Tôi nằm ngắm trăng và nghĩ về con trăn khổng lồ. Có thể nó đang cuộn tròn ở ngay dưới lưng mình. Đôi lúc tôi có cảm giác nghe thấy cả tiếng thở phì phì của nó phát ra từ lòng đất.
Bóng chiều đổ dài qua những ngọn núi. Thung lũng tối rất nhanh vì hoàng hôn bị ngọn Đản Kháo cao ngất ngưởng mây xanh che khuất. Khưa phân công Mìn đi lọc thịt con nai nấu nướng để ăn bữa tối.
Đại ngàn Cáp Tà phía sau đỉnh Đản Kháo. |
Những người còn lại lần theo dấu trăn bò ngang dọc trên mặt đất để tìm hang của nó. Khưa khẳng định chắc chắn con trăn khổng lồ vẫn còn ở khu vực này vì vết bò của nó còn rất mới. Cỏ gianh táp đi vì cơ thể của nó vừa to vừa nặng. Sên dặn dò mọi người phải cẩn thận kẻo dẫm phải rắn chúa, rắn sọc dưa là coi như toi mạng.
Càng tiến sâu vào giữa thung lũng, cỏ héo úa càng nhiều. Thỉnh thoảng lại có một lùm đất vón cục trồi lên, đó là do lũ chuột rừng, chồn, cầy, cáo, dũi đào hang.
Hướng dẫn tập bắn súng. |
Xuất hiện trước mặt tôi là một cửa hang tối om, có đường kính tới 40cm, nhẵn thín, có thể lách mình chui xuống được. Xung quanh khu vực có rất nhiều miệng hang lớn khác nữa.
Khưa khẳng định rằng những hang này đều thông với nhau. Dưới lòng đất là một hệ thống “địa đạo” của bọn cầy, dũi… Khưa sai mọi người thận trọng tìm hết ngóc ngách để vít lại.
Càng phát cỏ mở rộng địa bàn tìm kiếm thì càng thấy nhiều cửa hang. Hang hốc xuất hiện ở mọi nơi, mọi chỗ. Khưa cởi phăng chiếc áo đi rừng, cơ bắp cuồn cuộn, mồ hôi nhễ nhại. Gã cầm chiếc dao quắm chặt phăng phăng những đám cỏ cao lút cổ để tìm hang, rồi vít các cửa hang lại bằng những phiến đá, những búi cỏ.
Một con khỉ mặt đỏ bị nhóm thợ săn của Khưa tóm được. |
Sau hơn hai tiếng làm việc, ước chừng đã có đến cả trăm cửa hang được vít lại. Những chiếc hang này rải đều trên một diện tích dễ đến 2 sào. Tôi băn khoăn không biết mấy gã thợ săn này bắt trăn kiểu gì? Chẳng lẽ bới cả thung lũng này lên?
Khưa châm lửa vào mảnh gỗ thông mà Sên vừa róc từ gốc của cây thông già. Gỗ thông đậm tinh dầu cháy phừng phừng. Khưa cầm ngọn lửa lách mình chui tọt xuống một cửa hang. Bất chợt có tiếng “phật, phật…”. Không rõ giống chim gì túa lua bay ra ngoài từ cửa hang, nơi Khưa đã chui vào, chỉ còn chìa ra hai cái chân đen trùi trũi.
Chừng 5 phút sau thì Khưa vẫy vẫy hai bàn chân, Cheng lôi tuột Khưa ra ngoài, mảnh gỗ thông đã tắt ngóm. Khưa bảo bên trong còn 4 cái hang nhỏ nữa. Đây là một hệ thống hang do loại dũi mõm nhọn và chồn đào, chúng thông với nhau nên không thể xác định được con trăn đang ở hang nào.
Sau một hồi bàn tính, mọi người thống nhất phương án cử Sên về bản Thượng Bình để mời một cụ già tên Lử đến bắt trăn giúp. Khưa bảo rằng, lão Lử là truyền nhân của người Dao về nghề bắt trăn. Gặp bất kỳ con trăn nào lão cũng tóm được. Nói chung, lão Lử có một khả năng kỳ bí không thể giải thích nổi.
Bắt trăn. (Ảnh sưu tầm). |
Mùi thịt nai nướng bốc mùi thơm nức cả góc rừng. Tôi xẻo một miếng thịt ở phần mông của con nai to bằng quả bưởi và ngồi bên tảng đá chén ngon lành. Thịt nai, thịt hoẵng, thịt mang tôi đã từng ăn thay cơm hồi sống hai tháng trời ở huyện Ia Grai (Gia Lai), vùng đất rừng rú giáp Campuchia, song chưa bao giờ thấy ngon đến vậy. Miếng thịt mềm nóng hôi hổi, vị ngọt thấm tận chân răng. Sau khi đã đánh chén no say, tôi và Cheng nhảy xuống dòng Tà Pí bơi lội trong cái lạnh giá.
Giỏng tai nghe tiếng vượn hót. |
Khưa và Sên châm lửa vào đám lau lách khô. Ngọn lửa nhanh chóng lan ra khắp thung lũng, cháy bùng bùng, khói bốc nghi ngút, nổ bôm bốp. Cơ thể Khưa hiện lên trong ánh lửa như một cuộn sắt sáng hồng vừa được tôi luyện.
Thấy tôi thắc mắc, Khưa giải thích rằng, đốt lửa như vậy để trăn sợ mà không dám ra ngoài. Trăn là một loài rất tinh khôn, nếu đã có tiếng động hoặc phát hiện ra hơi người là chúng tìm cách lẩn mất. Nếu chúng đã trốn khỏi hang thì dù có đuổi theo cũng vô nghĩa. Trăn có thể chạy với tốc độ 30-40km/h trong hoàn cảnh núi non hiểm trở, rừng rậm dây gai chằng chịt.
Nếu ở mặt đất chúng sẽ tấn công lại một cách quyết liệt. Khi giống bò sát này cuốn vào người, chúng sẽ bẻ gãy xương sống một thanh niên vạm vỡ trong vòng vài giây, khiến nạn nhân tàn tật suốt đời.
Loài trăn hung hăng là vậy, nhưng chúng lại rất sợ lửa. Nếu thấy mùi khói và ánh lửa thì chúng chui tọt vào hang và nằm im ở đó, không dám ra ngoài nữa. Trên một diện tích rộng như vậy không thể trông chừng chúng được, nên phương án đốt lửa dọa chúng tỏ ra hiệu nghiệm nhất. Hôm sau trời sáng, các thợ săn sẽ lần tìm nơi con trăn trú ẩn.
Đêm canh trăn là đêm có nhiều ý nghĩa nhất trong chuyến lặn lội rừng sâu, theo chân đội quân săn thú này. Cảm giác hồi hộp, lo sợ theo tôi suốt đêm đó. Tôi nằm ngắm trăng và nghĩ về con trăn khổng lồ. Có thể nó đang cuộn tròn ở ngay dưới lưng mình. Đôi lúc tôi có cảm giác nghe thấy cả tiếng thở phì phì của nó phát ra từ lòng đất.
Tôi chìm trong giấc ngủ miên man. Cheng lay tôi dậy khi sương mù còn đặc quánh. Thò đầu ra khỏi túi ngủ, sương lạnh tràn vào kéo hơi ấm đi đâu hết. Cánh rừng tràn ngập sương mù...
Lão Lử ráng sức bình sinh xoáy tròn chiếc dùi sắt. Con trăn uốn thân răng rắc rồi nằm bất động.
Khi tôi thức dậy, đã thấy ông già người Dao tên Lử đến đây từ bao giờ. Ông ta đang cùng Khưa, Sên ngó nghiêng mấy cái hang hiện ra rõ mồn một giữa đám than tro và những vạt cỏ gianh ẩm ướt bị dẫm đạp.
Ông già người Dao gầy còm, nhỏ thó, đen trũi, cầm chiếc que dài độ hơn mét rồi chui tọt xuống hang. Khưa bảo ông ta chỉ cần chọc vào các cửa hang là biết hang nào trăn đang ở. Kinh nghiệm săn trăn là bí truyền của những người già trong bộ tộc Dao đỏ vùng Hoàng Su Phì. Chui vào hang độ 3 phút, lão Lử báo hiệu mọi người kéo ra. Họ trao đổi với nhau bằng ngôn ngữ dân tộc, tôi chẳng hiểu gì, nhưng thấy ai cũng có vẻ hài lòng.
Sên giải thích rằng, lão Lử và Khưa vừa tính cách chia chác khi bắt được con trăn này. Lão Lử bảo con trăn to lắm, lại hung dữ, rất hiếm gặp. Khi bắt được con trăn lão sẽ lấy thịt về tế Thần Rừng và chia cho dân bản. Phần của mọi người là tấm da trăn quý giá. Mỡ trăn ai lấy bao nhiêu thì tùy thích.
Xưa kia, tộc người Dao nơi đây có tập tục bắt trăn trong ngày hội rồi dâng trăn cho thần linh. Chỉ cần phát hiện ra vết trăn, đến ngày hội, con trăn đó sẽ bị bắt rồi già bản cắt tiết tế thần. Hiện nay, tập tục kỳ lạ này không còn nữa, nhưng kỹ thuật bắt trăn vẫn được truyền lại cho một người quan trọng trong tộc và họ coi đó là bí truyền.
Lão Lử dò la các cửa hang đã bị bít lại, ngó nghiêng, chọc gậy vào hang thăm dò. Sau khi đã thăm dò một lượt, lão cầm chiếc dùi sắt cực sắc cắm trước một cửa hang lớn, cách hang chính đến 20m. Lão Lử quỳ xuống khấn vái lầm rầm trước cửa hang. Khưa bảo lão đang đọc thần chú tế Thần Rừng phù hộ để bắt con trăn.
Lấy cửa hang làm trung tâm, lão Lử bước 5 bước rồi bảo mọi người đào chỗ đó, sẽ tóm chặn đầu nó. Sên cởi phăng chiếc áo, vác thuổng đào hùng hục, bới tung cát sỏi. Sau vài chục phút đào và xúc không nghỉ, đến độ sâu hơn mét thì gặp một lỗ hổng. Lão Lử bảo mọi người dừng đào.
Lão chúi đầu xuống móc bới một lát thì tấm da mốc xì, vàng đen vằn vện hiện ra, một con trăn khổng lồ, loài mà người dân nơi đây gọi là con tua tảng. Người Kinh gọi nó là trăn gấm hoặc trăn mắc võng. Để bắt được trăn, thợ bắt trăn thường chọc thủng đầu nó. Lão Lử thận trọng kéo thật nhẹ nhàng để lần tìm đầu con trăn. Khi đầu con trăn chớm lộ ra, lão cầm chiếc dùi sắt cực sắc, dùng hết sức bình sinh đâm xuyên qua đầu nó. Con trăn quằn quại, lồng lộn trong hang, phát ra những tiếng uỵch uỵch trong lòng đất. Khưa ném sợi thừng xuống hang, lão Lử ròng sợi dây qua cổ con trăn rồi thít thật chặt. Khưa và Sên cùng ráng sức kéo sợi dây, con trăn bị lôi ra khỏi lòng đất.
Nó uốn mình lồng lộn nhưng không quấn được vào ai vì một phần cơ thể của nó vẫn còn ở trong hang. Khi phần đuôi vừa lộ ra ngoài thì Mìn lao vào đè chặt. Con trăn hất mạnh đuôi khiến Mìn ngã lăn ra đất. Lúc này Cheng đang ngồi trên lưng cũng bị nó hất văng ra. Lão Lử ráng sức bình sinh xoáy tròn chiếc dùi sắt. Con trăn uốn thân răng rắc rồi nằm bất động. Mọi người nhìn Cheng cười nắc nẻ. Trên trán của gã lấm tấm mồ hôi, ánh mắt vẫn chưa hết hoảng hốt.
Con trăn này ước chừng nặng 70kg, dài hơn 6m. Loài trăn này rất khỏe, sống dai, nhưng vì bị dùi sắt chọc xuyên óc, nên chỉ giãy giụa một lát là chết thẳng cẳng. Lão Lử dùng dao trích vào cổ nó rồi lấy bát rượu ngô hứng một ít huyết tương. Lão uống một ngụm rồi chuyền tay mọi người. Lão bảo uống để gặp may. Tôi cũng nhắm mắt, nhắm mũi làm một ngụm rượu tanh nồng đó.
Lão Lử dùng chiếc dao nhỏ mà sắc bén rạch miếng da ở đầu. Thật dễ dàng, bộ da con trăn được kéo tuột ra khỏi lớp thịt trắng. Lão Lử thuần thục lách dao tách thịt và xương con trăn để xếp vào chiếc gùi cho gọn. Trước khi chia tay, lão còn ném lại cho chúng tôi một khúc. Sên vác súng đi dọc bờ suối kiếm con gì đó để tăng thêm khẩu phần. Cheng đào măng rừng đem luộc. Mìn tẩm ướp miếng thịt trăn đem nướng trên khói. Khưa xát muối vào mặt trong của tấm da trăn rồi phơi tấm da dưới nắng.
Muối và ánh nắng sẽ đốt cháy hết thịt và mỡ còn dính, da sẽ co lại và trở nên săn chắc. Tấm da trăn vừa gọn lại có giá, bán cho dân buôn cũng được vài triệu. Trên con đường trở về từ cánh rừng Túng Quá Lìn dưới chân đỉnh Tây Côn Lĩnh, tôi đi qua rất nhiều núi, nhiều đồi, nhưng chỉ toàn thấy nương rẫy và đồi núi trọc. Ra khỏi rừng mới thấy rừng còn ít quá. Những con thú cuối cùng đang bị dồn lại để đám thợ săn có điều kiện tiêu diệt nhanh gọn.
Cuốc sống của những con thú còn lại trong rừng trước họng súng thật mong manh!
Theo VTC
