mercredi 28 octobre 2009
tỉnh táo để phân tích tuổi tác, trình độ học vấn và các quan điểm về văn hóa trước khi tổ chức đám cưới
tuổi tác, học vấn và các mối quan hệ tình cảm trước đó.
lundi 1 décembre 2008
Thương cảnh "gà trống nuôi con"
Thương cảnh "gà trống nuôi con"
Người đời nghĩ cũng lạ, đàn bà một mình nuôi con thì không sao, nhưng hễ thấy “anh giai” nào “gà trống nuôi con” là lại lấy làm… thương cảm, lại chậc lưỡi: “Thương thế không biết!’.
Thượng đế sinh ra đà bà có tử cung và buồng trứng, có “vú mớm” làm gì nhỉ? Chẳng phải là để “phục vụ” cái nghĩa vụ “mang nặng đẻ đau” đó sao! Thế nên cô bác nào hay đòi đấu tranh cho bình đẳng nam nữ, khéo lại “bẻ lái” bắt các đấng mày râu phải đẻ được thì… loạn lên mất. Nhưng thời buổi này chẳng còn là cái thời tị nạnh nhau “ai đẻ, ai nuôi” nữa, thiết nghĩ đàn bà nuôi con được thì đàn ông cũng làm được. Mà nếu mình chưa gặp phải cái tình cảnh éo le ấy thì cũng cứ mạnh dạn suy ngẫm kiểu như trả lời câu hỏi “Nếu đoạt giải Hoa hậu, bạn sẽ làm gi?”.
| Làm “single dad”, có thể bạn phải chịu nhiều thiệt thòi |
Nếu chẳng may, (ở đây chúng ta không bàn đến nguyên nhân đưa đẩy bạn đến với “sự nghiệp” nuôi con một mình) con bạn còn quá nhỏ, nghĩa là phải bế phải bồng, phải thức khuya dậy sớm, pha sữa nấu bột, thay tã, ru ngủ, chích ngừa đúng hạn, sốt mọc răng, tiêu chảy, rôm sảy…
Ôi thôi là đủ thứ chuyện cần đôi bàn tay khéo léo của đàn bà, thì đúng là “trời đày” thật rồi. Chắc chắn những “quyền trợ giúp” của thí sinh “bố” phải bắt nguồn từ bà nội, chị gái, em gái hay người giúp việc. Nhưng, cũng không thể tránh khỏi những lúc đau đầu nhức óc vì con khóc, con đau, rồi lại phải giảm hẳn những cuối tuần chè chén tận khuya, giảm luôn điện tử, bài bạc (nhưng “gái gú” thì chưa chắc… giảm được!).
Nếu ngày xưa về muộn bị vợ la mắng thì bây giờ có khi lại bị mẹ, chị, em gái và cả người làm càu nhàu vì: “Con anh chứ con tôi à?”. Tự ái đàn ông bùng lên, có khi lại “tống cổ” hết: “Mấy người không thích thì tôi nuôi con một mình”. Anh bạn tôi chỉ mới dậy sớm mua đồ ăn sáng cho vợ, pha sữa cho con đúng hai tuần mà đã than… “khổ thân tôi” huống chi phải quần quật với đủ thứ “lôi thôi” của con trẻ. Nào nhà cửa, giường chiếu, quần áo, khăn tã cứ rối tung cả lên.
Nếu con bạn đã biết đi, biết nói “bố ơi, con muốn đi… hái hoa” thì phước đức cho bạn rồi đấy. Vì ít nhất các ông bố cũng không bị “thả bom” bất ngờ bằng “bãi” này, “bãi” nọ, chẳng phải vắt óc ra mà nghĩ: “Quái, nó đòi cái gì mà cứ oe oe mãi”, cùng lắm là chỉ phải vật lộn với những bữa cơm kéo dài hai đến ba tiếng đồng hồ.
Tay cầm chén cơm, tay cầm khăn, cổ đeo lục lạc, lang thang hết phố này đến hẻm kia để con yêu nuốt hết chén cơm chiều. Mà khốn nỗi, trẻ con hiếm có đứa nào nuốt cơm ào ào hay ăn hết chén này rồi đòi chén nữa đâu. Chúng cứ chọn bánh xanh kẹo đỏ mà đòi nằng nặc, đến nỗi chỉ muốn… phát vào mông cho chừa thói “õng ẹo”.
Nếu con bạn đã vào cấp một, đã biết tự ăn cơm, tự nhìn đồng hồ mà leo lên giường mỗi tối, biết bấm điện thoại gọi: “Bố ơi, sao giờ này bố chưa về với con?”, biết tủi thân khi bố lỡ nói điều gì phật ý… thì thật hạnh phúc biết bao. Vì bạn đã thấy con “tròn trịa” và dễ hiểu hơn rất nhiều so với cái thời phải ẵm bồng, khóc lóc. Bạn sẽ hưởng cái niềm vui được nghe con trẻ ríu rít mỗi ngày, kể chuyện trường con, lớp con, cô giáo, bạn bè…
Rồi những điều ngây ngô về “chú công an có cái dấu tròn trên trán” (thật ra là chú bảo vệ công viên có dấu giác hơi trên trán), về siêu nhân, về người nhện, về bạn Na, bạn Tý, về những ước mơ được làm cô giáo, công an… Mà thời nay, “cô giáo” với “công an”… hết thời rồi, con nít bây giờ chỉ thích làm người mẫu, ca sĩ, diễn viên thôi.
Đấy cũng là cái thời trẻ con đã bắt đầu biết giận hờn vì bố không chở con đi ăn kem, không mua cho con bộ đồ chơi mới, biết “lý sự” đủ thứ chuyện ngây ngô… Lúc này mà ông bố nào có thêm tình nhân thì lại được dịp “nhức óc” mà giải quyết “bên tình bên hiếu, bên nào nặng hơn”. Muốn hẹn hò với bạn gái lại cũng phải lo chu toàn cho con thơ ở nhà rồi mới dám “tung tăng”. Buồn vui, rắc rối là vậy nhưng đó cũng là quãng thời gian các ông bố cảm thấy yêu con nhất vì trông con thật nhỏ bé, xinh xắn trong vòng tay chở che của bố.
Nếu con bạn đã vào cấp hai, cũng là lúc các ông bố sẽ hứng “cơn bão” của thời kỳ “vật đổi sao dời”. Nếu mới ngày nào, xa bố chỉ vài tiếng đồng hồ, con đã mếu máo, nước mắt ngắn nước mắt dài thì bây giờ, con bắt đầu lớn phổng phao, vòng tay bố cũng chẳng còn là quá rộng. Các ông bố sẽ phải chứng kiến những kiểu thời trang “không thể nào hiểu nổi”, những kiểu phát ngôn “quái đản”, những buổi học thêm, học nhóm, sinh hoạt văn nghệ… trái gió trở trời. Những khi bạn bè của con kéo nhau vào phòng, khóa chặt cửa với lý do “cho nó tự nhiên”.
Bây giờ đến tối, chẳng có chương trình “Bông hoa nhỏ” nào kéo con lại được mà toàn là “ấy ơi” ngoài ngõ hay những cuộc điện thoại mà nó cứ chạy ầm ầm và nhất định: “Bố để con nghe cho!” rồi biến đi đâu mất hút. Bây giờ bố mà bỗng nhiên có hứng cùng con đi ăn kem, dạo phố thì nó lại bảo: “Con hẹn xem phim với bạn rồi”. Rồi nào là áo nọ quần kia, điện thoại, nhắn tin… đủ thứ “giận hờn vu vơ” mà “Bố chẳng hiểu được đâu”. Bố càng xích lại - vì tới giờ phút này, bố cũng chẳng thể xích lại đâu gần hơn nữa – thì con cứ đẩy ra xa.
Cứ thế, cứ thế rồi các ông bố bỗng ước mơ: “Giá như có mẹ nó ở đây”, các ông sẽ chẳng phải quan tâm đến những thay đổi “quái gở” của con gái hay con trai mới lớn. Lúc này thì không chỉ con cần mẹ mà bố cũng cần… mẹ biết bao.
| Cảnh "gà trống nuôi con" khiến cho nhiều người phải thốt lên "thương quá!"? |
Nếu con bạn đã trưởng thành (tất nhiên là trưởng thành ở thể xác thôi), bắt đầu dính líu tới ngày Valentine thì con gái cứ tất tả như sắp bỏng chân đến nơi, con trai cứ xin tiền “mua sách” (mà sách gì chẳng bao giờ thấy nó cầm trên tay chứ đừng nói đọc). Ngày 8/3, Phụ nữ Việt Nam, Noel, 2/9, đến cả Tết Trung Thu, Giỗ tổ Hùng Vương… chúng nó cũng chẳng tha. Lúc nào cũng có “cái gì đó” để chuẩn bị cứ như đi công tác nước ngoài.
Đi dã ngoại, picnic tận đâu đâu cả tuần chẳng thấy tin tức gì, bố thì mong con, con thì mong… người ở đẩu ở đâu. Vắng bố một ngày, nó mừng như “thuộc địa được giải phóng”, còn vắng “ai kia” vài tiếng đồng hồ, nó đã nhắn tin: “Anh nhớ em phát điên lên đây này!”. Ông bố nào đọc được tin nhắn thế này mà không điên hơn thằng con mới lạ. Ngày xưa cứ lo chăm cho con mập mạp, khỏe mạnh, giờ nó mập rồi, khỏe rồi, lại lo tinh thần nó tha thẩn, không lành mạnh bởi những thứ “văn hóa lạ lùng” ngoài xã hội mà nó “gắn bó” đến… 8 tiếng một ngày.
Rồi cũng đến cái ngày con cũng phải rời khỏi bố mà trao gởi niềm tin yêu vào một người khác. Bây giờ các ông bố mới biết thế nào là… xa. Tự nhiên, con mình lại có thể thương yêu một người hoàn toàn xa lạ, thương yêu đến nỗi “không có anh thì em chết mất!”. Mà nó chẳng biết bố nó đây “Không có con, bố cũng chết mất!”. Thôi thì để cho chúng đi, để mãi ở nhà lại có ngày… Sợ nhất là cái ngày ấy, cái ngày nó lại bắt đầu quanh quẩn bên mình, đi đâu cũng đòi có bố thì… chết. Rồi cô đơn, rồi tủi thân, rồi lại cứ mong con cái về thăm, rồi lại y như cái thời con sắp vào lớp một: trông đứng trông ngồi, “giận hờn vu vơ” chẳng khác gì con trẻ.
Làm “single dad”, có thể bạn phải chịu nhiều thiệt thòi mà các đấng mày râu xưa nay vẫn cho rằng chẳng can dự đến mình, bạn sẽ thấy số phận mình hẩm hiu quá đỗi khi phải gồng gánh cái thiên chức nuôi con. Bạn sẽ phải bịt mũi ngán ngẩm khi con “ị” cho một bãi hay khóc ngặt nghẽo mỗi khi đau ốm mà chẳng biết nó muốn gì.
Có thể đến một lúc nào đó, bạn còn thấy mình chán nản cuộc sống này khi chẳng còn cái hạnh phúc riêng tư nào để phấn đấu. Nhưng bạn đang được một điều mà nếu chỉ là một người cha quá đỗi bình thường, sẽ chẳng bao giờ thấy được, đó là chứng kiến một sinh linh chào đời, đỏ hỏn trên tay rồi chắc nịch, vững vàng bước vào đời – kỳ tích tuyệt diệu của riêng bạn trong cuộc đời dài và rộng đến vô cùng.
Theo Anh Huy
jeudi 25 septembre 2008
MUA SẮM
Đi chợ thông minh
Những lợi ích cho sức khỏe ghi trên bao bì thực phẩm đôi khi không mang lại nhiều công dụng như bạn nghĩ vì còn tùy thuộc vào thể trạng của từng người. Vì thế hãy lựa chọn một cách thông minh khi mua chúng.
Khi đi mua sắm, đôi khi chúng ta quá tin tưởng vào "những lời có cánh" trên bao bì mà quên mất những lợi ích thực sự của thực phẩm. Hãy lựa chọn một cách thông minh và khoa học để tránh những sai lầm sau đây.
Sai lầm 1: Bạn mua các loại bánh mì, phở, hủ tíu... làm từ bột hỗn hợp
| Không nên quá tin tưởng vào "những lời có cánh" trên bao bì |
Những thực phẩm dán nhãn dùng các loại hỗn hợp bột hoặc ngũ cốc có vẻ tốt hơn hết cho sức khỏe, đặc biệt là nếu bạn đang tìm kiếm một chế độ khiêng khem chống lại các nguy cơ bệnh tim mạch, ung thư hoặc bệnh khác.
Tuy nhiên, các chuyên gia đã nghiên cứu thấy rằng, trên thực tế, các loại thức ăn, ngũ cốc giữ nguyên hạt tốt cho sức khỏe hơn các loại bột. Chúng giàu chất xơ và dinh dưỡng, bao gồm cả vitamin E, B... là những chất bị thất thoát rất nhiều trong quá trình xay nghiễn ngũ cốc thành bột. Vì thế, dùng cơm, xôi, cháo... chắc chắn sẽ tốt hơn rất nhiều so với dùng bánh mì, phở, hủ tíu... vốn được làm từ bột.
Sai lầm 2: Bạn mua các loại nước uống ghi là có bổ sung vitamin
Nếu tỉnh táo đo lường những lợi ích cho sức khỏe, bạn có thể thấy các loại nước được công bố là bổ sung dinh dưỡng thực chất thường chỉ là dùng nhiều hương liệu. Hơn nữa, cho dù có thực sự được bổ sung tinh chất từ những loại trái cây thì trong quá trình chế biến, vitamin cũng đã bị hao hụt đáng kể, và đôi khi bạn chỉ nạp những dạng năng lượng rỗng không có ích vào cơ thể.
Vậy sao bạn không tiêu dùng một cách thông minh hơn? Hãy tiết kiệm túi tiền của bạn bằng cách, thay vì uống một chai nước được tuyên bố là bổ sung vitamin, bạn có thể uống một chai nước tinh khiết sau đó dùng thêm 2 trái dâu tây, bạn sẽ nhận đủ lượng vitamin cần thiết và tươi mới.
Sai lầm 3: Bạn dùng khoai tây chiên hoặc bánh snack nhiều
Hiện nay, những món ăn để nhấm nháp bất kỳ khi nào cảm thấy nhạt miệng đã trở nên vô cùng phổ biến. Bạn có thể mua một bị snack ở bất cứ cửa hàng tạp hóa nào, hoặc siêu thị, các trung tâm thương mại... Nhưng hãy nhớ, các loại khoai tây chiên và bánh chiên phồng đó luôn chứa một lượng dầu đáng kể khiến bạn có thể mập lên nhanh chóng, thậm chí đưa đến những nguy cơ về bệnh tim mạch, cao huyết áp...
Hãy tưởng tượng bạn đang ở trong một chợ nông sản khi đi mua sắm dọc theo những quầy kệ bán đồ khô. Hàng tá những sản phẩm làm từ cà-rốt, khoai lang, khoai môn... và cả những loại trái cây nhiệt đới như mít, sầu riêng... thực sự hấp dẫn đang chờ đón bạn. Chúng là những món ăn nhâm nhi lý tưởng, vì chỉ là rau củ, trái cây sấy khô, vẫn còn giữ được một lượng chất xơ và vitamin đáng kể. Quan trọng hơn là chúng hoàn toàn không chứa dầu mỡ. Bạn yên tâm dùng nhé!
Sai lầm 4: Bạn chọn những loại bánh kẹo "làm từ trái cây nguyên chất"
Những hình ảnh ngọt ngào, tươi ngon của các trái cây đang được trang hoàng đầy quyến rũ trên bao bì và lời khẳng định của nhà sản xuất rằng sản phẩm được làm từ trái cây nguyên chất đôi khi khiến bạn quên bẵng rằng thực chất, bánh kẹo không thể thay thế khẩu phần trái cây bạn cần hàng ngày. Hơn thế, thành phần nguyên liệu trên bao bì cũng không bắt buộc phải ghi rõ tỷ lệ "trái cây nguyên chất" trong thực phẩm là bao nhiêu.
Lời khuyên của các chuyên gia là, bạn nên hiểu rõ thực chất của các loại bánh kẹo, các loại snack làm từ trái cây và dùng chúng ít thôi. Hãy hy sinh sở thích ăn ngọt của bạn bằng cách dùng các loại trái cây đóng hộp hoặc các dạng trái cây sấy.
Sai lầm 5: Bạn mua các sản phẩm ít muối mà quên nghĩ đến những loại dùng kèm
Rất nhiều người cần phải theo chế độ ăn nhạt, kiêng khem ít muối. Và nếu nằm trong trường hợp đó, bạn thường chọn những loại thực phẩm có ghi "low-sodium", tức chứa không hơn 140mg natri trong một khẩu phần ăn. Vấn đề là, rất nhiều thực phẩm khác có thể có muối ẩn trong bản thân thực phẩm, nhưng vì nó cần thiết cho khẩu vị món ăn nên đôi khi bạn quên kiểm soát lượng muối chứa trong đó. Ví dụ, một tách nước dùng gà có thể chứa đến 554mg natri. Một thìa cà phê nước tương chứa 600mg natri, đó là chưa kể nước mắm vốn chiếm lượng muối rất cao.
Vì thế, nếu cần kiểm soát lượng muối trong khẩu phần ăn, bạn nhớ tính đến những món dùng kèm, như canh súp, nước sốt, nước tương, nước mắm...
Theo Thu HươngBỮA ĂN
Bữa ăn của các gia đình trên hành tinh
Một gia đình ở Mỹ chi bình quân 24 USD cho một bữa ăn, trong khi khoản tiền dành cho các bữa ăn trong cả tuần của một gia đình ở châu Phi chỉ nhỉnh hơn 1 USD.
Sau đây là hình ảnh về bữa ăn của 10 gia đình trên thế giới của tạp chí Time.
| Một gia đình ở Kodaira, Nhật Bản. Mức chi tiêu trung bình cho các bữa ăn trong tuần của họ là 37.699 yen (khoảng 317 USD). Thực phẩm ưa thích: khoai tây rán, hoa quả, bánh, sashimi. |
| Gia đình dòng họ Manzo ở Sicily, Italy. Chi phí ăn uống trung bình trong một tuần: 260 USD. Món ăn ưa thích: cá, mì ống lẫn ragu, xúc xích, một số sản phẩm cá đông lạnh. |
| Một gia đình người Sudan trong trại tị nạn Breidjing Camp ở Chad. Chí phí ăn uống trung bình trong cả tuần: 1,23 USD. Món ăn ưa thích: súp có thịt cừu. |
| Gia đình Al Haggan, Kuwait. Chi phí ăn uống trung bình trong tuần: 63,63 dinar (221,45 USD). Món ăn ưa thích: Biryani gà với gạo Basmati. |
| Gia đình Revis ở bang North Carolina, Mỹ. Chi phí ăn uống trung bình trong tuần: 342 USD. Món ăn ưa thích: mì ống, khoai tây, gà. |
| |
| Gia đình Ahmed ở Cairo, Ai Cập: Chi phí ăn uống trung bình trong tuần: 68,53 USD. Món ăn ưa thích: mướp tây và thịt cừu. |
| |
| Gia đình Ayme ở Tingo, Ecuador. Chi phí ăn nuống trung bình trong tuần: 31,55 USD. Món ăn ưa thích: súp khoai tây với cải bắp. |
| Gia đình Casales ở Cuernavaca, Mexico. Chi phí ăn uống trung bình trong tuần: 1.862,78 peso (189 USD). Món ăn ưa thích: bánh pizza, cua, mì ống, gà. |
| Gia đình họ Đổng ở Bắc Kinh, Trung Quốc. Chi phí ăn uống trung bình trong tuần: 155 USD. Món ăn ưa thích: thịt băm, sườn sốt chua ngọt. |
| Gia đình Sobczynscy tại thành phố Konstancin-Jeziorna, Ba Lan. Chi phí ăn uống trung bình trong tuần: 582148 Zloty (121,57 USD). Món ăn ưa thích: giò lợn với cà rốt, cần tây và củ cải. |
Việt Linh (theo Time)
jeudi 11 septembre 2008
TRANG TRÍ NHÀ
Minh Thùy (Theo BHG)
Bộ sưu tập những cánh bướm khô, chiếc tổ chim từ rơm và lá, vài ba con sò, ốc biển hay những hòn đá phủ rêu... những vật tưởng như chẳng có giá trị gì lại có thể làm cho ngôi nhà của bạn đẹp và sống động hơn nhiều.| |
| |
| |
| |
| |
| |
| |
| |
| |
| |
| |
| |
| |
| |
| |
| |
| |
| |
| |
| |
| |
| |
| |
| |
jeudi 14 août 2008
Hội chán vợ, chán chồng
TintucOnline
Những người có gia đình đều nói một câu như nhau: "Biết thế này thì ở vậy sướng biết bao". Hôn nhân thường kéo theo sự nhàm chán, câu cửa miệng chán chồng, chán vợ của các chị các anh dường như mãi vẫn không dứt. Nhưng nguyên nhân sâu sa thì chẳng ai buồn tìm hiểu.
Cùng sinh năm 1979, mỗi người làm một nơi, thu nhập mỗi người mỗi khác, trình độ có người cao học, có người đại học nhưng ba cô Loan, Hằng, Hà chơi thân với nhau thành một hội vì họ có một điểm chung là chán chồng.
Mỗi cô chán một kiểu, nhưng tóm lại là đều chán và rất chán. Mỗi lần tụ với nhau, chuyện hàng đầu của họ là than thân trách phận, kể những tật xấu của chồng, xót xa cho thân phận bèo bọt vớ phải ông chồng chẳng ra gì.
Không ít chị em thường than vãn về các ông chồng mình và tự gia lập thành một hội đó là hội chán chồng
Loan cay cú nhất hội. Cô đường đường là một trưởng phòng một công ty lớn, lương cao, xinh đẹp. Ra đường khối anh ngoẹo cả cổ mà nhìn thế mà về đến nhà chồng chả mấy khi sờ đến. Tối nào chồng cô cũng đều đặn một bài quen thuộc là đi làm về, ăn cơm, xem tivi rồi lăn quay ra ngủ, ngáy như sấm chả cần biết vợ nằm trằn trọc ngọ nguậy nóng ran người bên cạnh. Lý do lúc là cô đang có thai cần giữ gìn, lúc lại đang nuôi con nhỏ cần giữ gìn...
Hằng thì đỡ hơn Loan, chồng cô vẫn đều đặn thực hiện thiên chức người chồng. Nhưng chán nỗi làm như nghĩa vụ, 2 phút vợ chưa cảm thấy gì đã co quắp lăn quay ra giường thở như kéo bễ và ngáy ò ò. Nản quá cô cũng tham gia hội chán chồng.
Vụ quan hệ thì Hà không dám nói dẻo quẹo như hai cô bạn vì tính cô vẫn nhát và cũng chẳng ham muốn nhiều. Nhưng nỗi buồn chán của cô lại bắt nguồn từ anh chồng lười như hủi. Vợ nhờ việc gì cũng không mấy khi làm. Lý lẽ của anh là mỗi người có một công việc, anh là dân kinh doanh thì chỉ biết kinh doanh, còn mấy cái lẻ tẻ như vòi nước hỏng, bóng đèn cháy, rửa bát, quét nhà thì cứ đi thuê người đúng chuyên ngành. Về đến nhà là chồng cô có mỗi việc gác chân lên bàn xem tivi, ngáp vài cái rồi theo đuôi vợ vào phòng ngủ, kết thúc một ngày như mọi ngày.
Chán quá, các cô đưa ra kết luận, thôi thì gia đình là gia đình, nó là cái duyên, cái nợ, cứ chấp nhận thôi, còn muốn thỏa mãn thì kiếm anh nào ở ngoài. Việc các ông làm được thì các bà cũng chả có gì không làm được.
Hằng xung phong đầu tiên. Cô "lẹo tẹo" được với một anh khách hàng được vài tuần, về kể làm các cô bạn sướng mê tơi. Nhưng đùng một cái, chồng cô có vẻ nghi ngờ những hành vi của vợ, thế là dẹp. Cả ba sợ rúm không dám nghĩ đến chuyện léng phéng nhưng ngày càng cảm thấy chán hơn.
Hội các ông nói dối vợ
Các ông thì ít khi thành lập hội chán vợ, vì có vẻ như ông nào cũng chán sẵn rồi. Do đó, đa phần là hội bia, hội rượu, hội thể thao, hội "lái máy bay". Tuy nhiên cuối buổi vui ông nào cũng khăng khăng là "tôi chán vợ tôi quá đi". Vì chán nên các ông thường trao đổi những kinh nghiệm xương máu để chùi mép trước khi về nhà.
Đầu tiên là nếu có lằng nhằng ở ngoài, thì về nhà là nem nép tránh xa vợ rồi lao vào phòng tắm, vừa chứng minh được sự sạch sẽ của bản thân, vừa tẩy sạch được “bụi trần” mà mình vừa dính vào bởi mũi các bà là tinh lắm.
Thứ hai là nếu có về muộn, không phải đi nhậu mà đi với em út, thì trước khi về nên tạt vào hàng nước, nhắm mắt nhắm mũi làm đôi chén rượu. Về nhà vợ vừa mở cửa là thở phì vào mặt vợ, đảm bảo các bà tránh xa, cùng lắm cũng chỉ cằn nhằn làm gì mà uống lắm thế, nồng nặc mùi bia rượu. Thế là yên tâm lăn quay ra ngủ mà không phải “làm” gì, vì say quá.
Nếu ông nào không uống được rượu hoặc không thích uống rượu thì cũng tạt vào hàng nước, làm một chén, đổ vào tay, xoa xoa rồi bôi lên mặt, lên tay. Đảm bảo về nhà vợ tự động tránh xa hàng km bởi uống rượu đến nỗi mồ hôi cũng toàn mùi rượu thì ai muốn gần.
Nhưng đấy là các ông chỉ nói thế, chứ chưa biết các ông chán cái gì. Có một nhóm các ông, sau khi nhậu nhẹt mới đùn đẩy nhau đi tăng hai. Một ông chẳng khoái món đó, nhưng đi theo bạn cho vui, bước ra khỏi phòng khách sạn buông một câu “còn chán hơn ở nhà với vợ”.
Hôn nhân với những công việc lặp đi lặp lại, những sự va chạm thường xuyên khiến sự háo hức của thời yêu đương dần mất đi theo thời gian. Cũng theo thời gian, sự nhàm chán trong gia đình hình thành và phát triển. Ai cũng nhận thấy điều đó, nhưng không mấy ai đi tìm hiểu nguyên nhân thực của vấn đề để giải quyết dứt điểm, tạo không khí vui tươi cho gia đình và bản thân. Thông thường, các cá nhân trong gia đình lại đi theo chiều hướng tiêu cực, đó là tìm những niềm vui ở bên ngoài gia đình.
| việt khoa - Không rõ - vuvietkhoa.tp.namdinh@gmail.com |
|
Đa phần cuộc đời mỗi con người đều tuân theo "quy luật" hay là có thể gọi là "quỹ đạo", hay nói cho vui là "vòng kim cô" là: sinh ra - lớn lên - công việc - yêu nhau -xdựng gia đình, nhà cửa - sinh con, lo cho con cái và nhiều thứ nữa mà mỗi con người mà nhất là khi đã xác lập quan hệ hôn nhân phải quan tâm, lo lắng. Cái giai đoạn khi hai con người khác giới có những "rung động" đó là tình yêu, tình cảm nam nữ nó thật là đẹp, chẳng thế mà đã có bao nhạc sĩ, thi sĩ với những ca khúc, tình yêu như là "tình chỉ đẹp khi còn dang dở, đời mất vui khi đã vẹn câu thề,.... Vậy tình yêu chỉ đẹp khi nó chưa "vướng bận", chưa có những ràng buộc, trách nhiệm gia đình,... và nó sẽ "mất vui khi đã vẹn câu thề", tức là tình yêu đã tiến đến hôn nhân và gia đình. Đúng là khi "ta là ta", "ta chỉ sống cho riêng ta", "ta không phải có trách nhiệm", ta không phải "đau đầu" về những chuyện thường ngày, chuyện của nỗi lo "cơm áo gạo tiền" thì ở một khía cạnh nào đó nó thật "đẹp", thật thoải maí. Nhưng thời gian cũng sẽ qua đi, tuổi thanh niên, lứa tuổi mơ mộng, lãnh mạn cũng sẽ hết khi mà con người đến lúc phải lo cho mình một mái ấm với bao lo toan, vất vả của cuộc sống gia đình, chắc hẳn khó có thể nói chúng ta đều hài lòng về cuộc sống hiện tại của gia đình mình, ai cũng thấy mình thiếu, mình chưa hài lòng, chưa thoả mãn với những gì mình đã có, trong đó những ông chồng cũng như những bà vợ có cả tôi và các bạn. Thôi thì, chúng ta hãy cứ học những lời dạy của cổ nhân như" "bát đũa còn va chạm nữa là vợ chồng" "mấy ai nắm tay được thâu đêm suốt sáng" mà hài lòng hoặc có thể "cải tạo, giáo dục, thuyết phục" một nửa của mình để cho cuộc sống gia đình yên ấm và hạnh phúc hơn, chứ không nên như kiểu bài báo phản ánh như là "nói xấu", hoặc có những "thói" không hay ho gì "vẽ đường cho hươu chạy" để bày cách cho những ông chồng, những bà vợ "trả đũa" người mà mình đã chung một mái nhà, một tổ ấm. |