế thế giới có phục hồi thì không chỉ riêng Việt Nam mà còn có những nước khác, đặc biệt là Trung Quốc cũng có khả năng cạnh tranh với đất nước của các bạn rất cao. Ngay cả khi chúng ta có thị trường xuất khẩu thì thu nhập và giá cả sẽ sụt giảm do cạnh tranh cao. Điều này sẽ khiến thu nhập của các doanh nghiệp có thể tăng về lượng nhưng không thể tăng về doanh thu.

Chiến lược phát triển trở lại cho Việt Nam chính là phải tạo được thế chủ động cao ngay trong nước, cụ thể như những vấn đề về hạ tầng, thông tin kinh tế, thông tin thương mại để nhà nước có khả năng đánh giá, có kế hoạch thực tiễn, cụ thể hơn và các nhà đầu tư trong lẫn ngoài nước có quyết định đầu tư đúng đắn hơn, ít có bản chất đầu cơ hơn.

Tuy nhiên, nói như vậy không phải là không có cơ hội cho Việt Nam trong tình hình hiện nay. Tôi đã có những cuộc nghiên cứu tại Trung Quốc khá lâu và cũng nhìn thấy những tia sáng cơ hội lóe lên. Cuộc khủng hoảng này buộc Trung Quốc phải điều chỉnh lại chiến lược phát triển của họ: mức độ sản xuất các mặt hàng có giá trị cao tăng lên và giảm độ tập trung ở những mặt hàng giá rẻ.

Trung Quốc đã phải quyết liệt bước sang một chiến lược phát triển mới, từ bỏ hướng phát triển cổ điển từ trước đến nay. Nếu mọi việc tiếp diễn theo hướng đó thì sẽ mở ngõ cho nhiều cơ hội, những lĩnh vực và thị phần mà Việt Nam có thể lợi dụng để sản xuất và cạnh tranh. Điều đó đòi hỏi Chính phủ Việt Nam cần có những quyết định đúng đắn, kịp thời cũng như xây dựng chiến lược phát triển kinh tế trở lại hợp lý để giành ưu thế về phía mình.

* Dường như giáo sư luôn đặt nặng vai trò của nhà nước trên mọi phương diện của sự phát triển?

- Đúng vậy, ngay cả như ở nước Mỹ - nơi mà hệ thống xã hội cũng như chính trị đã đâu vào đấy - chúng ta cũng thấy được vai trò quan trọng và không thể thiếu của nhà nước. Tại Việt Nam, ngay trong giai đoạn phát triển này cùng với nhiều vấn đề cần phải giải quyết thì vai trò của nhà nước càng trở nên quan trọng hơn. Nhà nước phải ý thức đúng vai trò của mình để làm tốt nhất có thể, mà trước mắt là mang đến những sản phẩm công cần thiết cho người dân. Có như thế thì Việt Nam mới có cơ hội vượt qua giai đoạn khó khăn và phát triển về lâu dài.

Những khách nước ngoài đến Việt Nam đều đang nhìn thấy những tiến bộ rõ rệt như là nhà lầu, xe hơi, những sản phẩm tiêu dùng hiện đại, nhà hàng, khách sạn… Nhưng, dưới bề mặt đó thì những sản phẩm công mà cả xã hội đang rất cần để có cơ hội đầu tư và phát triển tốt hơn, nhanh hơn, đều còn kém, như chúng ta đã nói ở trên. Cứ nhìn con đường từ sân bay về trung tâm thành phố chỉ có mấy cây số nhưng lại mất cả tiếng đồng hồ chạy xe. Đi từ TP.HCM xuống Cần Thơ không phải là một đoạn đường dài nhưng cũng mất hết cả nửa ngày.

Tôi có nhận xét thế này, bắt đầu từ thập niên 1990, từ một điểm xuất phát thấp, Việt Nam đã có cơ hội phát triển nhờ chủ yếu vào sự hồ hởi và phấn khởi của toàn dân vì họ chưa bao giờ có một cơ hội trước mắt như thế. Nhà nước có được cơ hội vận dụng sức mạnh của nhân dân cho những chính sách, những thay đổi phù hợp để phát triển vững mạnh và lâu dài.

Nhưng đến thập niên này, vì vấn đề môi trường đầu tư ở Việt Nam còn một số hạn chế nhất định nên trong suy nghĩ của người dân đã có sự thay đổi, chuyển biến sang tư duy làm giàu trước mắt. Từ đó, nó hình thành nên một vòng xoáy khiến lòng tin vào xã hội, vào ngày mai của người dân phần nào xuống thấp. Nếu cứ tiếp tục như thế, chính điều đó sẽ ảnh hưởng đến công bằng xã hội và dẫn đến hiệu suất kinh tế giảm sút.

* Nói đến công bằng xã hội và môi trường kinh doanh minh bạch, giáo sư có suy nghĩ gì về vấn đề tham nhũng ở Việt Nam?

- Tôi là một người nước ngoài nên vấn đề tham nhũng ở Việt Nam như thế nào thì tôi không có cơ sở để bàn đến. Tuy nhiên, tham nhũng không phải là chuyện riêng ở Việt Nam, mà là vấn đề toàn cầu. Ngay cả những nước phát triển hàng đầu thế giới, tham nhũng vẫn đang gây nhức nhối cho toàn xã hội đấy thôi.

Có hai loại tham nhũng. Loại tham nhũng thứ nhất là hậu quả của những cơ chế, cơ sở pháp lý nhiêu khê, rườm rà khiến cho người dân ngao ngán, thế nên họ sẽ tìm cách đi vòng qua rào cản này. Tuy nhiên, nó cũng có một chút giá trị tích cực là có thể giải quyết những vấn đề khó khăn do chính con người tạo ra cho nhau.

Loại thứ hai thì tệ hại hơn, đó là người có quyền hành cao dùng uy thế để làm giàu cho chính mình mà không mang đến lợi ích gì cho xã hội cả. Loại tham nhũäng này dẫn đến hệ quả là người dân mất dần niềm tin vào hệ thống chính trị và xã hội phải trả giá cho hành động bất chính của những kẻ quan liêu, về lâu dài có thể làm cho chính sách nhà nước không được tôn trọng và không có hiệu quả.

* Dự báo của giáo sư về diễn biến kinh tế trong năm nay và năm sau như thế nào?

- Thú thật, vì không có đủ thông tin nên tôi cũng không thể dự báo trước điều gì. Ngay cả báo cáo của IMF về Việt Nam, theo tôi nhận xét thì có rất nhiều vấn đề cần phải điều chỉnh để hợp lý vì thật ra cơ sở thông tin không đầy đủ. Nhưng vấn đề không phải là dự báo tốt hay xấu. Nó không quan trọng bằng việc Chính phủ và doanh nghiệp phải tập trung xử lý những vấn đề còn tồn đọng vì không giải quyết triệt để các trở ngại đó thì cho dù Việt Nam có nỗ lực cách nào cũng không đạt được kết quả tốt, đúng với kỳ vọng đầu tư.

Sự tăng trưởng lệ thuộc vào mức độ đầu tư, mà con số này ở Việt Nam đang cao, chiếm trung bình 40% GDP. Nhưng đó là vấn đề tăng trưởng, còn vấn đề phát triển lại tùy thuộc vào hiệu suất đầu tư, mà hiệu suất đầu tư lại tùy thuộc chủ yếu vào hạ tầng xã hội và kinh tế. Nhìn sang người láng giềng gần nhất là Thái Lan, Việt Nam cũng chưa có được hạ tầng kinh tế và xã hội như vậy.

Trong khu vực, Việt Nam cần chú ý và học tập Đài Loan. Xét về chiến lược kinh tế phát triển, Đài Loan xứng đáng nhận “huy chương vàng Olympic”. Những điều kiện quyết định giúp cho Đài Loan phát triển vượt bậc nằm ở sự công bằng xã hội. Họ đã xây dựng nên một hạ tầng cơ sở kinh tế - xã hội minh bạch và công bằng, tạo ra lòng tin cho xã hội vào hệ thống quản lý để từ đó tích cực đóng góp.

* Cảm ơn giáo sư về cuộc trò chuyện này.

Theo TRẦN SĨ CHƯƠNG
Doanh nhân Sài Gòn Cuối tuần

Chủ Nhật, 23/08/2009, 08:30 (GMT+7)

Khai trương khu thương mại phi thuế quan Tịnh Biên

TT - Ngày 22-8, UBND tỉnh An Giang đã chính thức khai trương khu thương mại Tịnh Biên tại cửa khẩu Tịnh Biên.

Đây là khu phi thuế quan đầu tiên nằm trong hệ thống các khu kinh tế cửa khẩu của tỉnh, hiện đã có sáu nhà đầu tư xây dựng siêu thị, gian hàng, kho ngoại quan và 43 doanh nghiệp đăng ký hoạt động kinh doanh, tập trung xuất khẩu hàng hóa qua Campuchia.

Người tiêu dùng Campuchia mua sắm tại khu thương mại Tịnh Biên, cửa khẩu Tịnh Biên (An Giang) - Ảnh: ĐỨC VỊNH

Ông Lâm Minh Chiếu, chủ tịch UBND tỉnh An Giang, cho biết khu thương mại này không chỉ đơn thuần là khu mua bán hàng hóa miễn thuế mà chính là nơi phục vụ các nhà sản xuất trong nước tập kết hàng hóa, kết nối với các nhà phân phối phía bạn để xuất khẩu qua Campuchia.

Nhân dịp này, Bộ Công thương và UBND tỉnh An Giang phối hợp tổ chức ngày hội hàng Việt Nam chất lượng cao xuất khẩu sang Campuchia, kéo dài đến hết 23-8.

Đ.VỊNH

Chủ Nhật, 23/08/2009, 19:14 (GMT+7)

Khai trương khu thương mại cửa khẩu Tịnh Biên, An Giang

Ngày 23-8, tỉnh An Giang đã khai trương khu thương mại cửa khẩu Tịnh Biên tại thị trấn Tịnh Biên, huyện Tịnh Biên.

Tại đây có 6 doanh nghiệp đầu tư xây dựng siêu thị bán hàng miễn thuế, gian hàng, kho chứa… với tổng số vốn trên 350 tỷ đồng. Trong ngày khai trương, hầu hết các siêu thị đều chật kín khách tham quan mua sắm, phần lớn là khách từ các tỉnh trong khu vực đồng bằng sông Cửu Long, TP.HCM và khách đến từ Campuchia

Sau hơn 7 tháng hoạt động thử nghiệm, đến nay khu thương mại Tịnh Biên đã có 43 doanh nghiệp đăng ký hoạt động kinh doanh; tổng doanh số bán hàng khoảng 124 tỷ đồng, với khoảng 250.000 lượt khách tham quan, mua sắm. Mỗi ngày có khoảng 1.500 lượt khách đến tham quan, mua sắm tại khu thương mại Tịnh Biên, doanh số bình quân 1 tỷ đồng/ngày. Cùng với thời điểm khai trương, tại khu thương mại Tịnh Biên còn có hơn 60 doanh nghiệp tham gia trưng bày, giới thiệu sản phẩm hàng Việt Nam chất lượng cao với nhiều nhóm hàng dược phẩm, may mặc, thực phẩm, điện máy, mỹ phẩm, giày da dụng... nhằm tạo cơ hội xuất khẩu và mở ra hướng hợp tác giao thương hữu nghị giữa các doanh nghiệp hai nước Việt Nam và Campuchia.

TTXVN

samedi 22 août 2009

Hàng triệu thẻ ngân hàng có thể thay mới

Thứ bảy, 22/8/2009, 07:54 GMT+7

Ngân hàng Nhà nước đang cân nhắc ban hành lộ trình chung cho việc chuyển đổi công nghệ thẻ từ sang thẻ chip cho cả thẻ thanh toán quốc tế và nội địa để phù hợp với hoàn cảnh Việt Nam.

Tỷ lệ gian lận thẻ của Việt Nam vẫn ở mức thấp so với thế giới. Ảnh: Hoàng Hà
Tỷ lệ gian lận thẻ của Việt Nam vẫn ở mức thấp so với thế giới. Ảnh: Hoàng Hà

Hiện cả nước có gần 9.000 ATM, hơn 28.000 điểm chấp nhận thẻ (POS) và hơn 17 triệu thẻ đang lưu hành với 176 thương hiệu thẻ do 41 tổ chức cung ứng dịch vụ thanh toán phát hành. Các ngân hàng tham gia đang chuyển mạch thanh toán qua hệ thống Smartlink và Banknetvn. Các thành viên của hai hệ thống này đang chiếm hơn 80% thị phần thẻ cả nước.

Tuy nhiên, đa số thẻ nội địa đều áp dụng công nghệ bảo mật bằng từ tính, chỉ một số ít phát hành sau mới áp dụng công nghệ bảo mật bằng chip. Theo Ngân hàng Nhà nước, đây là công nghệ mới nhiều nước trên thế giới đang sử dụng. Thẻ chip (hay còn gọi là thẻ thông minh) có nhiều tiện ích hơn thẻ từ, cho phép lưu trữ nhiều dữ liệu hơn. Nếu với thẻ từ hoạt động sao chép thông tin khá dễ dàng, tính bảo mật không cao thì với thẻ thông minh, người sử dụng có thể nhập tất cả các thông tin vào thẻ mà không lo sợ bị sao chép, mất dữ liệu. Nôm na có thể coi thẻ thông minh có tính năng như một máy tính, với hệ điều hành riêng mà tin tặc khó có thể xâm phạm.

Gần đây, các tổ chức thẻ lớn trên thế giới đưa ra chuẩn mức mới - EMV với kỳ vọng mang lại nhiều lợi ích hơn cho người sử dụng. Các liên minh thẻ như Europay, Master Card và Visa đã khuyến cáo các nước chuyển đổi từ năm 2004, khi tình trạng gian lận thẻ ngày càng lớn. Thậm chí các liên mình còn đưa ra thời hạn để ngân hàng thành viên chuyển đổi, nếu không sẽ bị phạt.

Hiện tỷ lệ gian lận thẻ trong tổng số thanh toán thẻ tại Việt Nam chỉ là 0,15%, trong khi tỷ lệ này trung bình trên thế giới là 0,6%. Đáng chú ý, tình trạng gian lận xảy ra khá nghiêm trọng tại các nước láng giềng như Malaysia hay Thái Lan, đến mức nếu có khách hàng đi du lịch tới những nơi này, một số ngân hàng Việt Nam còn khuyến cáo khóa và làm thẻ mới ngay khi về nước. Gần đây, Malaysia, Nhật Bản hay Đài Loan đã chuyển đổi toàn bộ thẻ từ sang chip. Thái Lan cũng có kế hoạch tương tự.

Các chuyên gia quốc tế khuyến cáo nếu Việt Nam không có kế hoạch phòng ngừa, nhiều khả năng đây sẽ là vùng trũng, điểm tập kết của tội phạm thẻ quốc tế. Ngân hàng Nhà nước cho biết đang xem xét ban hành một lộ trình chung cho việc chuyển đổi công nghệ thẻ từ sang thẻ chip theo chuẩn EMV đối với thẻ quốc tế và tiêu chuẩn thẻ chip dành cho thẻ nội địa phù hợp với điều kiện và hoàn cảnh Việt Nam.

Những người ủng hộ việc chuyển đổi cho rằng đây là việc làm cần thiết để gia tăng tiện ích và đảm bảo độ bảo mật cho chủ thẻ. Với chiếc thẻ chip, không những giúp hạn chế nguy cơ rủi ro bị đánh cắp thông tin, mà còn làm sáng tỏ những tranh chấp giữa khách hàng và ngân hàng mỗi khi có những giao dịch nghi vấn kiểu như không rút được mà tài khoản vẫn bị trừ tiền, ATM trả thiếu tiền... Hơn nữa, có một chuẩn chung cho toàn hệ thống thanh toán thẻ cũng tạo điều kiện thuận lợi khi các đơn vị kết nối và chia sẻ hạ tầng với nhau. Theo tính toán, sau khi khảo sát, nghiên cứu kỹ lưỡng, ngân hàng chỉ cần từ hai đến ba năm để hoàn tất việc chuyển đổi công nghệ từ sang chip.

Tuy nhiên, việc chuyển đổi không hề đơn giản, đòi hỏi thời gian và tốn kinh phí của các ngân hàng, đặc biệt là những đơn vị tham gia thị trường thẻ sớm, các thiết bị đầu cuối thuộc thế hệ trước đây. Để chuyển đổi sang công nghệ mới, các ngân hàng không chỉ đơn giản làm lại thẻ cho khách, mà phải nâng cấp thiết bị chấp nhận thẻ, hệ thống chuyển mạch nội bộ của từng ngân hàng giúp các ATM kết nối với nhau khi sử dụng thẻ chip.

Ngân hàng nào mới tham gia thị trường, thiết bị đầu cuối đã sẵn sàng cho công nghệ chip, chi phí chuyển đổi sẽ không quá lớn. Nhưng những ngân hàng đã nhiều năm phát hành thẻ, hạ tầng cơ sở chưa sẵn sàng cho việc chuyển đổi, kinh phí sẽ vô cùng lớn. Theo tính toán của một chuyên gia ngân hàng, chi phí đổi một chiếc thẻ từ sang chip vào khoảng 1 USD; nâng cấp ATM khoảng 1.000 USD mỗi máy và nâng cấp POS khoảng 100 USD. Giả sử một nửa thiết bị đầu cuối hiện nay phải nâng cấp, chuyển đổi, chi phí cũng lên gần 15 triệu USD. Đây là khoản đầu tư không nhỏ với các ngân hàng trong điều kiện doanh thu từ mảng thẻ chưa đủ bù đắp chi phí.

Cũng theo vị chuyên gia này, cần cân nhắc kỹ lưỡng kế hoạch chuyển đổi để tránh lãng phí, khi mà điều kiện của Việt Nam chưa thể khai thác hết các tiện ích của thẻ chip, đặc biệt là chip chuẩn EMV. Ý tưởng xây dựng dữ liệu chứng minh thư điện tử có từ mấy năm, nay vẫn chưa thành hiện thực. Ngay như các hãng di động cũng chật vật quản lý thông tin thuê bao trả trước. Vì thế khó lòng tận dụng thẻ chip cho các mục đích quản lý dữ liệu cá nhân điện tử.

Kỳ Duyên

Những nhà sáng chế không bằng cấp: Máy chế biến tiêu của ông Quéo

21/08/2009 23:33
Đóng gói sản phẩm tiêu đỏ xuất ra thị trường - Ảnh: Thiên Trúc
Ông Nguyễn Văn Quéo học chưa hết lớp 7 nhưng đã sáng chế nhiều máy móc chế biến hạt tiêu rất hiệu quả. Ông cũng là một trong số ít người có thể nâng năng suất cây tiêu lên 15 tấn/ha mỗi vụ.

Từ tiêu...

Trước đây, cứ sau mỗi vụ thu hoạch tiêu, ông Nguyễn Văn Quéo (ở tổ 12, thị trấn Chư Sê, H.Chư Sê, Gia Lai, ĐT 0935.029.102) thường phồng rộp cả hai bàn tay vì phải chà vỏ tiêu (sau khi ngâm nước 7 ngày) để chế biến tiêu sọ. Cách làm này vừa cực, mà tiêu bị vỡ rất nhiều. Làm sao để tạo ra một cái máy bóc vỏ hạt tiêu là điều đeo đẳng ông Quéo mỗi ngày.

Nhiều đêm trắng, ông lọ mọ với cây bút chì và xấp giấy. Cứ vẽ rồi lại xóa cả ngàn lần, cuối cùng bản vẽ chiếc máy bóc vỏ hạt tiêu chạy bằng điện cũng hoàn thành vào năm 1990. Ông đến các xưởng cơ khí đặt từng bộ phận, đem về lắp và hồi hộp thử bóc vỏ mẻ tiêu đầu tiên. “Thành công rồi!”, ông reo lên với niềm vui khôn tả. Bao mệt nhọc của những đêm trắng tan biến.

Thế nhưng, tỷ lệ hạt bị vỡ vẫn còn cao khiến ông không hài lòng. Năm 2001, chiếc máy bóc vỏ hạt tiêu trục đứng (dạng ly tâm) thay cho chiếc máy trục ngang đầu tiên ra đời. Ông Quéo cho biết: “Đây chỉ là cải tiến từ chiếc máy đầu tiên. Máy gồm một mô-tơ, trục đứng bằng sắt, cánh quạt, bể tròn xi măng tạo ma sát, bên dưới bể là sàn inox. Giá thành của máy chỉ 10 triệu đồng/chiếc. Chiếc máy này chế biến được 3 tấn tiêu sọ/ngày, chỉ với 3 người vận hành. Chỉ cần chế biến 1 tấn tiêu sọ là đã hoàn vốn”. Với chiếc máy này, sản phẩm tiêu sọ của ông Quéo có tỷ lệ hạt vỡ không đáng kể, vỏ lụa còn nguyên, độ bóng, độ sáng cũng đẹp hơn. Máy bóc hạt tiêu đã được ông mang tham gia Hội thi sáng tạo kỹ thuật tỉnh Gia Lai năm 2007 (đoạt giải ba).

Ông Quéo với chiếc máy sấy tiêu của mình - Ảnh: Thiên Trúc

Ông Quéo với chiếc máy sấy tiêu của mình - Ảnh: Thiên Trúc

Tiếp đó, ông Quéo sáng chế tiếp máy sấy tiêu chín. Chiếc máy này ông lấy ý tưởng từ những hoạt động của bếp điện thông thường, gồm 1 tủ sắt, bên trong có các khay để chứa tiêu, bên dưới tủ có hệ thống quạt và biến áp. Sau khi bỏ tiêu vào tủ, cắm điện và đặt ở nhiệt độ 60oC, sau 1 tiếng là được một mẻ tiêu 200 kg. Giá máy gần 80 triệu đồng/chiếc. “Tiêu chín đỏ sau khi sấy có màu đẹp, giá 160.000 đồng/kg, gấp 3 lần so với tiêu đen”, ông Quéo nói. Chiếc máy này cũng được ông mang dự thi và lấy luôn giải nhì, được Cục Sở hữu trí tuệ cấp bằng sáng chế.

...đến cà chua

Mới đây, ông Quéo lại nghĩ ra cách chế biến bột cà chua độc đáo. Từ chiếc máy sấy tiêu, ông bỏ cà chua vào sấy chín, nghiền thành bột, đóng gói và xuất ra thị trường. Trung bình cứ 2 kg cà chua tươi được 1 lạng bột, bán với giá 80.000 đồng/lạng. “Giá thành chỉ chừng 40.000 đồng/lạng, như vậy tôi đã lời gấp đôi. Bột cà chua này có thể dùng giải khát hay nấu nướng, rất thơm ngon. Hiện chúng tôi không có đủ hàng để bán” - ông Quéo kể. Cả ba sản phẩm tiêu sọ, tiêu đỏ và bột cà chua đã của ông đi khắp cả nước và ra cả nước ngoài.

Vùng đất trồng tiêu với diện tích trên 3.000 ha đã tạo nên thương hiệu “hồ tiêu Chư Sê” vang danh những năm qua. Sản lượng mỗi ha tiêu ở vùng này chỉ chừng 7 - 8 tấn/ha, cá biệt là 10 tấn/ha. Vậy mà ông Quéo đã đạt sản lượng lên đến 15 tấn/ha bằng cách bón phân bò, mùn, rơm rạ... tạo độ tơi xốp của đất, giúp tiêu khỏe, lá dày, đủ sức kháng cự với bệnh. Ông trồng dây tiêu sâu xuống đất khoảng 30 cm, theo đường đồng mức để giảm khả năng rửa trôi, xói mòn. Khi làm cỏ chỉ vun luống chứ không đào xuống để khỏi làm đứt rễ tiêu. Sản phẩm tiêu đỏ của ông Quéo năm 2007 được Bộ Nông nghiệp - Phát triển nông thôn cấp chứng nhận “Hàng nông lâm sản Việt Nam chất lượng cao và uy tín thương mại”.

Thiên Trúc

Thứ Sáu, 21/08/2009, 04:07 (GMT+7)

Ngân hàng Việt Á có tiết kiệm gửi góp

TT - Ngân hàng Việt Á cho biết từ 24-8 sẽ triển khai tiết kiệm gửi góp phù hợp với người có thu nhập ổn định hằng tháng. Mức góp hằng tháng không nhiều, tùy loại, với VND tối thiểu 500.000 đồng, 100 USD hoặc 1 chỉ vàng SJC.

Có ba kỳ hạn góp là 12, 18 và 24 tháng. Lãi suất tính theo hằng tháng trên số tiền gửi và theo mặt bằng chung, nếu ngân hàng tăng lãi suất thì theo mức điều chỉnh. Người gửi góp VND và USD có thể rút vốn trước hạn, vẫn được hưởng lãi suất nhưng thấp hơn lãi suất kỳ hạn đã chọn gửi. Với người gửi từ 50 tuổi trở lên được cộng thêm lãi suất 0,15-0,35%.

Trong ngày 20-8, Ngân hàng Việt Á tăng lãi suất gửi VND 0,2-0,55%/năm. Kỳ hạn 1 tháng 8,2%/năm, 3 tháng 8,6%/năm, 6 tháng 8,7%/năm, 9 tháng 8,8%/năm, 12 tháng 9%/năm và 18 tháng 9,2%/năm. Riêng kỳ hạn 36 tháng là 9,3%/năm. Ngân hàng Phát triển nhà TP.HCM (HDBank) tăng lãi suất chứng chỉ tiền gửi 0,15% lên 9,45%/năm cho người gửi cá nhân, với doanh nghiệp tăng 0,4% lên 9,4%/năm. NH cổ phần Sài Gòn (SCB) cộng lãi suất thưởng 0,4%/năm cho lần gửi sau với khách hàng gửi từ 10 triệu đồng kỳ hạn 1 tuần trở lên.

* Công ty CP Xây dựng công nghiệp (DCC) trả cổ tức đợt 1-2009 tỉ lệ 7,5%, đăng ký cuối cùng ngày 28-8; Công ty CP Ximăng và xây dựng Quảng Ninh (QNC) đợt 1-2009 là 15%, ngày 1-9.

* Công ty CP thủy điện Trường Phú, do Ngân hàng Sài Gòn Thương Tín và Công ty CP đầu tư Sài Gòn Thương Tín (STI) nắm giữ 35% vốn điều lệ, vừa khởi công xây dựng dự án thủy điện Alin (Thừa Thiên - Huế), vốn đầu tư hơn 1.360 tỉ đồng.

M.KH. - A.HỒNG - H.Đ.