Tôi đi bán hàng rong
Đói quá không chịu nổi, tôi ghé ăn đại một tô hủ tiếu gõ, món ăn quen thuộc mà hôm này sao ngon đến lạ.
Phải rồi hôm nay là một ngày vất vả mà, bụng đói meo vì cả ngày vẫn chưa ăn miếng gì, chỉ uống nước cầm hơi.
Hơn 8h sáng tôi đèo thằng bạn ra chợ Kim Biên mua hàng. Mặt hàng chúng tôi chọn để kinh doanh là thú bông, móc khóa, quà lưu niệm dành tặng giáng sinh. Thằng bạn tôi thích thú reo lên khi lần đầu thấy rất nhiều thú bông, nó cứ suýt xoa mãi “lọt vào thế giới thú bông rồi, he he” .
Không có kinh nghiệm nhiều trong việc buôn bán, chúng tôi chỉ đi xem qua một cửa hàng rồi quyết định mua hàng luôn. Tính tiền xong hai đứa mới tá hỏa là còn thiếu tới hơn 300 ngàn, vét sạch cả túi áo quần, ba lô cũng không đủ, chỉ tại tôi tưởng thằng bạn mang đủ tiền, ai dè trước khi ra khỏi nhà nó đã cho bạn nó mượn một ít tiền mà không nói với tôi. Trời ơi, tôi “bờm” mà nó cũng “bờm” tuốt.
Loay hoay tính toán một hồi, hai đứa quyết định về nhà tôi để …moi heo. Leo lên xe đi một đoạn hai đứa mới ngớ ra “sao mà ngu thế?” tiền đặt cọc đưa cho họ, hàng họ cũng giữ, không một vật làm tin, giấy tờ làm chứng, lỡ chúng tôi bị họ lật lọng thì sao? Đúng là hai đứa quê mùa mà. Tôi đành quay xe chở thằng bạn lại đó để…canh.
Cuối cùng chúng tôi cũng mang được “chiến lợi phẩm” về nhà. Đến giai đoạn phân loại, nhớ tên, ghi giá và học thuộc lòng giá cả. Cả hai đưa tôi cứ xem đi xem lại mà vẫn lộn loại này với loại kia, thật rối cả mắt. Mất cả buổi sáng cuối cùng hai đứa cùng hoàn thành được việc nhớ giá cả. Đứa nào cũng đói mờ cả mắt mà trong túi chẳng còn một đồng xu, đành ngậm ngùi nhìn nhau cười “dù sao hai đứa mình cũng là chủ rồi còn gì”.
Buổi chiều lên lớp học tôi mang theo một số loại móc khóa và thú bông để chào hàng với tụi bạn cùng lớp. Năn nỉ, ỉ ôi, tôi cũng chỉ bán được vài con, nhờ sự giúp đỡ của mấy bạn tôi mới bán thêm được vài con nữa với sự hứa hẹn sẽ chia cho tụi nó 10% một sản phẩm (hu hu hu…). Đến chiều tôi có trong tay gần một trăm ngàn tiền bán hàng, tức tốc chạy xe về nhà chỉ kịp tắm một cái rùi chạy vù ra cổng nhà hàng Thủy Tạ của Đầm Sen (đường Hòa Bình, quận 11). Ai dè trong lúc chạy tức tốc như thế lại đánh rơi mất số tiền vừa mới bán được. Tiếc ơi là tiếc, mà chủ yếu là tôi thấy tiếc công sức mình bán cả buổi chiều và thấy buồn cho sự thất bại của ngày ra quân đầu tiên. Tội nghiệp thằng bạn nó cũng buồn không kém.
Mới lần đầu ra bán, thấy hơi lo và sờ sợ bị công an tóm. Hai đứa không dám bán trước cổng nhà hàng mà chọn chổ có nhiều người cũng bán để “góp vui”. Xui một nỗi con đường này rất ít người đi bộ, chỉ toàn người chạy xe ngoài đường, chúng tôi lại không có phương tiện để trưng bày sản phẩm, rút cuộc chẳng ai biết chúng tôi đang bán thứ gì. Ngồi suốt từ 19h đến 21h chúng tôi vẫn chưa bán được món đồ nào, có chăng là sự ửng hộ từ mấy đứa bạn do tôi huy động đến. Lúc này, ôi sao mà bụng đói cồn cào.
Cũng có vài vị khách ghé đến xem, một bà mẹ trẻ chở con trai đi dạo trên chiếc xe đạp sau khi xem rất nhiều con thú đã cầm một chiếc móc khóa hình con chó khen lấy khen để “Cái này đẹp quá nhưng màu hồng hơi trẻ con”, rồi bỏ xuống tiếp tục hành trình dạo phố của mình. Hai cô bạn gái tạt qua cũng khen thú bông đẹp quá nhưng khi trả giá thì làm cho tôi xém té, thấp hơn rất nhiều so với tiền tôi mua, không hề thấy chút lời nào cho tôi mừng. Thằng bạn tôi cứ thế ngồi nhìn tôi nhăn nhó mà cười, cái thằng không biết lo là gì. Chắc ngày mai chúng tôi phải chuyển địa điềm thôi.
Thế đấy mất cả buổi tối không bán được gì. Hai cái bụng trống rỗng vừa ngồi bắt muỗi vừa nói đủ thứ chuyện trên đời. Ba năm rồi tôi mới gặp nó, vậy mà sao hợp nhau thế không biết mặc dù trước kia hai đứa rất ít nói chuyện với nhau. Cuộc đời trớ trêu lại cho hai đứa tôi “hợp tác” buôn bán, nó lại là thằng vô tư vô lo, mới lúc sáng khẳng khái nói là “tao bán hàng giỏi lắm”, giờ lại từ chối đây đẩy nhất quyết không mang hàng lên lớp quảng cáo. Bó tay, vậy là cái thân tôi lại phải một mình tiêu thụ số hàng đó. Phù…
Từ những việc đã vấp phải tôi nghiệm ra những điều đáng quan tâm:
- Hãy có kế hoạch rõ ràng về những gì mình dự định sẽ làm.
- Tính toán thật kỹ số vốn ban đầu và mặt hàng sẽ kinh doanh.
- Nên đi tiền trạm thật kỹ về địa điểm bán hàng tránh rắc rối về ế ẩm.
- Cuối cũng hãy tìm một cộng sự thật nhiệt tình và bắt tay vào việc thôi.
Chở thằng bạn về nhà xong, tôi cũng chẳng còn sức để đi tiếp, mà cũng tội nó vì hứng chí làm ăn mà cầm mất chiếc xe máy nên giờ chỉ có nước đi bộ. Trong lúc đèo nó về nó bảo tội nghiệp tôi quá nên thú nhận là mang hàng lên lớp bán bị mấy đứa con gái trấn lột lại không trả tiền nhưng không dám nói với tôi vì sợ tôi “sùng”. Trời ơi, sao ngày đầu tiên mà đen đủi rứa.
Tôi không thấy giận, dù sao cả hai chúng tôi chỉ mới làm việc này lần đầu tiên. Điều quan trọng là chúng tôi đã cũng làm việc, cùng nhau suy nghĩ, tính toán. Có thất bại ngày đầu cũng là chuyện bình thường, nhưng nhất định tôi không thể nhụt chí, nếu tôi từ bỏ tức là tôi làm cho thằng bạn mất niềm tin mà cũng có nghĩa là cả tháng chúng tôi sẽ vật vờ như những bóng ma đói. “Yeah, tình bạn của hai đứa mình là muôn năm” là câu nói cuối cùng trước lúc hai đứa chia tay, chắc là nó cảm kích vì tôi đã đạp một đoạn thật dài để chở nó về.
Còn lại mình tôi đạp xe trên đường khuya, cái bụng vẫn không ngừng réo rắc. Mất tiền, mất hàng, ế ẩm, đói bụng, một ngày của tôi trải qua như vậy đó. Lòng không buồn mà cảm thấy một cảm giác là lạ “Nhất định rồi tôi cũng sẽ giàu”, không biết suy nhĩ như vậy có khích lệ được mình không nhỉ?
Mùi nước lèo của hủ tiếu gõ bốc lên thơm lựng. Cái món này hôm nay ngon ghê.
Chi Lê
http://vn.news.yahoo.com/muc/20091216/ttn-toi-di-ban-hang-rong-bbce606.html
Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire