

Viết truyện ngắn tiếng Pháp với niềm đam mê
TTO - Cô giáo Nguyễn Thị Mỹ Ngọc - giáo viên tiếng Pháp, Trường THCS Trưng Vương (quận Hải Châu, Đà Nẵng) - chia sẻ: giải dành cho nhà văn nước ngoài xuất sắc của cuộc thi quốc tế “Giải thưởng lớn về văn chương vùng Caluire-et-Cuire (Lyon - Pháp)” sẽ là động lực để cô tìm ra phương pháp hiệu quả hơn nhằm giúp học trò yêu mến ngôn ngữ cũng như văn hóa Pháp.
- Giải thưởng đến với tôi 2 lần đều bất ngờ. Khi còn là sinh viên, tôi đã đọc rất nhiều truyện của Pháp để học những mẫu câu, cách dùng từ, sau đó bắt đầu tập viết truyện ngắn bằng tiếng Pháp.
* Cơ duyên nào dẫn đến việc cô tham gia những cuộc thi văn chương này?
- Năm 2008, tôi nhận thông báo về cuộc thi truyện ngắn Dix mots de la Rencontre (Mười từ về sự gặp gỡ) do Đại sứ quán Pháp tại VN tổ chức dành cho các giáo viên giảng dạy Pháp ngữ. Giải nhất với truyện ngắn Người đàn ông lý tưởng mang lại cho tôi một khóa học sư phạm tại Nantes, thành phố phía Tây nước Pháp.
Tôi đã đăng ký tham gia lớp kịch tại đây để học về ngôn ngữ, điệu bộ, hạn chế sự e dè thường có của người châu Á bởi thỉnh thoảng tôi tham gia viết kịch bản để học trò diễn. Tôi muốn trau dồi ngôn ngữ, nâng cao vốn từ tiếng Pháp với những từ ngữ địa phương mà mình chưa hề gặp ở Việt Nam.
* Thông điệp từ các truyện ngắn đoạt giải của cô?
- 10 truyện ngắn của tôi đều bắt nguồn từ cuộc sống, về những con người rất đỗi bình thường với thông điệp rằng, trong mọi may mắn có thể có rủi ro và không có điều gì tuyệt đối cũng như không có ai hoàn hảo.
Trong đó, Trúng số là truyện ngắn mà tôi tâm đắc nhất. Một người đàn ông làm nghề nhặt rác bỗng thay đổi cuộc đời khi bất ngờ nhặt được 2 tỉ đồng. Chưa bao giờ cầm trong tay số tiền lớn như thế nên anh ta bắt đầu tiêu xài phung phí. Trong một lần chờ đợi người yêu mới, anh mơ màng nghĩ đến vinh quang khi được mọi người vây quanh. Bất ngờ cửa mở, người yêu của anh xuất hiện cùng với 2 cảnh sát. Anh bị bắt vì tội lưu hành tiền giả. Khi chiếc còng khóa vào tay, anh bỗng nghĩ đến hình ảnh những bãi rác và những thùng các-tông với những xấp tiền giấy lóe lên trong nắng.
Hay Người đàn ông lý tưởng là câu chuyện về một cô gái xinh đẹp mong muốn gặp người bạn đời hoàn hảo. Cô được giới thiệu một chàng trai đúng như mong muốn: đẹp trai, giàu có và thành đạt. Khi quỳ trước mặt cô và cầu hôn, bất ngờ anh ngã bật xuống đất, đầu vỡ ra, những sợi dây lóe sáng từ não. 2 năm sau, cô gái nhận được thư của Hội những nhà phát minh trẻ cho biết chàng trai hoàn hảo kia là một người máy.
Tôi cũng muốn dành nhiều thời gian cho các học trò của tôi, giúp các em hiểu rằng khi học một ngôn ngữ nước ngoài, cần phải tìm hiểu và yêu mến nền văn hóa của quốc gia đó thì mới học tốt được.
Trong khi bạn bè tận hưởng kỳ nghỉ dài cuối năm thì Nurhazafiah Hamzah, cô học sinh 14 tuổi ở Malaysia, lại bận rộn với việc chụp ảnh cưới để kiếm tiền trả học phí.
Kể từ năm ngoái đến nay, Nurhazafiah Hamzah đã làm thợ ảnh cho ít nhất 20 đám cưới ở các bang Johor, Negeri Sembilan và Malacca (Malaysia).
Thợ chụp ảnh cưới 14 tuổi Nurhazafiah Hamzah. (Ảnh: AsiaOne) |
“Ban đầu, nhiều người tỏ ra hoài nghi về các kỹ năng chụp ảnh của tôi khi họ thấy tôi quá nhỏ nhưng điều đó không hề ngăn cản được tôi”, Nurhazafiah Hamzah tự hào khẳng định tất cả các khách hàng đều rất hài lòng với những gì mà cô đem đến cho họ.
Nurhazafiah còn đảm nhiệm vai trò thợ chụp ảnh cho trường và tích cực tham gia trong các câu lạc bộ của trường học. Nurhazafiah cho biết cô hy vọng sẽ sử dụng khoản tiền kiếm được để chi trả học phí và thậm chí là mua một chiếc máy ảnh “xịn” hơn.
Khi được hỏi những khó khăn mà Nurhazafiah phải đối mặt trong lúc chụp ảnh, cô bé cho biết có một lần, cô dâu tỏ ra gắt gỏng và bắt đầu trách mắng cô vì chú rể đến đám cưới muộn. “Tôi xem đó như là một kinh nghiệm cần học tập”, Nurhazafiah nói. Thợ ảnh “nhí” cho biết cô đã học tất cả những gì về nhiếp ảnh qua sách báo, tạp chí và kinh nghiệm của bố vì ông là một phóng viên ảnh.
Ông bố Hamzah Mohamed Moktar, 56 tuổi, kể vợ ông phát hiện ra tài năng của con gái khi Nurhazafiah bắt đầu chơi với các thiết bị chụp ảnh lúc còn rất nhỏ. “Tôi đã đưa cho Nurhazafiah một trong những chiếc máy ảnh SLR của tôi và dạy con bé cách chụp ảnh”, ông nói.
Ông Moktar khẳng định con gái không chỉ chụp ảnh với máy ảnh kĩ thuật số SLR mà còn với bất kì máy ảnh compact nào. Bố mẹ Nurhazafiah không bao giờ ép buộc cô bé đến với nhiếp ảnh nhưng cho phép cô tự phát triển những kĩ năng của mình.
“Con gái tôi muốn tham gia các khóa học dạy nhiếp ảnh chuyên nghiệp để mài dũa những kĩ năng của nó”, ông bố cho biết. Bên cạnh sự ủng hộ dành cho niềm đam mê của con gái, họ cũng luôn nhắc nhở Nurhazafiah phải tập trung vào việc học ở trường.
Mỗi lần Nurhazafiah đi chụp ảnh cưới, bố mẹ thường là người “hộ tống” cô bé. “Con gái tôi thường được trả khoảng 1.000 RM (khoảng 410 USD) cho mỗi đám cưới, còn tôi vẫn là người chỉnh sửa các bức ảnh. Nurhazafiah chưa hề học về việc này”, bố Nurhazafiah mỉm cười cho biết.
Theo Dân Trí
http://www.zing.vn/news/nhip-song-tre/tho-chup-anh-cuoi-14-tuoi-dat-hang/a73894.html
Có lẽ không nhiều người nghĩ rằng nữ diễn viên vào vai cô bạn phù thủy Hermione Granger trong seri phim Harry Potter tương lai sẽ trở thành biểu tượng thời trang, được nhiều “đại gia” trong lĩnh vực làm đẹp săn đón. Ở tuổi 19, Emma Watson đã làm được việc đó một cách dễ dàng. Cô bạn xếp đầu danh sách Nữ diễn viên có thu nhập cao nhất trong vòng 10 năm qua, có tên trong sách kỷ lục Guiness vì cát-xê cao ngất ngưởng qua 6 tập phim Harry Potter và giành bản hợp đồng trị giá 6 con số với nhãn hiệu thời trang danh tiếng Burberry Prorsum. Bên cạnh đó, đời tư của người đẹp Anh quốc lại khá trong sạch và không mấy khi gây scandal như sao teen Miley Cyrus.
Có lẽ một phần thừa hưởng trí thông minh từ ba mẹ đều là luật sư, Emma chứng tỏ thành tích học tập xuất sắc khi kết thúc bậc phổ thông với điểm A ở hầu hết các môn thi. Còn hai tập phim Harry Potter nữa trước khi seri chính thức kết thúc, Emma háo hức sắp xếp hành lý, lên đường sang Mỹ du học, chuyên ngành nghệ thuật và văn học. Mới đây, Emma tuyên bố kế hoạch làm nhà thiết kế cho nhãn hiệu thời trang People tree vào năm 2010. Doanh thu bộ sưu tập sẽ được dùng với mục đích từ thiện. “Tôi nghĩ những người trẻ giống tôi đang ngày càng ý thức về tầm quan trọng của vấn đề môi trường và nhân đạo. Họ muốn đưa ra những quyết định đúng đắn nhưng lại không có quá nhiều lựa chọn tốt dành cho họ”, Emma thổ lộ.
Xinh đẹp lộng lẫy, thông minh, tài năng và rất giàu lòng nhân ái, Emma Watson là hình ảnh đẹp của một sao teen trong thế giới giải trí.
Emma Watson sở hữu vẻ đẹp của một tiểu thư quý tộc Anh quốc. http://www.zing.vn/news/phim-quoc-te/nhung-nguoi-dep-thong-tri-the-gioi-teen-2009/a73550.html |
Bạc đầu bán rong nuôi vợ
| Ông Mười Kinh bên người vợ bệnh. Ảnh: Sài Gòn Tiếp Thị. |
“Mọi người có tin 30 năm bán dạo tôi chưa tốn đồng nào tiền cơm hay tiền cà phê không? Vì tôi nhịn một ly cà phê 5.000 đồng thì vợ tôi có thêm hai cái hột gà, còn nhịn một phần cơm 10.000 thì vợ có thêm mấy lạng thịt cho bữa ăn”, ông già 80 tuổi nói.
Sài Gòn chiều cuối năm, những cơn mưa trái mùa kéo theo gió lạnh ùa về. Bên cây cầu Kinh bắc qua bán đảo Thanh Đa (quận Bình Thạnh, TP HCM), một lão ông vẫn ngồi đó, bên cạnh là chiếc xe đạp cà tàng, mớ hàng lèo tèo vài loại trái cây đã thâm đen.
Ông lão nói giọng run run: “Tôi tên Nguyễn Văn Mười, quê ở ấp Hoà Long, xã Vĩnh Phú (Lái Thiêu, Bình Dương) nhưng người ta hay gọi là Mười Kinh vì tôi 'sống' ở đây đã nhiều năm. Vợ tôi đang bệnh, thằng con năm nay 40 tuổi nhưng thần kinh không tỉnh táo, bỏ nhà đi rồi. Năm nay tôi 80, bán dạo để nuôi vợ”.
Mười Kinh có lẽ là người bán hàng rong “số một Việt Nam” bởi không cần thách giá, khách mua thậm chí còn cho ông thêm tiền. Sở dĩ như vậy bởi những người mua hàng hiểu được hoàn cảnh của lão ông bán dạo này. Mười Kinh kể: “Ngày trước tôi làm ruộng nhưng mất mùa liên miên phải xoay qua chăm sóc cây trái trong vườn. Rồi bờ bao sông bị vỡ, nước ngập lênh láng, cây cối chết hết. Tôi sắm chiếc xe đạp, mua trái cây ở Lái Thiêu chở đi bán. Cứ sáng đi chiều về, cũng đủ nuôi ba miệng ăn...”
Buôn bán ở quê khó khăn, ông lên Sài Gòn. Mỗi ngày hì hụi đạp xe cả trăm cây số, sáng tờ mờ bắt đầu đi đến tối mịt mới về nhà. Bán buôn cực khổ nhưng nhờ những đồng tiền thấm mồ hôi đó mà vợ con ông có cái ăn, cái mặc. Rồi tuổi cao, sức ngày càng yếu nên ông quyết định trụ lại Sài Gòn. Từ năm giờ sáng, ông đã lọ mọ qua chợ Thanh Đa mua hàng. Lấy hàng xong thì đạp xe tìm chỗ nào đó ngả lưng chờ đến chiều đi bán. Mỗi ngày bán buôn như vậy, nếu may mắn, ông kiếm được dăm ba chục ngàn.
Để tiết kiệm tiền trọ, đêm đến, Mười Kinh vô khu chợ Thanh Đa mắc võng ngủ. Chuyện vệ sinh, tắm rửa, ông được bảo vệ nhà máy nước gần chợ Tầm Bu (quận Bình Thạnh) thương tình cho sử dụng thoải mái mà không lấy tiền. Mười Kinh nói: “Mọi người có tin là ngần ấy năm tôi chưa tốn đồng nào tiền cơm hay tiền cà phê không? Vì tôi nhịn một ly cà phê 5.000 đồng thì vợ tôi có thêm hai cái hột gà, còn nhịn một phần cơm 10.000 thì vợ có thêm mấy lạng thịt cho bữa ăn”.
| Bữa trưa của ông Mười chỉ là một bắp ngô. Ảnh: Sài Gòn Tiếp Thị. |
Buôn bán giữa cầu, có lần công an hốt cả người và xe hàng mang về đồn, nhưng rồi biết tình cảnh ông, họ tha về. Đôi lần muốn chuyển địa bàn, ông qua khu công nghiệp Sóng Thần bán, nhưng ngồi mấy hôm, bán ế, ông lại về cầu Kinh, ngồi xích lại phía chân cầu để không ảnh hưởng đến trật tự giao thông. Nhìn hình ảnh ông lão buôn bán ngoài trời mưa nắng, khách mua hàng không khỏi ái ngại. Có người gợi ý nhận ông Mười về nhà phụng dưỡng, nhưng ông lắc đầu. Tài sản của ông lão chẳng có gì quý giá ngoài chiếc xe đạp cà tàng. Thế mà một lần ngủ quên, bị trộm mất. Sáng ra, chỉ còn lại cái võng, ông lo đến phát ốm bởi mất cái “cần câu cơm”, sẽ có hai người chết đói.
Hai vợ chồng già sống trong cảnh không con. Ông đi bán buôn kiếm cái ăn, bà ở nhà lo công việc lặt vặt và chăm sóc luống rau, mảnh vườn. Trong một lần ông Mười xa nhà, người ta báo tin vợ ông bị tai biến mạch máu não, đã chở đi bệnh viện. Từ Sài Gòn, ông tức tốc chạy về chăm vợ. Nằm một tháng ở bệnh viện tỉnh nhưng bệnh vợ không giảm, ông đưa vợ qua bệnh viện Y học dân tộc. Số tiền bán vườn, ngoài chi phí sửa lại căn nhà, biến hết thành tiền thuốc. Điều trị thêm một tháng thì vợ tỉnh, ông xin được đưa vợ về nhà điều trị.
Bốn năm nay, ông phải lo mọi bề. Nhưng cứ ở bên cạnh vợ như vậy thì không có cái ăn, ông nhờ mấy người cháu chăm sóc vợ rồi lên Sài Gòn bán hàng dạo. Cuối tuần, ông mang tiền về, mua thuốc men và gửi nhờ cháu ở nhà mua đồ ăn cho bà. Những lúc ở nhà, ông thường kể chuyện buôn bán cho bà đỡ buồn. Vợ ông tâm sự: “Ông ấy là động lực để tôi sống. Thấy ông quần quật suốt ngày như vậy, tôi thương lắm nhưng bệnh không thể làm được gì. Ông ấy toàn kể chuyện vui nghe được khi đi buôn bán, nhưng nhiều khi tôi linh tính ông giấu mấy chuyện buồn”.
Hình như linh tính của bà đúng, bởi sức khoẻ yếu, ăn mặc phong phanh nên có bữa ông mắc mưa bị cảm, ốm thập tử nhất sinh. Người ta đưa ông vào bệnh viện, tỉnh lại ông khăng khăng trở về với công việc bán dạo. Nói về mơ ước khi năm mới đến, ông thổ lộ: “Mong là mắt tôi đừng mù để còn thấy đường đi bán buôn nuôi vợ. Có người khuyên tôi đi mổ mắt nhưng số tiền lớn quá. Còn làm việc được thì phải ráng chứ tôi nhất quyết không đi ăn mày”.
Đêm cuối năm, không khí lạnh tràn về, ông lão ngồi co ro bên gian hàng. Ông bảo tuy khổ cực nhưng ông thấy thanh thản vì được hy sinh cho người vợ yêu thương. Mười một giờ đêm, ông dọn hàng ra về. Hình ảnh ông lão còng lưng đẩy chiếc xe đạp hắt xuống lòng đường tạo thành một dấu hỏi lớn: Có tình yêu nào đẹp hơn tình yêu ông lão bát thập này dành cho vợ?
(Theo Sài Gòn Tiếp Thị)
http://vnexpress.net/GL/Doi-song/2009/12/3BA17440/
Làng tre của tiến sĩ Diệp Thị Mỹ Hạnh ở Bến Cát, Bình Dương được đánh giá là Trung tâm Bảo tồn và nghiên cứu tre lớn nhất lớn khu vực Đông Nam Á.
Tuy chỉ là một làng quê bình dị như bao làng quê khác của miền Đông Nam bộ, nhưng xã Phú An của huyện Bến Cát - Bình Dương lại là nơi ẩn chứa nhiều bất ngờ thú vị từ quá khứ lẫn hiện tại. Nhắc đến Phú An, nhiều người nghĩ ngay đến một địa danh thuộc vùng Tam giác sắt trong chiến tranh chống Mỹ, phải hứng chịu nhiều bom đạn cày sới cùng những con người chân chất và hiền lành nhưng kiên cường oanh liệt, đáng lưu danh là xã anh hùng. Với hiện tại, tuy là một xã thuần nông, có nghề bánh tráng nổi tiếng, nhưng những năm gần đây, Phú An lại được nhiều người cả trong và ngoài nước biết đến với một Trung tâm bảo tồn tre được đánh giá là lớn nhất Đông Nam Á.
Công đầu trong việc tạo nên điều ấn tượng này, tự hào thay, cũng chính là người con của đất Phú An - Tiến sĩ Diệp Thị Mỹ Hạnh, người từng du học và tu nghiệp hơn 20 năm ở Pháp với chuyên ngành Môi trường Đất. Về nước với tấm bằng tiến sĩ Khoa học kỹ thuật môi trường, bà đã đem kiến thức của mình phục vụ cho công tác nghiên cứu khoa học và truyền thụ cho các sinh viên của các trường Đại học.
Để biến ý tưởng ấy trở thành hiện thực quả là điều không hề đơn giản. Đầu tiên tiến sĩ Hạnh phải xây dựng đề án khoa học của mình thật sự có tính khả thi, thuyết phục cao. Sau khi được UBND tỉnh Bình Dương chấp thuận cấp 10hecta đất ở vùng Phú An - quê bà và một khoản kinh phí 1,5 tỷ đồng.
Sau đó, tiến sĩ Hạnh lại tất tả chạy ngược chạy xuôi, sang tận Vùng Rhône Alpes, thuộc Cộng Hòa Pháp, để xin tài trợ. Kết quả là, năm 2004, chính quyền Vùng Rhône Alpes của Pháp đã quyết định tài trợ không hoàn lại cho dự án thành lập Trung tâm bảo tồn và nghiên cứu tre Phú An của tiến sĩ Diệp Thị Mỹ Hạnh 600.000 Euro.
Không chỉ đào tạo, phát triển lực lượng đội ngũ khoa học kế thừa, vị tiến sĩ làng quê này còn khát khao muốn biến làng tre của mình thành một làng thủ công mỹ nghệ truyền thống, thành khu du lịch sinh thái, tạo công ăn việc làm cho nhiều người dân quê mình. Thêm một ước muốn giản dị nhưng rất thiết thực của bà là những sản phẩm từ cây tre tại Làng tre này sẽ dần đi vào đời sống, dần thay thế những sản phẩm gây ô nhiễm cho môi trường. Bởi hơn ai hết, bà hiểu rằng: từ những bộ rễ của tre sẽ hấp thụ, thanh lọc và cải tạo chất gây hại cho đất, đem lại độ phì nhiêu và giữ vững môi trường sinh thái trên mảnh đất đã từng bị hoang hóa ở nơi này...
Làng tre của bà tiến sĩ với bao tâm sức đổ ra và trải qua bao nhọc nhằn giờ đã thành hình, đem lại niềm tự hào cho người dân và chính quyền nơi đây. Và cũng tại Làng tre này, cứ vào cuối tuần lại các em thiếu nhi trong làng lại kéo về đây học tiếng Pháp do chính tiến sĩ Hạnh cùng những cộng sự của bà - những nhà khoa học đến từ nước Pháp trực tiếp giảng dạy.
Chắc chắn sẽ còn nhiều công việc phải làm để duy trì và phát triển Trung tâm bảo tồn tre lớn nhất vùng Đông Nam Á này; nhưng chúng tôi tin rằng, Làng tre Phú An của tiến sĩ Hạnh sẽ được thế hệ trẻ nối tiếp đúng như mong muốn của bà và sẽ mãi xanh tươi như màu xanh vốn có của nó...
| Anh thợ điện Phạm Tuấn Sơn (29 tuổi, Long An) bị tai nạn lao động phải cưa bỏ cả hai tay và ba ngón chân phải. Giờ đây, anh được mọi người gọi là “tỉ phú cá dĩa”. Anh tâm sự: “Tật nguyền không quan trọng. Vấn đề là ý chí. Ta vững vàng bước đi trong một ý chí không lung lạc thì sẽ thành công” |
Một tuần 420km
- Cứ vào cuối tuần là thầy giáo khiếm thị Nguyễn Phước Thiện lại lụi cụi ra ga Sài Gòn đáp tàu đi Phan Thiết (đi về hết 420km). Thêm mấy chặng xe ôm nữa, ông đến với lớp học tình thương ở Mũi Né để dạy tiếng Anh miễn phí cho các trẻ nghèo, vì “tội lắm, hầu hết trẻ vào đời sớm ở đồi Hồng đều nghèo và thất học”. Gần một năm qua, đám học trò nghèo của ông thầy đặc biệt này đã nói được tiếng Anh với du khách nước ngoài đến đồi Hồng.
Học cho mọi người
- Căn bệnh sốt phát ban đã lấy đi ánh sáng đôi mắt của Nguyễn Văn Long (Quảng Bình) từ năm 3 tuổi. Nhưng, bóng đêm không lấy được khát khao học hỏi của anh. Sau khi tốt nghiệp phổ thông, anh tiếp tục dùi mài thêm gần 10 năm nữa để lấy bằng thạc sĩ văn hóa. Tất cả vốn kiến thức ấy, Nguyễn Văn Long đang từng ngày truyền lại cho các em học sinh Trường phổ thông đặc biệt Nguyễn Đình Chiểu. Long không thể nào biết ảnh mình được Nguyễn Á thể hiện như thế nào. Anh chỉ cười bảo: ”Đại ca Á vui lắm”.
Hai ngón tay bay
- Anh Phan Thành Thương (Tây Ninh) là nạn nhân của chất độc da cam, khi sinh ra với mỗi bàn tay chỉ có một ngón. Bi kịch hơn, cậu con trai của anh năm nay 4 tuổi cũng bị như cha. Anh đã trở thành thầy giáo dạy vi tính có tiếng ở Tây Ninh, và ngoài giờ vẫn chơi bóng chuyền như mọi người bình thường khác. Anh Thương lạc quan khi nói về con: ”Thằng bé sẽ làm được nhiều việc hơn cả tôi vì nó đã có cha đi trước với bao nhiêu là kinh nghiệm”.
| Nàng Cỏ Goo Hye Sun tiếp tục làm đạo diễn |
"Thiên tài" chế tạo robot
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=345858&ChannelID=17TTO - Nhà khoa học người Mỹ gốc Hàn Dennis Hong, 38 tuổi, vừa được tạp chí khoa học và công nghệ lớn nhất thế giới Popular Science (Mỹ) chọn vào danh sách "10 nhà khoa học trẻ tài năng nhất nước Mỹ năm 2009".
| Dennis Hong và robot giống người CHARLI - Ảnh: Popular Science |
Đây là giải thưởng thường niên của tạp chí Popular Science dành cho những nhà khoa học trẻ dưới 40 tuổi có tiềm năng nhất nước Mỹ. Tạp chí Popular Science gọi đây là những thiên tài trẻ tuổi mang lại thay đổi lớn cho khoa học ngày nay.
Tiến sĩ Dennis Hong hiện là giáo sư khoa công trình cơ khí của Trường đại học Kỹ thuật Virginia (Mỹ) và là giám đốc phòng thí nghiệm robot và máy móc của trường. Với nhà khoa học trẻ này, robot chính là đam mê số 1.
Hong sinh ra ở California (Mỹ) nhưng lớn lên ở Seoul (Hàn Quốc). Năm 1977, khi lên 6 tuổi, Hong được đi thăm TP Los Angeles và chú bé vô cùng sửng sốt khi xem bộ phim Star wars (Chiến tranh giữa các vì sao). Ngay lúc ấy, Hong đã biết rằng mình sẽ chế tạo robot trong suốt phần còn lại của đời mình.
Sau đó, Hong sang Mỹ học bằng cử nhân ngành công trình cơ khí tại Trường đại học Wisconsin-Madison và lấy bằng thạc sĩ và tiến sĩ Trường đại học Purdue.
Đến nay, Hong đã hiện thực hóa được giấc mơ thời thơ ấu, trở thành một nhà khoa học chế tạo robot nổi tiếng thế giới.
Theo tạp chí Popular Science, Hong đã tạo nên những robot tinh vi có thể mô phỏng những động tác của con người một cách hiệu quả và khéo léo. Có thể kể đến một vài sản phẩm robot do Hong chế tạo như cánh tay robot có thể cầm quả trứng như bàn tay con người, robot uốn khúc có thể leo cột (dùng trong việc khảo sát xây dựng), robot biết đi có ba chân và nhiều robot tinh vi khác.
Hong cho biết thông thường người ta nghĩ rằng robot thì chỉ cần thông minh. Còn anh tập trung vào khía cạnh cơ học trong tự nhiên.
Hiện nay Hong phát triển robot giống người (humanoid robot) có tên CHARLI và cũng đang tìm cách nâng cấp robot biết đi HUBO do Viện Khoa học và công nghệ tiên tiến Hàn Quốc chế tạo.
Trả lời phỏng vấn của tờ Chosun Ilbo, Hong nói rằng hiện nay nhiều người đổ xô vào một lĩnh vực được coi là "thời thượng". Nhưng để thành công, bạn phải tìm ra lĩnh vực của riêng mình và trở thành người đứng đầu trong lĩnh vực đó.
"Tôi luôn luôn có cuốn sổ tay và cây bút ngay cạnh giường. Mỗi ngày tôi có nhiều ý tưởng trong giấc mơ của mình và tôi ghi lại các ý tưởng này ngay khi thức dậy trong buổi sáng. Khi ai đó cần ý tưởng của tôi, điều đầu tiên tôi làm là xem lại cuốn sổ này" - Hong chia sẻ về bí quyết thành công của mình.
"Bạn không nên giới hạn tư duy của mình về khoa học", nhà khoa học nổi tiếng nhắn nhủ.
| Trước khi được tạp chí Popular Science vinh danh, Dennis Hong được trao nhiều giải thưởng khoa học trong đó có giải thưởng uy tín CAREER của Quỹ Khoa học quốc gia Mỹ năm 2007. Giải thưởng này trị giá hơn 400.000 USD dành cho những giảng viên trẻ và sáng tạo, có tiềm năng trở thành những nhà lãnh đạo học thuật trong tương lai. Năm 2008, phòng thí nghiệm robot và máy móc của Trường đại học Kỹ thuật Virginia do Dennis Hong làm giám đốc đã giành giải thưởng lớn trong cuộc thi thiết kế robot quốc tế diễn ra ở Seoul (Hàn Quốc) với những con robot uốn khúc được thiết kế nhằm thay thế công việc nguy hiểm của công nhân xây dựng. |
TRÁC NHI (Theo Chosun/VT News/Popular Science)
Quy tắc 10.000 giờ của các vĩ nhân
Không có vinh quang nào lại không phải trả giá, những nhân vật được coi là xuất chúng trong lịch sử cũng phải tận dụng từng giây từng phút để tìm tòi nghiên cứu. Và từ đây, quy tắc 10.000 giờ hình thành.
Năm 1971, trường Đại học Michigan khai trương Trung tâm Máy tính mới trong một tòa nhà mới xây dựng tại Beal Avenue ở Ann Arbor, với các bức tường gạch bên ngoài màu be và mặt tiền ốp kính tối màu. Hệ thống máy chủ to lớn của trường tọa lạc giữa căn phòng màu trắng rộng rãi. Một thành viên trong khoa nhớ lại: "Nhìn vào đó hệt như một trong những cảnh cuối cùng của bộ phim 2001: A Space Odyssey (Cuộc du hành vũ trụ)".
Ngay mé bên là hàng tá các cỗ máy đọc phiếu đục lỗ - thứ trong những tháng ngày ấy làm nhiệm vụ nhập dữ liệu cho những thiết bị đầu cuối máy tính. Vào năm 1971, đó là thành tựu tiên tiến hạng nhất của thời đại. Đại học Michigan nắm trong tay một trong những chương trình khoa học máy tính tiên tiến nhất trên thế giới và trong suốt thời gian tồn tại của Trung tâm Máy tính, hàng nghìn sinh viên đã bước qua căn phòng trắng ấy, và người nổi tiếng nhất trong số đó là một chàng trai trẻ nhút nhát mang tên Bill Joy.
Joy nhập học trường Michigan đúng vào năm Trung tâm Máy tính khai trương. Cậu 16 tuổi, cao và rất gầy, với kiểu đầu ngỗ ngược. Trường cấp III North Farmington, ngoại ô Detroit, nơi cậu học, đã bầu chọn cậu là "Học sinh siêng năng nhất". Bill Joy chính là một "kẻ nghiện máy tính vô thời hạn". Cậu đã từng nghĩ mình sẽ trở thành một nhà sinh vật học hoặc nhà toán học. Nhưng cuối năm thứ nhất, tình cờ sa chân vào Trung tâm Máy tính - và cậu bị vướng ngay vào.
Kể từ thời điểm đó trở đi, Trung tâm Máy tính chính là cuộc sống của Joy. Cậu lập trình bất cứ khi nào có thể. Kiếm được việc làm với một giáo sư khoa học máy tính nên cậu có thể lập trình suốt mùa hè. Vào năm 1975, Joy theo học khoa sau đại học tại trường Đại học California ở Berkeley. Tại đó, cậu thậm chí còn dấn sâu hơn vào thế giới phần mềm máy tính. Trong bài kiểm tra vấn đáp cho kỳ thi Tiến sỹ của mình, cậu đã xây dựng một thuật toán đặc biệt phức tạp về chặng bay đến nỗi, như một trong những người ái mộ cậu đã từng viết, "làm kinh sợ các vị giám khảo đến mức một trong số họ sau đó đã ví trải nghiệm đó như là 'Jesus làm bẽ mặt các bậc tiền bối"'.
Cộng tác với một nhóm nhỏ các lập trình viên, Joy đảm trách nhiệm vụ viết lại UNIX, một hệ thống phần mềm được phát triển bởi AT&T cho các máy trung tâm. Phiên bản của Joy rất tốt. Nó tốt đến mức, trên thực tế, nó đã trở thành - và hiện vẫn duy trì - vai trò hệ điều hành mà đúng theo nghĩa đen hàng triệu máy tính khắp thế giới vận hành nhờ vào đó. "Nếu mở chiếc máy Mac của bạn ở chế độ có thể nhìn thấy phần mã nguồn", Joy nói, "Tôi sẽ nhìn thấy những thứ mà tôi nhớ mình đã viết ra hai mươi lăm năm về trước", anh cho biết thêm. Và, bạn có biết ai đã viết ra hầu hết phần mềm cho phép bạn truy cập vào Internet không? Đó chính là Bill Joy.
Sau khi tốt nghiệp Berkeley, Joy là đồng sáng lập hãng Sun Microsystems ở Thung lũng Silicon, một trong những công ty dự phần then chốt nhất trong cuộc cách mạng máy tính. Tại đó anh đã viết lại một ngôn ngữ máy tính khác - Java - và huyền thoại về anh càng trở nên ghê gớm hơn. Giữa những người trong nghề ở Thung lũng Silicon, Joy được nhắc tới với nhiều nể trọng kiểu như Bill Gates của Microsoft vậy. Anh đôi khi còn được gọi là Edison của Internet. Như David Gelernter, nhà khoa học máy tính trường Yale, nói: "Bill Joy là một trong những người có ảnh hưởng nhất trong lịch sử hiện đại ngành máy tính".
Câu chuyện về tài năng thiên bẩm của Bill Joy đã được kể biết bao nhiêu lần, và bài học luôn là như thế. Lĩnh vực này là một thế giới thuần khiết nhất trong số các chế độ hiền tài. Lập trình máy tính không vận hành như một thứ hội vui tuổi già, nơi bạn thăng tiến nhờ vào tiền bạc hay các mối quan hệ. Nó là một sân chơi rộng mở trong đó tất cả những người tham dự được đánh giá chỉ dựa trên tài năng và thành tích của họ. Đó là một thế giới nơi những người xuất sắc nhất giành thắng lợi, và Joy rõ ràng là một trong những người như thế.
Mặc dù vậy, sẽ dễ dàng hơn nhiều để tiếp nhận phiên bản ấy của các sự kiện, nếu chúng ta không nhìn vào các cầu thủ khúc côn cầu và bóng đá. Lĩnh vực của họ cũng từng có nhiệm vụ phải là một chế độ nơi tài năng là điều tiên quyết. Có điều nó đã không phải hoàn toàn như vậy. Đó là câu chuyện về Những kẻ xuất chúng trong một lĩnh vực riêng biệt nào đó vươn tới vị thế cao ngất của họ thông qua sự kết hợp giữa năng lực, cơ hội và ưu thế không bị ràng buộc tối đa.
Liệu có khả năng mẫu hình tương tự của những cơ hội đặc biệt cũng khai triển trong một thế giới thực hay không? Hãy cùng quay trở lại với câu chuyện của Bill Joy và thử khám phá.
Bill Joy có tài năng nhưng đó không phải nguyên cớ duy nhất. Hãy nhìn vào cả dòng chảy cơ hội cuốn đến với Bill Joy. Nhờ việc đến học ở một trường xa xôi hẻo lánh như Đại học Michigan, anh có thể luyện tập trên một hệ thống sử dụng đồng thời thay vì với những thẻ đột lỗ; lại nữa, hệ thống của Michigan bỗng nhiên tồn tại một lỗi kỹ thuật để anh có thể lập trình bất kỳ thứ gì anh muốn; vì trường này tự nguyện chi trả tiền bạc để Trung tâm Máy tính mở cửa 24/24, nên anh có thể thức trắng đêm ở đó. Và vì anh có thể dốc vào đó rất nhiều thời giờ, nên đến thời điểm anh đột nhiên được mời viết lại UNIX, anh chắc chắn đã sẵn sàng đón nhận nhiệm vụ. Bill Joy thật thông minh. Anh muốn học. Nguyên cớ này đóng vai trò quan trọng. Nhưng trước khi Joy có thể trở thành một chuyên gia thực thụ, ai đó phải đem đến cho anh một cơ hội để học cách làm thế nào trở thành một chuyên gia.
"Tại Michigan, tôi lập trình 8 giờ hoặc 10 giờ một ngày", anh nói tiếp. "Đến lúc ở Berkeley tôi làm việc đó cả ngày lẫn đêm. Tôi có một bộ thiết bị đầu cuối ở nhà. Tôi thức đến tận 2 hay 3 giờ sáng, xem những bộ phim cũ kỹ và lập trình. Đôi khi tôi ngủ gục ngay trên bàn phím" - Bill Joy diễn tả bằng điệu bộ đầu mình gục trên bàn phím - "Và bạn có biết là một phím sẽ nhấn đi nhấn lại ra sao cho đến cuối cùng, rồi nó bắt đầu kêu beep, beep, beep? Sau khi chuyện đó xảy ra ba lần, đã đến lúc bạn phải đi ngủ rồi. Tôi vẫn tương đối kém ngay cả khi tôi đã đến Berkeley. Tôi bắt đầu thành thạo vào năm thứ hai. Đây chính là thời điểm tôi viết ra những chương trình vẫn được sử dụng đến tận ngày nay, ba mươi năm kể từ khi đó".
Bill Joy cho biết nếu tính cả những ngày hè, những buổi tối, và thầu đêm suốt sáng anh đã ngồi lỳ bên máy tính chừng 10.000 giờ để tìm tòi và khám phá những tiện ích mà chiếc máy tính mang lại.
Vậy, quy luật 10.000 giờ có phải là yếu tố chính thành công? Nếu chúng ta bới sâu xuống phía dưới bề ngoài của tất cả những người thành công vĩ đại, liệu chúng ta có luôn tìm thấy những thứ tương tự như Trung tâm Máy tính Michigan hay đội tuyển toàn sao môn khúc côn cầu - tức một kiểu cơ hội luyện tập đặc biệt nào đó không?
Hãy kiểm nghiệm ý tưởng này với hai ví dụ, và để đơn giản dễ hiểu, ta sẽ lựa chọn ví dụ càng quen thuộc càng tốt: Beatles, một trong những ban nhạc rock nổi danh nhất từ trước tới nay; và Bill Gates, một trong những người giàu nhất thế giới.
Beatles - với bốn thành viên John Lennon, Paul McCartney, George Harrison, và Ringo Starr - đặt chân tới nước Mỹ vào tháng Hai năm 1964, bắt đầu cái gọi là Cuộc xâm lăng Anh quốc vào sân khấu âm nhạc Mỹ và cho ra đời một loạt những bản thu âm đỉnh cao đã biến đổi cả diện mạo của nền âm nhạc đại chúng.
Điều quan sát thú vị đầu tiên về Beatles để phục vụ cho những mục đích của chúng ta là họ đã sát cánh bên nhau được bao lâu tính đến thời điểm họ đặt chân đến Mỹ? Tính cả thời gian chơi, tập luyện không ngừng thì con số này cũng suýt soát 10.000 giờ.
John Lennon một trong những thành viên trong ban nhạc nói: Chúng tôi chơi khá hơn và thêm tự tin. Điều đó là tất yếu sau những trải nghiệm do việc chơi nhạc suốt đêm dài mang lại. Thêm cái lợi nữa họ là người nước ngoài. Chúng tôi phải cố gắng thậm chí nhiều hơn nữa, trút tất cả trái tim và tâm hồn vào đó, để vượt qua chính mình".
Còn đây là Pete Best, tay trống của Beatles tâm sự: "Mỗi khi có tin tức lan ra về việc chúng tôi đang thực hiện một sô diễn, câu lạc bộ bắt tay vào dập tắt nó ngay. Chúng tôi chơi suốt bảy tối một tuần. Mới đầu chúng tôi chơi gần như một mạch không nghỉ tới khi câu lạc bộ đóng cửa lúc hai mươi ba giờ. Nhưng khi chúng tôi đã chơi khá hơn, đám đông khán giả thường ở lại tới tận hai giờ sáng".
Giờ hãy cùng quay trở lại với lịch sử của Bill Gates. Câu chuyện của ông cũng nổi tiếng tương tự như của Beatles. Một thần đồng toán học thông minh, trẻ trung khám phá việc lập trình máy tính. Bỏ học dở chừng trường Harvard. Khởi sự một công ty máy tính có tên Microsoft với bạn bè. Bằng trí thông minh và tham vọng cũng như lòng quả cảm tuyệt đối, ông đã xây dựng nó trở thành người khổng lồ của thế giới phần mềm. Đó chỉ là đường viền ngoài rộng lớn thôi. Hãy đào vào sâu thêm một chút.
Năm 1968, Gates đã gần như sống trong phòng máy tính. Ông và những người khác bắt đầu tự dạy cho mình cách sử dụng thiết bị mới mẻ lạ lùng này. Trong khoảng thời gian bảy tháng hồi năm 1971, Gates và nhóm bạn của ông đã sử dụng máy tính suốt 1.575 giờ đồng hồ trên máy chủ của ISI, tính trung bình là 8 tiếng một ngày, 7 ngày một tuần.
"Đó là nỗi ám ảnh với tôi", Gates nói về những năm đầu tiên ở trung học của ông. "Tôi bỏ tiết thể dục. Tôi đến đó vào ban đêm. Chúng tôi lập trình vào cuối tuần. Hiếm hoi lắm mới có một tuần mà chúng tôi không tiêu tốn vào đó hai mươi hay ba mươi tiếng đồng hồ. Có một khoảng thời gian Paul Allen với tôi vướng vào chuyện rắc rối vì ăn cắp một loạt password và làm sập hệ thống. Chúng tôi bị tống cổ. Tôi không được sử dụng máy tính trong suốt mùa hè. Khi ấy tôi mới 15-16 tuổi.
Sau đó, tôi phát hiện ra là Paul tìm được một máy tính để trống ở Đại học Washington. Họ đặt những chiếc máy này ở trung tâm y tế và khu điều trị. Những chiếc máy này được đặt kế hoạch làm việc 24/24, nhưng có một khoảng thời gian nhàn rỗi, vậy nên trong khoảng từ 3 giờ đến 6 giờ sáng họ không lên kế hoạch gì cả", Gates cười. "Tôi rời khỏi nhà vào buổi đêm, sau giờ đi ngủ. Tôi có thể cuốc bộ đến Đại học Washington từ nhà. Hoặc tôi sẽ bắt xe buýt. Đó là lý do tại sao giờ đây tôi luôn hào phóng với Đại học Washington, bởi họ đã từng để tôi ăn cắp quá nhiều thời gian sử dụng máy tính." (Nhiều năm sau đó, mẹ Gates nói, "Chúng tôi cứ thắc mắc tại sao lại thằng bé lại khổ sở đến thế khi phải thức dậy vào buổi sáng")", Gates nói.
(Trích cuốn sách "Những kẻ xuất chúng" do Công ty Alpha Books phát hành)
John Lanssester - giám đốc sáng tạo của Pixar, người được trao tặng tượng Sư tử vàng thành tựu trọn đời tại LHP Venice lần 66 vừa qua - tỏ ra cực kỳ lạc quan vào dự án mới này.
Trả lời phỏng vấn AP, ông chia sẻ: “Tôi muốn Disney sẽ là kênh phân phối tất cả các bộ phim của Miyazaki đến với mọi khán giả (Bắc Mỹ) bởi vì chúng thật sáng tạo, đầy mê ly và kỳ thú”.
Ponyo on Cliff by the sea