mardi 9 décembre 2008

Sự trừu tượng của đồ họa hay nhiếp ảnh có thể làm được gì?

Sự trừu tượng của đồ họa hay nhiếp ảnh có thể làm được gì?

Những bức hình ở trang này, ngày nay với bất cứ ai đều có thể thực hiện được một cách dễ dàng. Một tấm hình với chất đồ họa mạnh mẽ tinh tế. Có những tấm chỉ có mảng bóng đổ với ánh sáng và những màu sắc rực rỡ. Nhưng vấn đề là những hình ảnh đó được sáng tạo ra bởi những cú bấm máy của một nhiếp ảnh gia từ thập niên 40 của thế kỷ trước.

anhTT.jpg anhTT1.jpg anhTT2.jpg

Nhiếp ảnh gia đó là Keld Helmer-Petersen, người Đan Mạch. Keld Helmer-Petersen, sự thực là một phát hiện mới đây của nhiếp ảnh thế giới, khi mà cuốn sách ảnh giới thiệu những tác phẩm do ông sáng tác từ năm 1941 - 1995 mới được xuất bản. Cuốn sách ra mắt cũng là lúc ông đã bước sang tuổi 87.

Trước đó, năm 1976, một số bức ảnh màu trong cuốn sách của ông từng được giới thiệu tại triển lãm tại bảo tàng đương đại ở Mỹ Moma cùng với nhiếp ảnh gia nổi tiếng William Eggleston.

Nhiếp ảnh châu Âu sau chiến tranh thế giới thứ 2 trở thành một mảng nghệ thuật thu hút sự chú ý đặc biệt. Các bảo tàng tại Mỹ lúc đó thực sự quan tâm tới các sáng tác của nghệ sĩ châu Âu, đặc biệt là các dạng thức nghệ thuật mới.

Lúc đó là thập niên 60 - 70, Paris như một trung tâm nghệ thuật tiên phong của nhiếp ảnh đã cuốn hút nhà nhiếp ảnh trẻ Đan Mạch này. Ông đặc biệt quan tâm tới tính hiện đại ở mỗi tấm hình chỉ với ngôn ngữ Đen và Trắng.

Ông rời Đan Mạch tới Hà Lan và bị Bauhaus - một trường phái tiên phong lúc đó "níu chân". "Bauhaus, dĩ nhiên là đã qua, nhưng nó thật sự quyến rũ và đơn giản và gợi cho tôi nhiều cảm hứng". Keld Helmer-Petersen nhớ lại.

anhTT3.jpg

Keld Helmer-Petersen đã chụp tất cả những bức ảnh của ông bằng chiếc Leica III 1938. Ông chụp Arne Jacobson, một nhà thiết kế các trạm xăng tại Skovshoved, sau đó phóng lớn hình của Jacobson, rồi đặt lên đường nét và bề mặt của các trạm xăng này, tạo lên một tác phẩm đầy tính trừu tượng. Với một cảm hứng đương đại, Keld Helmer-Petersen đã tạo ra một dạng thức mới cho nghệ thuật thị giác.

Năm 1948 Keld Helmer-Petersen xuất bản cuốn sách ảnh đầu tiên với 122 ảnh màu. Cuốn sách bán rất chạy tại Đan Mạch và Thụy Điển. Sau đó tạp chí Life (Mỹ) đã đăng lại những hình ảnh từ cuốn sách của ông và ông được mời tham gia biên tập ảnh cho Life.

Kể từ đó, sự nghiệp của Keld Helmer-Petersen bước sang thời kỳ mới. Ông từng rất lo lắng rằng các đồng nghiệp không hiểu và chia sẻ được công việc của mình. Tháng mười năm 1949, một số trang của tạp chí Life đăng ảnh màu của Keld Helmer-Petersen, đó thực sự là một dấu ấn đặc biệt, khi mà trước đó báo chí chỉ in hình đen trắng.

Một dấu mốc quan trọng trong sự nghiệp nhiếp ảnh của Keld Helmer-Petersen là vào lúc ông đang làm cho tạp chí Life thì nhận được lời mời tới thăm Học viện Thiết kế Chicago. Học viện này, do một người Đức di cư sang Mỹ là Laszlo Moholy thành lập, lúc đó muốn đổi tên thành New Bauhaus.

Sau đó Keld Helmer-Petersen đã giảng dạy nhiếp ảnh tại New Bauhaus. "Nếu muốn có cảm hứng từ Bauhaus hãy tới Chicago" ông từng nói vậy. Một điều trớ trêu là do môi trường ở Chicago quá ô nhiễm, rất khác biệt với không khí trong trẻo Copenhagen, điều đó lại đã giúp ông có những tác phẩm tuyệt vời.

Không khí quá nhiều khói bụi đã tạo nên thứ ánh sáng màu xám bao trùm không gian và cho người ta cảm giác bầu trời luôn giăng một tấm màn mỏng. Với Keld Helmer-Petersen đó là món quà, những tấm hình độc đáo được sản sinh ra từ đó.

Sau này, ông từng dạy tại Học viện Kiến trúc Hoàng gia Đan Mạch 25 năm trong khi vẫn có những buổi đứng lớp và thực hành buồng tối tại học viện Chicago. Ông phát biểu với sinh viên kiến trúc: "Tôi không muốn các bạn trở thành nghệ sĩ, nhưng muốn các bạn hiểu nhiếp ảnh có thể vẽ nên những thứ không tưởng. Như việc chụp lại một tia nắng của mặt trời".

Tầm ảnh hưởng của Keld Helmer-Petersen tới mảng nhiếp ảnh khác có thể khó nói, nhưng ông đã trở thành một hiện tượng kỳ thú trong lịch sử nhiếp ảnh thế giới.

anhTT4.jpg

Những bức hình tuyệt đẹp của Keld Helmer-Petersen đã được nhiếp ảnh gia Martin Parr "phát hiện lại" ông khi tới thăm căn hộ của Keld Helmer-Petersen tại Copenhagen. Thời khắc đó diễn ra vài năm trước triển lãm của Keld Helmer-Petersen tại Paris (Liên hoan Recontre d'Arles Festival) năm 2005. Martin Parr hỏi: "Ông có còn giữ những tấm phim gốc đó chứ?" Keld Helmer-Petersen trả lời: "Vâng, còn phim 6x6, khoảng một nửa".

Sau đó Martin Parr chọn khoảng 20 tấm Slide và scan lại và in ra. Martin Parr như bị những tấm hình của Keld Helmer-Petersen thôi miên, vì tại thời điểm những tấm hình được chụp, không có tấm hình nào có thể so sánh nổi. "Thực sự không có một tên gọi cho trường phái nhiếp ảnh mà Keld Helmer-Petersen tạo ra vào lúc đó, ngoài việc gọi ông là người tới từ Đan Mạch", Martin Parr tâm sự.

Cuộc triển lãm sau đó diễn ra tại Paris và cuốn sách ảnh mang tên "23 tấm ảnh" đã được xuất bản với số lượng có hạn. Đã có những lời đề nghị ông tiếp tục sáng tác, nhưng ông đáp lại: "Nhiếp ảnh à, tôi nhất thiết phải nói tôi không hứng thú với nhiếp ảnh nữa. Tôi còn đủ những tấm hình cho rất nhiều cuốn sách khác".

Đó là thời điểm năm 2007, khi mà Keld Helmer-Petersen vẫn nói: "Tôi cảm thấy rất trẻ, nhưng tôi thực sự khó khăn khi lái xe và đạp vòng quanh Copahagen".

Theo TheGioiNgheSy.gif

Aucun commentaire: